Prvních 200 řádků.
- Cô không sao chứ? - Ừ. Dị ứng thôi.
Nhưng cô đâu có bị dị ứng.
Tôi biết, nhưng thường thì bạn bè nghe vậy là sẽ hiểu
và để tôi yên.
Tôi xin lỗi.
Dạo này tôi hơi nhạy cảm chút. Tôi đang uống nội tiết tố.
Đang thời kỳ mãn kinh à?
Không, Sean.
Thực ra, tôi đang cố thụ thai.
Tôi không biết đấy.
Tất nhiên, mấy bác sĩ ở Trung tâm Sinh sản Nam Dade
bảo là tôi nên quay lại sau khi đã cân nhắc
cả 1001 nguy cơ tiềm ẩn khi mang thai ở tuổi trung niên.
Tôi có rất nhiều trứng. Nhưng họ cứ
không cho thụ tinh nhân tạo.
Medusa sắp nhân giống kìa.
Hại cho nòi giống.
- Christian. - Tôi ủng hộ mà.
Với sự tiến bộ y học ngày nay, không có lý do gì
mà người nhiều tuổi khoẻ mạnh lại không thể sinh con cả.
Nghĩ về các khoản tiết kiệm cô có thể rút đi.
Tã bỉm, tiền trông trẻ, mấy hũ đậu nghiền ngon tuyệt.
Đồ khốn.
Cô ấy đang phủ nhận tuổi tác, nên cần người giúp
để đối mặt với sự thật.
Chó chê mèo lắm lông, Christian ạ.
Đùa nỗi đau của người khác thì dễ hơn thừa nhận
mình đang giễu cợt chính mình.
Anh thực sự cần ngừng đọc tạp chí của Julia.
Tốt thôi, cứ kìm nén nỗi đau và sự thất vọng bên trong
cho đến khi nó đục thủng một lỗ
và tạo thành vết loét rỉ máu đi.
Không lấy lại được con trai đâu.
00Bất công quá. Họ cho anh ta thụ thai này.
Được rồi, hãy hút mỡ ra khỏi người anh Gross nào.
Thực ra, anh Gross yêu cầu phẫu thuật tạo hình tai.
Anh ta đi xẻo tai mà không hề
cân nhắc những chỗ còn lại ư?
Phần còn lại có vẻ không khiến anh ta
nghĩ tiêu cực về mình.
Người thế này chỉ chực chờ lên cơn đau tim.
Những người này thà sống trong phủ nhận
và mạo hiểm tính mạng bản thân còn hơn là đối mặt với sự thật.
Ta cứ tìm họ ở đâu ra thế nhỉ?
Bà Broderick, hãy cho tôi biết điểm mà bà không thích ở bản thân.
Trời ơi, câu hỏi gì kỳ quá.
Không có điểm gì ở bản thân mà tôi đặc biệt không thích cả.
Cũng chẳng phải con người tôi có điểm gì quá tuyệt vời.
Trừ hai cậu con trai tôi.
Tôi đã nuôi lớn hai đứa trẻ tuyệt vời.
Vậy tốt quá. Ý tôi là...
Anh có con không, Bác sĩ McNamara?
Có, hai đứa.
Cứ tận hưởng khi còn có thể.
Ngoảnh đi ngoảnh lại là chúng đã cưới một cô Đông Ấn
và mỗi năm lại gửi về tấm thiệp mừng sinh nhật kiểu Ấn.
Bà Broderick...
Và ít nhất bây giờ,
tôi có thể ra khỏi nhà
và ra ngoài đi làm.
Tôi không nói việc làm mẹ có gì kém cỏi.
Anh biết đấy, chỉ là mỗi khi có người hỏi tôi làm nghề gì
và tôi bảo tôi ở nhà làm nội trợ,
tia sáng trong mắt họ lại vụt tắt.
Dù sao thì đứa bạn của con dâu tôi
là trưởng phòng Nhân sự ở Saks.
Con bé bảo tôi ở đó đang tuyển nhân viên bán hàng
và nếu trên đời tôi hiểu rõ thứ gì, đó chính là quần áo.
Cả đời tôi chỉ biết ăn diện.
Thật không may, tôi sẽ phải cạnh tranh
với mấy cô gái bằng tuổi con tôi và chưa trải qua hai lần sinh nở.
Đó là lý do tại sao tôi tới đây.
Bụng của tôi.
Bà Broderick,
tôi nghĩ trông bà rất đẹp so với tuổi.
Họ không tuyển người "trông đẹp so với tuổi".
Tôi không thể mang bộ dạng...
của một bà nội trợ đang tìm việc giết thời gian được.
Cách duy nhất để tôi có được công việc này
là tôi phải mặc mấy bộ đó
đẹp như mấy cô gái trẻ tôi đang cạnh tranh.
Bà sẽ phải tuân theo một số quy tắc nhất định.
Không hút thuốc, tránh tắm nắng quá nhiều,
thể dục đều, mấy thứ tương tự.
Bà cũng sẽ phải duy trì một mức cân nặng.
Có phải cắt bỏ chân tôi cũng chịu.
Đây là đơn chấp thuận.
Nó giải thích rõ những rủi ro tiềm ẩn liên quan đến ca phẫu thuật.
Bà cứ mang về đọc kỹ. Nếu có thắc mắc...
Tôi ký luôn đây. Tôi dễ chùn chân lắm.
Có lần tôi đọc trên lọ thuốc aspirin,
tôi tin là cơn đau đầu của tôi thực ra là xuất huyết não luôn.
Endorphin là chất chống trầm cảm tự nhiên.
Dù cô không thấy hưng phấn khi chạy thì chúng vẫn hoạt động.
Mà...
chắc là cô không hưng phấn.
Trời ạ, đau thật đấy.
Chuột rút cơ liên sườn đó.
Cơ bắp của cô không quen khi cơ thể tiết ra axit lactic.
Đây. Cố thở ra thật mạnh.
Hít vào nhẹ thôi, thở ra thật mạnh.
Trời ơi, tôi rất xin lỗi.
Không, đừng xin lỗi.
Xả ra được là tốt mà.
Cảm ơn cô.
- Cô có muốn kể ra không? - Không.
E là chuyện này
giữ kín thì sẽ tốt hơn.
Còn chuột rút không?
Hết rồi.
Ta không cần phải chịu đựng nhiều như ta nghĩ đâu.
Hồi tôi học đại học, khoảng 17 năm trước,
tôi đã làm một điều tôi không nên làm
và tôi chưa từng kể với ai...
cho đến gần đây.
Tôi đã mở chiếc hộp Pandora.
Tôi không chiến thắng nổi sự tò mò.
Tò mò chuyện gì?
Lẽ ra tôi đừng gợi chuyện. Đi nào.
Cô biết trong hộp Pandora còn lại gì
khi tai ương thoát ra không?
Hy vọng.
Nghe này, không biết là...
Cô có thể thử tới khai vấn lại được không?
- Tôi cũng đang mong cô hỏi. - Ý tôi là cho Matt cơ.
Điểm số của nó kém lắm, nó chả chịu học hành gì.
Được, cứ bảo thằng bé gọi tôi để xếp lịch nhé.
Mà thằng bé đang tuổi lớn,
để tôi gọi cho.
Cảm ơn nhé.
Xem nào.
Chiến tranh, nạn đói, toàn là thảm hoạ.
Gấu trúc thứ 2 sinh ra ở lồng nhốt.
Này, nhớ vài năm trước,
có cậu bé ngã khỏi lan can
ở Sở thú Miami và bị đập đầu không?
Thế rồi con khỉ đột cái ẵm cậu bé lên
và đung đưa ru cho đến khi bên y tế tới ấy?
Chế nhạo việc tôi cố mang thai là một chuyện,
nhưng còn so sánh tôi với khỉ đột Koko á?
Bình tĩnh đi, Lizzy, cô là đứa em gái tôi chưa từng có cơ hội hành hạ.
Ta không phải gia đình, Christian. Thậm chí còn chả thuộc một phân loài.
Koko và cậu bé đó cũng thế, nhưng nhìn chúng xem.
Đâu cần phải sinh ra thì mới có thể yêu thương.
Nghe này...
Tôi hiểu anh cảm thấy thế nào sau khi mất Wilber,
nhưng chuyện này khác hoàn toàn.
Tôi vẫn luôn muốn mang một sinh linh trong mình.
Vậy sao phải đợi đến khi nó trở thành rủi ro cho cả mẹ và con?
Bố tôi vẫn chưa chết.
Khi ông ấy biết tôi là người đồng tính,
ông ấy đã bảo mẹ tôi,
"Ít nhất nó sẽ không sinh con".
Trời, tôi ngạc nhiên là cô không dính bầu ngay
cho ông ta biết mặt đấy.
Vậy nên tôi mới đợi đến giờ.
Tôi không muốn sinh con ra chỉ vì thù ghét.
Đứa bé này và tôi
sẽ là một gia đình.
Bọn tôi sẽ yêu thương nhau bất kể chuyện gì.
Này, nếu cái phòng khám đó
còn gây khó dễ cho cô...
Ý tôi là, nếu cô đang tìm một nguồn thay thế...
Tôi thừa nhiều lắm, còn lâu mới dùng hết.
Tôi đang thấy khó hiểu.
Cứ tám năm tôi với anh mới tử tế với nhau được một lần.
Thế mà giờ anh lại đề nghị hiến tinh trùng cho tôi?
Cho cô hoặc xả bỏ đi thôi.
Rồi, đáng ra cuộc trò chuyện này phải dừng ở đoạn khỉ Koko.
Thực sự,
cảm giác được làm cha mẹ rất tuyệt vời.
Tôi không muốn cô bỏ lỡ cảm giác đó.
Tôi phải nghĩ đã.
Bơm tinh trùng vào buồng trứng thôi chứ?
Còn lâu tôi mới ngủ với cô.
- Tôi chen ngang chuyện gì à? - Đúng.
Tôi sắp bị phình động mạch đây. Christian muốn hiến tinh trùng.
- Mừng can đảm. - Sao lại "mừng can đảm"?
Vì cậu phải gan dạ như sư tử mới dám đến rung chuông cửa nhà tôi.
Ừ, nhưng con sư tử này là mẹ tôi.
Nhà đẹp đấy.
Tôi không nghĩ mẹ tôi
sẽ cho tôi uống rượu trong buổi trị liệu.
- Cô đồng ý không? - Đây đâu phải buổi trị liệu.
Và mẹ cậu đâu có ở đây.
Tôi nên về đây.
Nhưng đây là lúc để cậu trở thành đàn ông mà Matt.
Sắp tới đích rồi.
- Bỏ lỡ thì tiếc lắm. - Sao cơ?
Một người đàn ông không sợ phải đứng trần trụi trước sự thật.
Đừng e sợ chuyện cậu tới đây để nói với tôi.
Tôi đâu có tới đây để nói với cô chuyện gì.
Còn chẳng biết cô là ai.
Rồi, vậy chúng ta cùng thực hiện bài tập lòng tin nhé.
Cậu cứ bảo tôi làm gì đó có thể làm hại tôi
nếu tôi không tin cậu.
Rồi cậu sẽ biết cậu có thể tin tôi.
Ngồi đi.
Cứ nói ra cảm xúc của mình.
Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.