Prvních 200 řádků.
Hạ sĩ Nicholas Angel. Sinh ra và ăn học tại London.
Tốt nghiệp trường Đại học Canterbury vào năm 1993 Thủ khoa 02 môn chính trị và xã hội học.
Nhập học trường Đào tạo Cảnh sát Hendon.
Thể hiện năng lực tốt đối với các bài tập trên trận địa.
Đặc biệt là kĩ năng trấn áp biểu tình và bạo loạn.
Lui lại!
Hoàn thành xuất sắc học phần lý thuyết và kiểm tra cuối kỳ.
Đã được nhận Chiếc gậy Danh dự.
Tốt nghiệp được tuyển đặc cách vào lực lượng Cảnh sát Thủ đô.
Nhanh chóng thiết lập được mối quan hệ với nhân dân.
Hãy động não.
Tăng cường kỹ năng cơ bản với khóa đào tạo lái xe cao cấp
Và đạp xe cao cấp.
Tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa.
Hiện nay đang giữ kỷ lục giải chạy nhanh 100m trong lực lượng Cảnh sát.
Năm 2001 tham gia đội phản ứng vũ trang SO 19 danh tiếng.
Nhận Danh hiệu vì sự dũng cảm với những nỗ lực trong Chiến dịch Crackdown.
Trong vòng 12 tháng qua đã được nhận 9 bằng khen.
Thực hiện các vụ bắt giữ nhiều hơn bất cứ nhân viên nào trong lực lượng cảnh sát.
Ba lần bị thương trong khi thực hiện nhiệm vụ.
Gần đây nhất là vào tháng 12 khi bị đâm vào tay bởi một kẻ bịt mặt cải trang làm Ông già Nô-en.
- Xin chào, Nicholas. - Xin chào, Trung sĩ.
- Tay anh thế nào rồi? - Vẫn hơi nhức một chút.
Mọi việc đã có thể tồi tệ hơn.
Tôi ngạc nhiên là anh đã không được một vị trí công việc tốt hơn. Tôi đã từng trải qua điều đó.
Tôi nghĩ rằng công việc của mình là ở bên ngoài.
Đúng là anh nghĩ như vậy.
Số vụ bắt giữ của anh cao hơn 400% so với bất cứ nhân viên cảnh sát nào.
Đó là lý do tại sao chúng tôi quyết định tận dụng những kỹ năng đó.
- Anh sẽ được phong làm Trung sĩ. - Tôi biết.
Tại Sandford, Gloucestershire.
- Tại đâu? - Sandford, Gloucestershire.
- Nhưng đó là vùng nông thôn mà. - Vâng, rất là nên thơ.
Chẳng nhẽ không còn vị trí Trung sĩ nào ở tại London này?
Không.
- Tôi có thể ở lại đây và vẫn làm Hạ sĩ được không? - Không.
- Tôi có quyền lựa chọn nào trong chuyện này không? - Không.
Ngài Trung sĩ, tôi muốn ở lại đây.
Tôi được biết anh luôn muốn chuyển công tác xuống vùng nông thôn.
- Vâng, trong vòng 20 năm nữa hoặc hơn. - Tốt lắm.
Khoan đã, tôi không nhớ là đã nói với anh điều đó.
Có, anh có nói,
"Một ngày nào đó, anh muốn được công tác ở một vùng quê, Janine."
Tôi muốn nói chuyện với ngài Thanh tra.
Anh có thể nói chuyện với ngài Thanh tra, Nhưng tôi có thể bảo đảm với anh
Ông ấy sẽ nói y hệt những gì mà tôi đã vừa nói với anh.
- Xin chào, Nicholas. Tay anh thế nào rồi? - Vẫn hơi nhức một chút.
- Và chuyện ở nhà anh sao rồi? - Chuyện gì cơ, thưa ngài?
Chuyện với Janine ấy?
Chúng tôi đã chia tay rồi, thưa ngài.
- Được rồi. Vậy hiện anh đang sống ở đâu? - Anh ta đang ở Khu tập thể, thưa ngài.
- Với các nhân viên mới về? - Vâng, anh ta vẫn thường dùng những chiếc hộp các-tông.
Tôi thấy rằng anh đã gói ghém để chuẩn bị khởi hành.
Nicholas, chúng tôi đang đề nghị anh một vị trí công tác tuyệt vời với một căn nhà gỗ xinh đẹp,
Tại một vùng quê nhỏ bé nên thơ mà tôi nghĩ đã đoạt giải Ngôi làng của năm
Không biết bao nhiều lần rồi. Tôi nghĩ sẽ phù hợp với anh đấy.
- Tôi không biết phải nói sao. - Vâng?
Vâng, cảm ơn Ngài.
Không, tôi xin lỗi. Tôi cần phải...
- Anh muốn báo cáo việc này lên cấp trên nữa? - Vâng, vâng, tôi muốn.
Anh muốn tôi gọi Ngài Chánh Thanh tra về việc này?
Vâng.
Anh muốn tôi gọi Ngài Chánh Thanh tra xuống dưới tận đây?
- Vâng, tôi muốn. - Được thôi.
Kenneth!
- Xin chào, Nicholas. Tay anh sao rồi? - Vẫn hơi nhức một chút.
- Ngài Chánh thanh tra... - Anh cứ ngồi đi.
Tôi biết anh định nói điều gì,
Nhưng sự thật là, Anh đã làm cho tất cả chúng tôi trông thật kém cỏi.
Tôi không hiểu?
Dĩ nhiên chúng tôi rất coi trọng những nỗ lực của anh,
Nhưng anh lại làm cho mọi việc tệ hơn.
Thực ra toàn bộ việc này là về tinh thần đồng đội, Nicholas.
Anh không thể là Cảnh sát trưởng của London.
Nếu chúng tôi vẫn để anh công tác tại đây,
anh sẽ lại tiếp tục chơi trội và chúng tôi không chấp nhận điều đó.
Anh đã làm cho tất cả chúng tôi không còn việc gì để làm.
Với tất cả sự tôn trọng của tôi, thưa ngài.
- Nhưng ngài không thể làm cho người ta biến mất được. - Có, tôi có thể chứ. Tôi là Chánh thanh tra mà.
Cho dù Ngài xoay xở việc này đến mầy, vẫn còn một thứ mà ngài chưa tính đến.
Và đó chính là tinh thần đồng đội, những người bạn sẽ ủng hộ tôi.
- Xin chào? - Janine, anh đây.
Em biết rồi. Em đang làm việc.
Anh biết, anh đang ở bên ngoài.
Tình hình thế nào rồi?
Anh biết rồi còn hỏi. Chúng ta đã qua rất nhiều vụ như thế này mà.
Không, ý anh là... ở đây.
Có hai người liên quan, Có những dấu hiệu rõ ràng của một cuộc giằng co.
Một mớ hỗn độn.
- Em đang nói về việc ở đây à? - Nicholas, anh muốn gì nào?
Anh có chuyện quan trọng muốn nói với em và anh không muốn nói qua điện thoại.
Janine, anh bị chuyển công tác rồi. Anh sẽ rời khỏi đây một thời gian.
Tôi không phải là Janine.
Janine, anh bị chuyển công tác rồi. Anh sẽ rời khỏi đây một thời gian.
Em biết. Bob đã nói với em rồi.
Xin chào.
Anh đã muốn nói riêng với em.
Và không có lý do nào để chúng ta không thể tiếp tục làm bạn với nhau.
Không phải vì chuyện kết hôn mà chúng ta đã nói trước đây.
Vâng, nhưng chẳng phải anh đã kết hôn với lực lượng cảnh sát sao?
Chúng ta không dùng thuật ngữ “lực lượng” nữa.
Quy định có nói từ “lực lượng” nghe có vẻ hơi hiếu chiến.
Thấy chưa. Anh chỉ biết đến công việc thôi.
- Đó là tất cả những gì mà anh quan tâm. - Không đúng.
Không, anh đúng rồi. Anh vẫn còn có cái cây cảnh gì nữa mà.
- Đó là Hoa Bách hợp Hòa bình Nhật Bản. - Anh không để đầu óc mình nghỉ ngơi được Nicholas ạ.
Cho đến khi anh tìm được một người mà anh có thể quan tâm đến hơn công việc của mình.
Ngoài ra, chính anh mới là người đề nghị chúng ta chia tay.
Ừ thì anh là người có lỗi.
Thực sự thì có điều này em cần nói với anh.
- Em đang hẹn hò với một người khác. - Đúng vậy. Làm sao mà anh...
- Là Bob phải không? - Không.
Trông Bob có giống người mà em sẽ hẹn hò không?
Là Dave.
Xin chào.
Anh thấy rồi.
Ôi Nicholas.
Em có nhận thấy là cửa sổ bị đập vỡ từ bên trong không?
Chào anh, Nicholas, Tôi là Frank Butterman, Thanh tra mới của anh.
Tôi gọi để cung cấp một số thông tin về chỗ ở mới của anh.
Chúng tôi có một căn nhà gỗ nhỏ nhắn xinh xắn dành cho anh ở Spencer Hill.
Rất mong được gặp anh. Tạm biệt.
Nicholas, tôi Frank đây. Có một chút xíu trục trặc về căn nhà của anh.
Nó vẫn chưa xong.
Có vẻ như thiên đường đã được mở cửa.
- Tôi muốn thuê phòng. - Thuê phòng?
Nhưng lúc nào mà anh chả ở đây.
- Bà nói gì cơ? - Ồ, tôi xin lỗi.
Tôi tưởng là chồng tôi.
- Anh chắc là trung sĩ Angel. - Vâng, chính là tôi.
Tôi là Joyce Cooper. Tôi tin là anh đã có một chuyến đi tốt đẹp. Phát-xít.
Sao cơ?
"Một hệ thống chính quyền được đặc trưng bởi một chế độ độc tài cực đoan" ô chữ số 7 hàng ngang.
- Ồ, tôi thấy rồi. Nó phải là danh từ “chủ nghĩa phát-xít” - Chủ nghĩa phát xít. Tuyệt vời.
Chúng tôi có một phòng hạng Castle Suite cho anh. Bernard sẽ dẫn anh lên phòng.
Thực sự thì tôi sẽ tự lên một mình cũng được. Mụ già.
Anh nói gì cơ?
"Một phụ nữ lớn tuổi hiểm ác có vẻ đáng sợ và xấu xí” ô chữ số 12 hàng dọc.
Ồ, cảm ơn anh.
- Cho tôi một cốc bia, Mary. - Có ngay đây.
Vâng, anh muốn uống gì?
Cho tôi một cốc nước trái cây.
Vâng.
Anh có phải là tay cảnh sát mới sẽ phụ trách ở đây không?
Vâng, sĩ quan cảnh sát. Tôi là Nicholas Angel.
- Tôi là Roy Porter. Đây là vợ tôi Mary. - Mary.
Chào mừng anh đã đến Sandford.
Nếu anh muốn biết thông tin gì, hãy hỏi chúng tôi.
Cảm ơn. Cho tôi mượn tờ báo của anh nhé?
Đó không phải của chúng ta, anh yêu.
Chúng tôi không thích mấy tờ lá cải này, Phải không, Mare?
- Chúng đề tuổi cô ấy là 55. - Trong khi tôi chỉ có 53.
Năm mươi ba tuổi.
- Cho tôi một cốc bia, Mary. - Có ngay đây.
- Này. - Gì?
- Sinh nhật của cậu vào ngày nào? - Ngày 22 tháng 2.
- Năm nào? - Năm nào cũng vậy.
Biến đi.
- Sinh nhật của cậu vào ngày nào? - 18 tháng 5, 1969.
- Cậu 37 tuổi? - Đúng.
Ra ngoài.
Sinh nhật của cậu vào ngày nào?
Biến.
- Có chuyện gì thế, ngài Cảnh sát? - Vâng, có một vấn đề ở đây, ông Porter.
Có một số khách vào quán rượu của ông chưa đủ tuổi.
Vâng, có một vài cậu nhóc thỉnh thoảng vẫn lui tới đây.
Nhưng nếu chúng ở đây vẫn còn đỡ hơn là đi phá phách ở bên ngoài.
Vâng, theo cách nhìn nhận của chúng thì đó là vì một mục đích cao cả.
Một mục đích cao cả.
Vâng, có lẽ là như vậy nhưng luật là luật và chúng phải đi.
- Một cốc nước quả nữa chứ? - Tôi không, cảm ơn.
Tôi hi vọng là anh không định lái xe với tình trạng thế này chứ?
Không.
Được rồi. Tôi sẽ đưa anh về sở cảnh sát.
Nó ở đâu?
Cái gì?
Đi.
"Nicholas Angel."
- Ồ, anh đã bắt đầu công việc từ khi nào thế? - Ngày mai.
Tôi thấy là hình như anh đã bắt được cả làng rồi đấy.
Không hẳn.
- Anh vào nghỉ đêm à? - Vào đi, bốn người được miễn phí đấy.
- Này, tôi cần nói chuyện với anh ta. - Anh ta chả hỏi han được gì đâu, đợi sáng mai đi.
Tôi hiểu rồi.
Anh thực sự muốn tiến hành toàn bộ công việc?
- Bút tôi hết mực rồi. - Không sao.
- Chào buổi sáng, Trung sĩ. - Chào buổi sáng.
Xin chào.
Chào buổi sáng, Trung sĩ.
Chào ngài, Trung sĩ.
- Hãy bắt giam tôi đi. - Sao cơ?
Tôi là một kẻ giết người và tôi cần được ngăn chặn.
- Anh là gì cơ? - Một kẻ giết người vì tiền.
Đùa đấy. Tôi là Simon Skinner. Tôi mở siêu thị ở đây.
Rảnh qua chỗ tôi chơi nhé. Có hàng giảm giá đấy.
Hẹn gặp lại!
Chào buổi sáng, Trung sĩ.
Chào buổi sáng, Trung sĩ.
Anh có thể báo với ngài Thanh tra là tôi đã tới, được không?
Không.
No comments yet. Be the first to leave one.