Prvních 200 řádků.
Thế này chẳng thú vị sao?
Tôi thích... hít thở hơn.
Thôi nào, anh đang làm rất tốt. Anh biết đấy, tập luyện là điều rất hấp dẫn.
Wow...
Tôi có thể...
Tôi có thể hiểu tại sao.
Có lẽ tôi phải giảm thêm vài ký nữa.
Đừng khắt khe với chính mình như thế. Chuyện đó không thể trong ngày 1 ngày 2 mà làm được.
Quá trình trao đổi chất của một số người bị chậm hơn so với người khác.
Vấn đề không phải là chuyện trao đổi chất.
Tôi bị bệnh.
Cái gì?
Có chuyện gì thế?
Không có gì.
Hurley!
Anh có thể tin tưởng ở tôi mà.
Thôi được.
Nhưng... nó tệ lắm đấy.
Lúc đầu, khi chúng ta mới rơi xuống đây, tôi thấy cũng chẳng có gì là tệ.
Giống như ăn kiêng bằng xoài vậy.
Tôi không hề tập luyện gì,
nhưng tôi vẫn giảm được vài nấc thắt lưng.
Thế rồi chúng tôi tìm thấy căn hầm đó,
nó chứa đầy thức ăn...
cả tấn thức ăn ấy chứ.
Tôi đã cố thoát khỏi nó, nhưng...
rồi tôi vẫn giữ lại một ít cho riêng mình.
Ước gì tôi có thể vứt bỏ nó đi.
Thế thì vứt bỏ nó đi.
Anh muốn thay đổi?
Thì hãy thay đổi.
Anh thấy thế nào?
Oh. Tôi cảm thấy tự do thoải mái.
Họ tìm thấy thứ gì đó. Đi thôi.
Nhanh lên, các bạn.
Cơm Ý, tuyệt.
Không.
Cái này ở đâu ra thế?
Locke nói rằng có mấy cánh cửa sập đã nhốt ông ta lại dưới hầm.
Có lẽ là vì thứ này. Như vậy sẽ không ai có thể biết được ai đã thả nó xuống.
Tối qua có ai thấy chiếc máy bay nào không?
Ừ, tôi có thấy, "Xăm mình". Chỉ có điều không muốn nói ra thôi.
Ê, để nó lại chỗ cũ đi, anh bạn. Thôi nào.
Ê anh bạn, tôi thấy nó trước cơ mà.
Anh thấy tôi bỏ nó vào hộp của tôi còn gì.
Không được. Đưa đồ của tôi đây.
Bình tĩnh thôi. Các anh cứ như chết đói vậy. Sao không trật tự một chút?
Sao chúng ta không để cho ai đó đáng tin cậy một chút để quản lý chỗ này?
Giống anh sao, "Vỗ đầu trẻ"? - Không, như Hurley chẳng hạn.
Sao lại không chứ? Anh ấy đã từng làm một lần rồi còn gì.
Không, không được đâu!
Không phải tôi. Không, tôi không làm nữa đâu.
Ê này, các bạn, các bạn. Cần gì phải có người quản lý chứ?
Tôi chắc rằng mọi người có thể tự giác chỉ lấy những thứ gì mình cần thôi.
Ý kiến "hay" đấy, "Ánh trăng".
Sau đó, chúng ta có thể hát bài "Kumbaya" và xem niềm tin xụp đổ như thế nào.
Cô thích thế nào chúng tôi cũng chiều.
Này!
Ê, này!
Uh-oh.
Này.
Anh đang làm gì đấy?
Không gì cả.
Lúc nãy anh tìm ai trong rừng vậy?
Không ai cả.
Lúc anh chạy đi, tôi có cảm giác là anh chạy đi tìm ai đó.
Tôi đã cố đuổi theo anh... - Chỉ là tôi...
không muốn nói về chuyện đó.
Ừ, được thôi.
Lạ quá, nhỉ?
Anh nói rằng hòn đảo này không cho anh được giảm cân...
anh vừa phá hủy kho dự trữ của mình xong thì "bùm"...
lại có thêm thức ăn từ trên trời rơi xuống.
Cô thấy sao?
Tôi rất tự hào về anh.
Tự hào về tôi vì điều gì? - Vì đã không bị ảnh hưởng.
Tình hình ăn kiêng thế nào rồi, Hugo?
Ah, cũng ổn thôi.
Bữa trưa, tôi chỉ ăn rau và ít thịt gà.
Tuyệt lắm. Dần dần nó sẽ dễ dàng hơn, tôi hứa đấy.
Tôi nghe nói hôm nay mẹ anh tới thăm. Chuyện thế nào?
Tốt.
Anh không giận bà ấy nữa chứ?
Không. Tôi biết bà ấy đưa tôi vào đây là có lý do riêng.
Lý do gì vậy?
Do những tai nạn đã xảy ra.
Hôm nay anh có muốn kể về chuyện đó không?
Có bắt buộc phải kể không?
Hugo, anh ở đây gần 2 tháng rồi còn gì.
Anh không nghĩ đã đến lúc nói ra sao? Hmm?
Thôi được rồi, sao cúng ta không nói về--
bài tập về nhà mà tôi đã đưa cho anh?
Tôi chưa bao giờ giỏi làm bài tập về nhà cả.
Anh còn nhớ anh phải làm gì chứ?
Chỉ cần viết ra một danh sách những điều anh cảm thấy thích về bản thân thôi.
Không có ai khác phải viết cái đó cả.
Không ai khác là sao?
Chà, Dave không phải viết. Anh ấy nói rằng đó là một ý kiến ngu xuẩn.
Chà, anh biết đấy, tôi đâu phải bác sỹ riêng của Dave, nhưng...
chúng ta đã nói chuyện về việc anh ta có thể sẽ gây cho anh những ảnh hưởng tiêu cực rồi còn gì.
Dave là người bình thường nhất trong số những người ở đây.
Nhưng anh ấy không muốn anh thay đổi, phải không nào?
Nhanh lên, chuyền bóng cho tôi! Chuyền bóng cho tôi!
Ê, anh bạn! Tôi đang ở chỗ thoáng! Anh bạn, ê này!
Nó gọi là "dẫn bóng" chứ có phải "chảy nước dãi" đâu.
Chà, ném đi. Ném!
Cái gì thế-- ôi trời, cú ném có độ "chính xác" cao. Lựa chọn hay đấy.
Anh muốn chơi không, anh bạn?
Vào mà chơi. Chả ai thèm để ý đâu.
Anh sao vậy?
Không có gì.
Ê, anh bạn, đừng tham bóng nữa!
"Tuyệt" quá nhỉ? Chuyền bóng cho cả người không hề chơi.
Này, tối nay có món bánh thịt chiên dòn đấy anh bạn. Mình đến trước xếp hàng nhé.
Sao vậy?
Brooks bảo... anh hơi... tiêu cực.
Ái chà!
Thì sao nào, anh không muốn chơi với tôi nữa hả?
Không, tôi không biết nữa. Chỉ là--
tay "lang băm" đó định chui vào đầu anh sao? Đừng để lão làm thế.
Anh có nhiều thứ quan trọng hơn nhiều để suy nghĩ.
Ví dụ?
Như "vỏ cứng" hay "vỏ mềm" ấy?
Thịt gà hay tôm? Kem tươi hay tương ớt?
Ừ, tôi nghĩ tôi nên ăn một chút.
Ừ, tôi biết mà. Noche de tacos, amigo.
Tốt. Giờ thì cử động chân kia?
Nó có bị gãy không?
Không có máy chụp X-quang thì đành phải dựa vào suy đoán khả thi nhất của tôi thôi.
Xin lỗi nhé.
Ông thế nào rồi?
Còn tùy vào "suy đoán khả thi nhất" của Jack đã.
Có một vết rạn nhỏ, có lẽ bằng sợi tóc.
Thế này sẽ giúp cho vết sưng không bị to lên cho tới khi tôi nẹp chân lại.
Phải mất bao lâu thì tôi mới đi lại được bình thường?
Sẽ phải mất vài tuần.
Có một chiếc xe lăn ở khu trại--
Không!
Tôi không cần xe lăn.
Thế thì dùng nạng nhé?
Ừ.
Tôi sẽ quay lại ngay.
Anh ta đã có thể trốn thoát.
Gì cơ? - Henry.
Trong suốt thời gian căn hầm bị khóa. Tôi đã bị thương.
Anh ta có thể thoát được...
nhưng anh ta-- anh ta lại quay lại để giúp tôi. Tại sao lại làm vậy?
Hắn ta không quay lại để giúp ông đâu, John.
Hắn quay lại bởi vì hắn nghĩ rằng câu chuyện của hắn sẽ được xác nhận là thật.
Anh ta đã chết rồi.
4 tháng trước, lúc tôi tham gia trong đội tìm kiếm.
Henry Gale bị treo lơ lửng ở ngoài thành khoang lái, còn cổ thì gãy
Tức là anh ta đã chết rồi chứ gì?
Đúng vậy.
Sau đó anh đã chôn cất anh ta và để lại một cây thập giá làm bia mộ?
Đúng thế.
Lẽ ra anh nên kiểm tra trong túi anh ta trước khi làm việc đó.
Tôi đoán là Henry Gale chẳng có mảnh giấy nào trong tay để viết lại những suy nghĩ của mình.
Nên anh ta đã phải sáng tạo.
Cũng chẳng có nhiều chỗ để mà viết.
"Jennifer...
Chà, em đã nói đúng.
Vượt qua biển Thái Bình Dương thật chẳng dễ chút nào. Anh nợ em một cốc bia.
Anh đang trên đường tới bờ biển để đốt lửa làm tín hiệu.
Nhưng nếu em đọc được những dòng chữ này thì có lẽ anh đã chết rồi.
Anh xin lỗi. Anh yêu em, Jenny.
Luôn luôn là thế và mãi mãi như vậy.
Anh, Henry."
Vậy, nói cho tôi biết...
làm thế nào mà Henry Gale lại viết được lời nhắn cho vợ mình khi cổ bị gãy hả?
Không phải tôi đâu. Tôi không giết anh ta. Anh không hiểu đâu--
Thế sao anh biết tên vợ anh ta? Anh đã tra khảo anh ta hả?
Làm ơn, nghe tôi nói. Tôi chỉ là một--
Lũ các người có bao nhiêu tên?
Tôi mà nói cho anh biết thì anh sẽ không tưởng tượng nổi anh ta sẽ làm gì đâu.
"Anh ta"?
Ý anh là kẻ lãnh đạo? Tên có râu đấy hả?
Anh ta á? Anh ta chẳng là cái gì cả. Không là gì hết.
Bọn người các anh sống ở đâu?
Tôi không thể... - Tất cả có bao nhiêu tên?
Anh không hiểu đâu! - Nhưng tôi "hiểu" cái này này.
Này.
Tôi cho anh 3 giây để trả lời câu hỏi.
Tất cả có bao nhiêu tên? 1
Anh ta sẽ giết tôi! - Tôi sẽ làm đấy!
2. - Sayid!
Anh không thể làm vậy được. Tôi không phải người xấu.
3.
Chuyện quái gì xảy ra với anh vậy hả?
Sao thế?! Tôi nghe có tiếng súng.
Chuyện gì vậy? - Hắn là quân dối trá!
Không sao đâu. Đưa anh ấy ra khỏi đây đi
Jack!
Jack!
Jack! - Không sao cả, John.
Cám ơn cô.
Câm đi.
Xin chào.
Tôi thấy anh đang xây dựng thứ gì đó.
Nên tôi nghĩ anh có thể sử dụng cái này.
No comments yet. Be the first to leave one.