Who Would You Take to a Deserted Island?

Who Would You Take to a Deserted Island?

¿A quién te llevarías a una isla desierta?

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

Who Would You Take to a Deserted Island 2019 SPANISH 1080p NF WEBRip DDP5 1 x264-NTG
Komentář od ahuyblog
Source: Original from Netflix

Tagy

webrip
web
x264
BRip
1080
Zveřejněno: 2019-04-12
Stažení: 36
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

NETFLIX GIỚI THIỆU

Chào buổi sáng, Madrid. Chào mừng bạn tới chương trình ưa thích.

Những tia nắng đầu tiên vừa ló dạng,

thế mà đã hơn 30 độ.

Hãy cẩn thận, vì dự báo thời tiết nói

hôm nay sẽ là ngày nóng nhất trong vòng 20 năm qua.

Lời khuyên ư?

Hãy uống nhiều nước, mặc quần áo mỏng,

vớ lấy cuốn nhật ký và ghi lại tất cả những kế hoạch

mà chúng tôi đang gợi ý...

Em yêu, anh xin lỗi.

Thư giãn nào.

Chết tiệt.

Thư giãn nào.

Xin chào?

Nóng không chịu được.

Đúng thế.

Nghe này.

Gì vậy?

Anh thật sự xin lỗi.

Không sao mà, Marcos. Chẳng ai chịu được nóng bức cả.

Đêm qua anh cũng không ngủ à?

Anh cứ trở mình suốt.

Anh thức dậy rồi bắt đầu đi đi lại lại khắp nhà.

Không muốn đánh thức em.

Anh làm em không ngủ được.

Em tỉnh được một lúc,

rồi lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Đồ xấu xí.

Đồ xấu xí này sắp chết khát rồi.

- Anh bị sao vậy, Marcos? - Không có gì.

- Không có gì? - Không có gì mà.

Chỉ là không ưa thấy một nơi như thế này, thật trống trải.

Tám năm ở trong 20 cái hộp giấy và 15 cái túi ni lông.

Anh đếm chúng luôn à?

Dĩ nhiên, đếm chứ.

Để làm gì?

Anh không biết.

Để xem không gian ta chiếm rộng cỡ nào.

Em biết chứ?

Vài năm sau anh muốn trở lại nơi này,

để xem ai sẽ làm tình trên cái giường này,

hay ai sẽ ngủ ở phòng của Celeste và Eze.

Để làm gì?

Để xem họ đã thay đổi chúng ra sao.

Mọi thứ đều thay đổi. Rồi chúng kết thúc, Marcos.

Những điều tốt không nên thay đổi.

Có lẽ chúng thay đổi

vì chúng phải trở thành điều gì đó khác biệt, thậm chí tốt hơn.

Em là Marta hay Paulo Coelho?

Đố vui đi.

Có nhớ lần đầu của chúng ta ở trong phòng anh không?

- Lần đầu ư? - Phải.

Dĩ nhiên là anh nhớ.

Anh chưa đi đến chợ đã hết tiền, và răng em nghiền nát nó.

- Nói dối! - Nói dối ư?

- Phải. - Nói dối ư?

Marta Garnica, đừng nói dối.

Được, nhưng chỉ có một chút

vì nó không vừa miệng em và em đã căng thẳng.

Đố vui nhé?

Hãy tưởng tượng em có thể du hành vượt thời gian, được chứ?

Em đến thăm bản thân em, nhưng là trong quá khứ.

Được.

Em sẽ nói gì với Marta 19 tuổi chẳng hạn?

- Phải ăn kiêng vì cô ấy béo. - Marta, anh nghiêm túc đấy.

Marcos, em không biết.

Chắc là làm điều cô ấy muốn. Biết được điều sẽ xảy ra với bản thân tệ lắm.

Chẳng ai thích nghe kết phim trước, phải không?

Chắc là em sẽ nói với cô ấy một điều.

- Thế à? Là gì? - Vâng.

Rằng một ngày,

trong quán cà phê ở thư viện chính,

cô ấy sẽ gặp một chàng sinh viên Y khoa

không có tiền lẻ để mua sữa nóng.

Dĩ nhiên anh ấy sẽ hỏi mượn cô ấy tiền lẻ.

Cô ấy sẽ mua sữa cho anh ấy

và cuối tuần đó anh ấy sẽ trả lại

bằng một sự kết hợp không thể cưỡng lại được.

Món Trung Hoa và karaoke.

Đó là điều em sẽ nói với Marta 19 tuổi.

Rằng chứng kiến anh chàng vô vọng này trên sân khấu

hát phiên bản dở tệ của bài "Años 80",

rồi cô ấy sẽ yêu anh ấy.

- Khi em khiến anh phải gọi - Ôi, không!

Anh chẳng hề nghi ngờ

- Đất sét màu, quần lót - Đất sét màu, quần lót

- Những ký ức từ nơi đó - Những ký ức...

Ghê quá.

Xin chào.

Xem này, tôi thích tấm này, trắng đen.

Anh sẽ thấy nó khá là dễ. Không có gì bí ẩn cả.

Rắc rối ở chỗ phụ huynh sẽ bị kích động

khi anh phải chụp ảnh con của họ.

Nếu anh kiên nhẫn và khéo léo ứng xử, thì sẽ chẳng có vấn đề gì cả.

Tôi giỏi ăn nói lắm.

Xem nào...

Chỉ vậy thôi. Chỉ còn mấy tấm này phải giao.

Tôi đã bảo Maria là anh sẽ lo mọi việc.

Có gì thắc mắc hay gặp rắc rối với ai,

gọi tôi bằng số tôi đã cho anh.

Và hãy luôn đưa họ một tấm ảnh,

dù họ muốn album hay không.

Bình tĩnh, mọi thứ đều ổn mà.

Đây là công việc mùa hè thôi mà. Tôi không rảnh để tranh cãi.

Maria nói thật tệ khi phải thay anh, vì anh giỏi.

Họ nói thế suốt.

Sao lại đi? Việc này tốt mà, so với các việc ngoài kia.

Đúng. Nhưng mùa hè của tôi đã kéo dài năm năm rồi.

Dài nhất trong lịch sử.

Đây.

Lấy của tôi đi. Họ sẽ đưa anh một cái, trong khi đó dùng tạm cái này.

Tôi quên bảo anh, đó là luật của bệnh viện.

Được rồi.

Hè này anh đi Madrid chơi chứ?

Không.

Tôi đã muốn trở lại Gijón vài ngày, nhưng giờ...

Tôi đi đây. Tôi có việc phải làm.

Khỉ thật!

Eze, tôi đây.

Không, tôi không thể.

Tôi không biết, ở đâu đó thôi.

Được rồi, ở Lucero.

Tôi cần cậu đến đón tôi.

Tôi hết tiền rồi và nơi này thì xa xôi hẻo lánh.

Phải, tôi biết.

Đừng giỡn mặt tôi, Eze! Tôi biết. Tôi xin lỗi.

Được chưa?

Được rồi, ghé qua nhà và đừng lâu quá đấy.

Này...Cảm ơn nhé.

Yêu cậu lắm. Tạm biệt.

BA CUỘC GỌI NHỠ SỐ ẨN DANH

Xin chào.

Tôi nhận được cuộc gọi nhỡ từ số này.

Tôi là Celeste Rivas.

Vâng, dĩ nhiên. Tôi vẫn còn quan tâm, chắc rồi.

Sao cậu lại ăn mặc như thế?

Tôi định về nhà ngủ mà.

- Nó vẫn hỏng à? - Ngồi đằng sau đi. Chỗ này có chủ rồi.

Marcos.

Marcos.

Khỉ thật.

CĂN PHÒNG VIẾT BỞI EZEQUIEL SILAS BẢN 3.0

- Gì đấy? - Một lá thư riêng tư.

Đưa tôi xem.

- Không, riêng tư mà. - Được, ổn mà.

- Không hiểu khái niệm "riêng tư" à? - Tôi hiểu.

London! Cậu định làm gì ở London?

Cậu biết bao lâu rồi?

Mới đây.

- Định khi nào nói với tôi? - Giờ đang nói đây.

Cậu đâu có nói, tôi đang đọc đấy chứ.

Tôi không nói với cậu vì tôi tưởng điều đó bất khả thi.

Nhưng không phải thế.

Phải.

Tôi có thể thấy.

Cậu biết không? Tôi không biết nên mừng cho cậu hay là khóc lóc đây.

Giờ tôi phải làm gì đây?

Cậu là diễn viên mà. Cố tỏ ra vui mừng đi.

Khi nào? Trong lá thư đó.

Một tuần nữa.

- Một tuần ư? - Phải.

Một tuần!

Bảy ngày nữa cậu chuyển đến London mà không nói với tôi?

Tôi định đến chỗ bố mẹ ba tháng, cũng như nhau thôi mà.

- Chết tiệt! Đâu có như nhau! - Không, rõ ràng là tốt hơn!

Nó cũng đâu làm thay đổi điều gì. Ta vẫn có thể gọi Skype hàng ngày.

Nếu cậu cần giúp đọc vai nào hay gì đó thì cứ hỏi tôi.

Tôi không nghĩ tôi sẽ cần cậu giúp đọc vai nào nữa cả.

Cậu nói gì vậy?

Dừng đây đi, miệng khô quá.

Dư vị bia rượu đấy.

Phải, Ezequiel. Bia rượu này nọ.

Dừng đi!

Celeste, sao thế?

Này!

- Có tiền không? - Có.

- Cậu ấy trả! - Sao thế?

Không gì cả, Eze! Đó mới là vấn đề.

Không có gì xảy ra trong đời tôi.

À, mà có đấy.

Họ sắp mở chuỗi nhà hàng ăn nhanh gần trường đại học cũ.

Chuỗi nhà hàng gà rán kiểu Mỹ.

Một trong các cửa hàng không thể đặt tên có từ "gà" trong đó, đề phòng bị kiện.

Tuần trước tôi nộp đơn xin việc, phòng hờ thôi.

Rồi sáng nay họ gọi.

Kế hoạch tuyệt đấy.

Phúc lợi ở đó thế nào?

Chút đỉnh, Eze.

Còn tốt hơn là không có gì.

Tôi sẽ không phải chờ hàng giờ để nhận cuộc gọi từ một người lạ.

Tôi có thể gọi taxi khi gặp khó khăn ở mấy ga tàu điện tối tăm.

Đòi lương cho, gì nhỉ, mười phút làm việc? Thời lượng dài nhất của tôi khi diễn.

Không biết. Tôi có thể có cuộc sống bình thường, yên ả, chán nản.

- Bình thường không tốt cho tôi. - Không quan tâm.

Cậu là diễn viên giỏi và là một người đặc biệt.

Có lẽ đó là vấn đề, Eze, khi tự nghĩ rằng chúng ta đặc biệt.

Và chẳng ai có gan bảo ta rằng có lẽ ta không đặc biệt.

Marta?

Chào buổi sáng.

Who Would You Take to a Deserted Island? subtitles in other languages

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left