Prvních 200 řádků.
ĐIỆP VIÊN BÁO THÙ
Đã bao giờ một ngày nọ bạn thức dậy và nhận ra cuộc sống chẳng có thứ gì...
..đó là cách mà bạn tưởng tượng ra nó.
Không.
Chẳng hề một lần?
Không, không lần nào cả.
Tôi biết ngay từ đầu cuộc sống đầy rẫy những bẩn thỉu.
Ôi, Chúa ơi.
Chúa nào?
Chúa không có việc gì ở đây cả.
Chào mừng đến với Malila! Chúc kì nghỉ vui vẻ!
Muốn nhảy không?
Theo cách đó sáng nay tôi tỉnh dậy.
Tỉnh dậy và nhận ra, tôi nghĩ mình không phải là chính mình nữa...
..hoặc ai nghĩ tôi sao cũng được, không cần người thân.
Thậm chí đến tận hôm nay tôi vẫn không nhận ra.
Ít ra là bây giờ các bạn biết.
Tôi xong với cô rồi, nhận lấy?
- Yeah, đừng có lớn tiếng. - Đừng bắt tôi im miệng.
Liệu có ổn không khi sau đêm nay chúng ta không còn gặp nhau?
Hãy để tôi đi!
Không!
Anh ổn chứ?
Vâng, vâng. Tôi nghĩ là vẫn ổn.
Tốt.
Mua gì uống nhé?
Biết ngay mà. Tôi là Bette nếu cần gì thì cứ gọi.
- Vậy cô là ai...? - Là ai không quan trọng.
Tôi là ai cũng không quan trọng, được chứ?
Muốn nhảy không?
Tôi...di chuyển không được tốt.
- Ngoài kia anh nhanh nhẹn lắm mà. - Bởi vì có chút vấn đề.
Uống đi.
Từ bây giờ tôi đã yêu cầu Alma đến mở cửa nhà nguyện mỗi ngày.
- Anh có bất cứ vấn đề gì không? - Không, không. Tôi không có thưa cha, cảm ơn.
Tôi vẫn giữ khoảng cách giữa chúng ta như anh đã yêu cầu.
Cô ấy sẽ rất ngạc nhiên khi thấy hằng ngày anh vẫn tới đây.
Chúa là nơi nương náu và là sức mạnh.
Một niềm hy vọng trong cơn gian truân.
Bài thánh vịnh 46. Một trong những mục yêu thích của tôi.
Nhưng anh đang làm thế nào?
Tôi...Tôi sợ lắm, thưa Cha.
Bỏ gắng nặng cho Chúa, và ông ấy sẽ bao dung anh.
Tôi có niềm tin vào sức mạnh của Chúa, tin tôi đi.
Tôi đồng ý, nhưng tôi vẫn không hiểu được bản thân.
- Vâng? - Là Deacon đây.
- Đã lâu không gặp, bạn của tôi. - Tôi đang ở trong thị trấn và tôi cần sự giúp đỡ.
Dĩ nhiên tôi luôn sẵn sàng giúp cậu, cậu nên biết như vậy.
- Nhưng... - Nhưng sao?
- Không nhưng gì cả. Cậu ở đâu? - The Golden Tree, phòng 803.
Cậu gọi qua máy bàn à?
Tôi không hiểu.
- Vậy chờ cho đến khi tôi đến đó. - Khoan đã.
- Nói đi. - Anh có thể mang đến một chút morphine không?
- Được chứ. - Cảm ơn.
Deacon hả? Tôi đây.
- Anh thế nào rồi, anh bạn. - Đã lâu rồi không gặp.
Thật tốt khi thấy anh, bạn của tôi.
- Ai vậy? - Đó là Nardo, cánh tay phải của tôi.
Có chuyện gì vậy?
Ôi Chúa ơi, thận của anh?
Có lẽ là, yeah.
Họ trả tiền, thuốc men. Để lại cho cậu sự đau đớn.
Bằng cách này họ có thể cho rằng cậu bán nó cho họ.
Đúng.
Frankie và Julius đâu rồi?
Họ đã biến mất. Nhiều năm rồi, Deacon.
- Đó chỉ là hai trong số bạn bè của cậu? - Đúng vậy.
Thật tuyệt.
- Cậu đang chờ người nào đó hả? - Không.
Thả tôi ra.
Thả anh ấy ra. Anh ấy là anh trai của tôi.
Deacon?
- Về đi, tôi sẽ gọi cho anh. - Cái gì? Cậu bị điên à?
George, anh không chịu hiểu. Chúng ta sẽ trễ đấy, đi mau.
Chậm trễ sao? Nó được xếp lịch vào ngày mốt.
Đúng là cậu không thể hoãn lại điều này trong cơn bốc đồng.
OK, chuyện gì đang xảy ra ở đây, vui lòng cho tôi biết đi?
- George, về đi, tôi sẽ gọi cho anh. - Chuyện gì đã xảy ra?
Được rồi, xem đây.
Ôi Chúa ơi! Không, không.
Lẽ ra tôi phải biết việc như này sắp xảy ra.
Bất cứ khi nào cậu dính vào việc gì đó sai trái.
- Nó luôn xảy ra, nó luôn xảy ra. - Chỉ cần...
- Cậu đang làm gì vậy? - Về đi.
- Tôi sẽ không đi đâu hết! - Về nhà đi!
Deacon!
Bây giờ để tôi gọi bác sĩ.
Không có thời gian. Chúng ta... phải đi thôi.
- Anh có đem morphin cho tôi chứ? - Có, có, có. Nó đây.
Tốt lắm, cảm ơn.
- Tôi nghĩ có một người phụ nữ, phải không? - Có một người phụ nữ, ờ.
Người Anh, cũng có thể là Ailen. Tóc đen, giọng đặc trưng.
Tôi sẽ kiểm tra băng an ninh của khách sạn. Làm sao anh lại gặp?
Trên đường. Sau đó cô ấy đưa tôi vào câu lạc bộ.
Câu lạc bộ nào? Bán dâm? Hộp đêm? Hay là Vortex?
Vortex.
Là anh chủ động hả?
Không thấy nữa, Deacon. Tôi ...
Tôi phải rất cẩn thận những ngày gần đây. Cảnh sát địa phương không còn là bạn của tôi.
Những việc này đã xảy ra trong một phần của Thế giới.
Có lẽ tốt nhất là cậu hãy bỏ qua chuyện đó.
Vui lòng, bỏ nó đi.
Nó là của tôi, tôi muốn lấy lại.
Được rồi. Tôi sẽ đào bới một số việc.
Tôi sẽ gọi cho anh. Nardo sẽ đợi ở tầng dưới.
Được.
Này anh bạn, hãy cẩn thận và sống kín đáo nhé.
Uống đi.
Biết ngay mà. Tên tôi là Bette nếu cần gì cứ gọi.
- Nó là việc của tôi. Đừng dính vô chuyện này. - Không chỉ là của cậu nữa.
- George, anh là giáo viên. - Tôi là giáo sư.
- Anh thì có thể làm được gì? - Bất cứ điều gì trong kharnawng của tôi.
Chúng ta còn bao nhiêu thời gian? - Có thể là 10 tiếng.
- Cho đến khi nó được ghép cho người khác. - Vậy chúng ta phải nhanh lên.
Philippines của anh thế nào?
Nó được gọi là Tagalog, và nó tốt hơn nước của cậu. Tôi sống ở đấy.
- Dù anh làm gì, hãy tránh xa tôi ra. - Được.
Deacon, kinh thánh để làm gì vậy?
Nguồn cảm hứng.
Đang là giữa ban ngày. Sao có thể đầy đủ như vậy?
Những nơi thế này, nó luôn là nửa đêm. Bữa tiệc không bao giờ dừng. Lại đây.
Chào đằng đó. Tên của cô là Bette, phải không? Còn nhớ tôi không?
OK, cô ấy nói là, " Anh muốn uống gì? "
Oh, thôi nào. Cô ấy biết nói tiếng Anh.
- Cô biết tôi mà, Bette. - Hãy giữ lấy.
Tôi đã ở đây với một cô gái tên là Anna. Nhớ không?
Cô ta vừa nói là không biết tiếng Anh. Cô ấy không nói được tiếng Anh.
Cô thấy cuốn kinh thánh này chứ? Nó sẽ để lại vết bầm lớn và tôi sẽ dùng nó đập cô...
..nếu cô không nói với tôi chuyện đã xảy ra và ai lừa dối tôi.
Lạy chúa!
Đã đến lúc anh phải đi.
Anh có thể bỏ đi hoặc cứ tiếp tục. Lựa chọn là của anh.
Thấy chưa, cô ta nói được mà.
Tôi đã nói rồi, phải không?
- Quyển sách. - Thôi nào, Deacon.
- Đưa đây. - Deacon!
Ngay bây giờ.
Tôi đã cảnh báo trước.
Quyển sách sẽ để lại vết bầm lớn.
Phải mất thời gian dài để chữa lành.
Cơ hội cuối cùng. Thận của tôi đang ở đâu?
Tôi không biết bất cứ điều gì, tôi thề đấy.
- Làm ơn đi. - Tôi xin lỗi.
Không!
Không, không! Được rồi, được rồi. Cô ta tên là Anna.
- Họ là gì? - Riley. Anna Riley.
- Cô ta đang ở đâu? - Gratis. Nó là câu lạc bộ đấu võ.
Cô ta nói tối nay sẽ đi với Zoltan.
- Zoltan là ai? Kẻ dẫn khách hả? - Sắp xếp. Vâng.
Một gã cơ bắp. Điểm nổi bật là tóc vàng?
- Trả lời đi! - Không phải.
Đó là gã khác. Người mà đã đến trả tiền cho tôi.
Drake.
Tôi nghe cô ấy gọi hắn là Drake. Tôi đi được chưa?
Câu lạc bộ đó ở đâu?
- Tôi không biết. - Nó ở đâu?
Đây là một câu lạc bộ dưới lòng đất. Họ thay đổi vị trí mỗi tuần.
Hãy hỏi xung quanh xem, nó là sự thật.
Nếu cô mà nói dối tôi, Tôi thề là tôi sẽ quay lại.
Và tôi sẽ buồn bực.
Hãy nói với anh. Việc này có thực sự cần thiết không?
Trong kinh thánh đã có rất nhiều máu đổ, George.
Chẳng có gì sai nếu đổ thêm ít máu vào.
Deacon.
Deacon! Deacon.
Deacon.
Đừng Deacon. Chờ đã. Không sao đâu. Ổn rồi. Anh ấy là bạn. Anh an toàn rồi.
- Sao tôi đến đây được? - Anh trai của bạn mang bạn tới đây.
Tôi đã thiếp đi bao lâu?
Không lâu đâu.
- Đây là bệnh viện, George? - Vâng, tôi biết, tôi biết.
Tôi không biết phải đi đâu nữa, được chưa?
Bác sĩ đầu nghành ở đây, ông ấy chuyên khoa về thận.
Chẳng ai biết cậu ở đây. Thậm chí cậu cũng không phải đăng ký.
Kung chăm sóc nó nhé, được không?
Em trai của anh là tên bướng bỉnh chết tiệt.
Nghe này, bướng bỉnh thậm chí không thể che được nó.
- Làm thế nào để anh hiểu được Deacon? - Chuyên nghiệp.
Đầu tiên chúng tôi theo phe đối lập và sau đó ở cùng bên.
Ý anh là cho quân sự hay sao?
Anh không biết em trai mình làm gì để kiếm sống.
Chúng tôi không ở gần nhau.
Tôi biết nó đã phục vụ cho lực lượng đặc biệt của Pháp...
..nhưng tôi không biết nó làm gì từ đó tới giờ.
Em trai của anh là chuyên gia về K và R.
- K và R là gì? - Vâng, bắt cóc và giải cứu.
Cậu ta được ai đó thuê để đưa một người bị bắt cóc trở về...
..bình an vô sự.
Anh nói là anh đang ở bên phe chống đối?
Đúng...
Bác sĩ nói gì vậy?
Rằng tôi bị mất một quả thận. Nào chúng ta đi thôi.
Thậm chí cậu đã không đứng nổi trên đôi chân của mình.
- Ông ta đã cho tôi một số morphine. - Thôi nào.
Nghe này George, khi 22 tuổi tôi đã bị gẫy 2 chân...
..tôi vẫn băng qua sa mạc Afghanistan.
Vì vậy so với thiếu 1 quả thận, chẳng thấm tháp gì.
Đi nào.
Tôi chưa bao giờ biết điều đó.
No comments yet. Be the first to leave one.