Prvních 200 řádků.
Chúc mọi người coi phim vui vẻ!
HÀNH TINH NẤM
Nhật ký của Tiến sĩ.
Đã là ngày thứ 243 ở cái...
luyện ngục nấm mỡ này.
Người bạn duy nhất của tôi là một tảng đá tôi đặt tên là Stone (đá).
Câu hỏi là tôi đang kể chuyện này cho ai?
Có vẻ như tôi đã trở thành một diễn viên trong nhà hát của sự phi lý.
Mắc kẹt trong vũ trụ sâu thẳm bởi thứ gặm nhấm màu xanh khốn nạn đó.
Nhưng đều ổn cả, nhờ bầu không khí thở được và trí tuệ siêu phàm của tôi,
được mài giũa để đấu với đối thủ duy nhất đủ hiểu biết để thách thức tôi.
Nấm mồng gà đến D4.
Tôi đã cố biến nấm thành một thứ nước hấp dẫn uống được.
Cà phê nấm.
Với những thành công hạn chế...
hạn chế...
hạn chế...
cực hạn chế.
Nhưng hôm nay, ngày 243,
đã mang lại sự lạc quan mới cho những nỗ lực cấp bách nhất của tôi...
rời bỏ hành tinh để trở về đá đít tên khốn màu xanh.
Nếu tính toán của tôi là chính xác,
và chả việc gì phải nói "nếu" vì lúc nào chả đúng...
Cái gai này sẽ cấp nguồn cho kiệt tác của tôi.
Hãy thắp sáng ngọn nến này...
và xem ai đến gõ cửa nào.
Xin chào!
Klaatu barada nikto.
Đặc vụ Stone? Ngay bây giờ!
Cảm ơn, Stone.
Đã đến lúc chào tạm biệt hành tinh khốn nạn này rồi!
Ngươi lấy cái đó ở đâu?
Từ một mối hoạ màu xanh bé nhỏ ở một hành tinh tên là Trái đất.
Ta rất sẵn lòng chỉ đường cho ngươi.
NHÍM SONIC 2
THÀNH PHỐ SEATTLE
Bọn nó vẫn đuổi theo mình.
Cái này sẽ làm chậm chúng nó.
Coi chừng. Xin lỗi. Xin thứ lỗi. Đang qua đây.
Chào buổi tối, các quý ông. Tôi lái được không?
Liệu mà cài dây vào.
Đằng sau thế nào rồi?
Và giờ là lối này.
Tôi xin lỗi. Tôi không nói tiếng băng dính.
- Cậu là cái quái gì thế? - Đừng sợ, công dân.
Tôi là người hùng mà anh cần và xứng đáng có được.
Bình minh xanh xua tan màn đêm...
Trời đất ơi!
Đừng lo. Sẽ không ai bị thương hết.
- Cái gì thế? - Bom. Bom đấy!
Là bom! Là bom đấy!
Bình tĩnh đi. Chúng còn chưa bị châm ngòi.
Nên tôi nhắc lại, sẽ không ai...
Tôi sai rồi! Chúng ta sẽ chết hết!
Sao cậu không chậm lại?
Việc đó cần có phanh.
Nóng quá. Nóng! Nóng! Nóng!
Sao không để cảnh sát lo chuyện này đi?
Vì người hùng thì không làm thế.
Cảm ơn rất nhiều. Không cần vỗ tay đâu.
Nghe thấy không? Còn một quả bom.
- Kiểm tra dưới ghế chưa? - Tất nhiên tôi kiểm tra rồi!
Cậu thật tệ hại!
Biết gì không?
Thái độ tiêu cực của anh chả giúp được ai đâu.
Nó ở trong cái chỗ gai gai của cậu!
Tôi chả bao giờ tìm được gì ở đấy cả.
Một quả chất chơi luôn!
Thấy chưa? Đã bảo sẽ không ai bị thương mà.
Thánh thần ơi!
Ồ, xin chào.
Đừng hoảng loạn. Chỉ là diễn tập thôi.
- Lại đây! - Khỏi cần cảm ơn, các công dân.
Chỉ là công việc thường ngày của...
Công lý Xanh thôi!
Cậu là một anh hùng tệ hại!
CHÀO MỪNG ĐẾN GREEN HILLS. THỊ TRẤN NHỎ VỚI TRÁI TIM LỚN.
- Chào buổi sáng, Wade! - Chào buổi sáng, Sonic!
Chào buổi sáng, Green Hills!
Thôi nào.
NHỮNG THẾ GIỚI AN TOÀN
Sonic.
Cháu nhớ cô, Longclaw.
Cháu đang cố làm cô tự hào đây.
Và giờ là chợp mắt một chút.
Ozzy, mồm hôi quá!
Sonic. Vẫn còn nằm trên giường à?
Cậu phải gặp Tom, nhớ chứ?
Được rồi, được rồi, tôi dậy rồi! Dậy rồi đây.
Một ngày thật tuyệt.
Cảm ơn vì đã ra đây, anh bạn.
Cảm giác cậu và tôi dạo này không có nhiều thời gian cùng nhau.
Đằng đó thế nào? Có con nào cắn câu chưa?
Tôi không biết bơi! Cứu với!
Nếu tôi chết, đừng nhòm vào ngăn kéo của tôi!
Này, này, cậu không sao. Cậu ổn cả. Thôi nào.
- Cóng quá. - Được rồi. Từ từ thôi.
Cậu không sao. Được rồi.
Nhưng giờ cậu đã ngủ trưa và tắm táp...
Tối qua tôi lên phòng cậu để mang thêm truyện tranh mới và...
Gượm đã. Đứng yên đó đi.
Tôi sẽ không đến gần hơn đâu
vì chú nhím nhỏ này đã ăn quá nhiều xúc xích ớt.
Ôi không. Ôi không.
Xấu hổ quá. Mau ra khỏi đây đi!
Ôi không, lại nữa này!
Đi ngay đi. Tự cứu lấy mình.
Gượm đã. Đứng yên đó đi.
Tôi sẽ không đến gần hơn đâu
vì chú nhím nhỏ này đã ăn quá nhiều xúc xích ớt.
Ôi không. Ôi không.
Tôi xấu hổ quá. Mau ra khỏi đây...
Mình biết lẽ ra nên dùng rắm thật mà.
HỖN LOẠN Ở SEATTLE TỘI ÁC THÌ KHÔNG XỊT NƯỚC
- Ta làm chuyện này bao lần nữa đây? - Gì cơ?
Thả câu và không bắt được gì á? Có vẻ cả tỷ lần rồi.
Tôi nghĩ cậu biết tôi đang nói gì mà.
Nói dối. Lẻn ra ngoài.
Giả làm Người Dơi.
- Công lý Xanh, đang đăng kí nhãn hiệu. - Gì cũng được. Cậu đang tỏ ra bất cần.
Không phải lại chuyện này chứ.
Này. Tôi cũng chả vui gì đâu.
Nhưng nếu cậu cứ tỏ ra tắc trách thì ta sẽ cứ nói chuyện này.
Dùng sức mạnh sao lại là tắc trách?
Sonic, cậu phá hỏng cả một dãy nhà!
Dãy nhà đó nát sẵn rồi. Ai quan tâm chứ?
Nghe này, tôi đã ngăn một vụ cướp. Tôi đã là một anh hùng.
Không, cậu làm người khác gặp nguy và anh hùng không làm thế.
Anh lẽ ra phải là bạn tôi chứ.
Đừng cố làm bố tôi nữa.
Tôi có thể tự lo cho mình.
Sonic, làm anh hùng không chỉ có tự lo cho mình.
Mà là có trách nhiệm với người khác.
Và ngay lúc này, dù có muốn nghe hay không, cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Cậu còn phải trưởng thành hơn trước khi sẵn sàng làm anh hùng vĩ đại.
Nhưng hãy tin tôi khi tôi nói với cậu rằng
sẽ đến lúc sức mạnh của cậu được cần đến.
Nhưng cậu không chọn thời điểm đó.
Thời điểm đó chọn cậu.
Nhìn anh xem.
Coi kìa. Nổi cả da gà.
Chờ đã. Anh chôm câu đấy từ Oprah à?
Không, thưa ngài. Đặc sản nhà Wachowski đấy.
Bố tôi đã nói câu đó, trên chính con thuyền này, cái hồ này.
Bố luôn cố gắng hướng tôi đi đúng đường.
Và đó là điều Maddie và tôi vẫn luôn cố làm với cậu.
Vậy nên cho tới khi thời khắc của cậu đến,
tôi muốn cậu trở nên có trách nhiệm hơn một chút.
Hiểu chứ?
Hiểu.
Đập tay nhất trí nào.
Hay lắm! Chúa tể Bánh vòng và Vệt xanh đã quay trở lại!
Bám chắc.
Thuyền siêu tốc!
Sonic!
Em háo hức thế nào khi đi Hawaii với anh?
Tuyệt vời!
Chào mừng đến với Hãng hàng không Sonic, cách nhanh nhất để di chuyển.
Đang lên là nhóm 1 và 2.
Sonic, thế này vui quá đi!
Xin lỗi, thưa bà, bà ở nhóm 3. Xin chờ tới lượt.
- Có ai ở nhóm 1 và 2 không? Không ai à? - Cứ để cậu ấy xoã đi.
Ok, vậy những người khác theo hướng này.
Cảm ơn.
Cả ngài nữa?
Phát hiện áo xấu tệ.
Xong rồi đây.
Ok, ngài đi được rồi. Tận hưởng chuyến đi nhé. Tạm biệt.
Được rồi.
Lại đây nào.
Tom, tôi sắp sửa lần đầu làm chú nhím của gia đình.
Tôi nghĩ tôi hơi lớn để mà ôm tạm biệt anh rồi.
Được rồi, còn cụng tay thì sao?
- Cụng tay nhé? - Được, cụng tay.
Thế mới phải chứ.
- Wachowski! - Wachowski!
Được rồi, dùng cái này để về nhà.
Được rồi, chúng tôi đi đây. Ngoan vào đấy.
Phải. Cậu có số chúng tôi rồi đấy.
Xin lỗi! Không nghe được!
Hai người đang đi qua cổng xuyên không!
- Chưa gì đã nhớ cậu rồi! - Được chứ?
Chúc vui vẻ ở đám cưới Rachel nhé!
Ok, 48 giờ cho đến khi họ về.
Ta có kênh truyền hình, kênh trực tuyến,
ngôi nhà đầy đồ ăn và không ai giám sát.
Làm thôi nào.
Nếu những số liệu này chính xác thì cậu ấy ở đây.
Tìm được cậu ấy rồi!
Mình chỉ mong là chưa quá muộn.
Cậu ấy ở gần.
Mình chỉ cần một cách tiếp cận cậu ấy mà không bị phát hiện.
Phương tiện di chuyển thông thường của con người. Hoàn hảo.
LÃNH CHÚA BÁNH VÒNG
Trời ạ.
Aloha!
- Thế nào rồi, anh bạn? - Anh biết mà.
Chỉ là một đêm yên tĩnh ở nhà, thư giãn với một cuốn sách hay thôi.
- Còn anh? Anh thế nào? - Ồ, tôi gọi để nói là đã đến nơi rồi.
Nhưng giờ mỗi lời cậu phun ra đều khiến tôi nghi ngờ.
No comments yet. Be the first to leave one.