Prvních 200 řádků.
Trời nóng quá.
Ông Hasan lâu thế.
Ông ấy vẫn chưa tới.
Tôi khát quá!
Uống chút cà phê đi khi còn nóng. Mời ông uống cà phê. Xin mời.
- Chúng tôi mong ngóng mãi. - Uống từ từ nhé.
- Cảm ơn anh. - Xin mời.
- Cho tôi một cốc nữa. - Đây, của anh đây, Yaumil.
- Xin chờ một chút. - Cảm ơn, Ben.
- Cảm ơn nhé, Ben. - Đừng khách sáo.
Uống chút cà phê đi khi còn nóng.
Xin mời.
Hãy thưởng thức khi còn nóng.
Xin mời uống cà phê.
- Vâng. - Thật là sảng khoái.
Ông Hasan kìa.
- Mong là sẽ nghe được tin tốt. - Hi vọng vậy.
- Chúc mọi người bình an! - Chúc ông bình an.
Thế tình hình ra sao rồi?
Tôi có cả tin tốt và tin xấu.
Tin tốt là…
công ty đã đồng ý gặp người đại diện của chúng ta
để bàn bạc và thương lượng lại về các yêu cầu.
Tạ ơn Chúa.
Và họ sẽ đưa ra đề nghị tốt hơn cho chúng ta.
Thương lượng sao?
Vậy giờ ta sẽ làm gì?
Tôi nghĩ tốt nhất ta nên về nhà nghỉ ngơi.
Tôi không nghĩ đó là ý kiến hay.
Nếu gỡ bỏ rào chắn, ta sẽ cho họ cơ hội.
Đúng vậy đó!
Bình tĩnh nào, ta phải giữ suy nghĩ tích cực.
Mọi người bình tĩnh.
Cứ về nhà nghỉ ngơi đi.
Ta có thể chuẩn bị lập luận chặt chẽ hơn cho buổi đàm phán.
- Được chứ? - Tin xấu là gì?
Tin xấu là…
BẢO VỆ TRÁI ĐẤT, NGƯNG PHÁ RỪNG
Tránh ra!
Đi thôi!
Cho chúng một trận!
Này!
Ối!
Tránh ra!
Anh ơi!
- Rút lui! - Rút lui!
Này!
Chạy đi!
- Biến đi, lũ ngu! - Biến!
Họ vượt quá giới hạn rồi!
Thương lượng gì chứ? Đây là đàn áp!
Giờ ai còn sức về nhà thì hãy về đi.
Các cô gái và tôi có thể giúp đỡ nếu có ai cần chữa trị.
Tôi sẽ đi kiếm xe.
Được rồi. Cảm ơn.
Ta cần xe để đưa người bị thương tới trạm y tế huyện.
Cẩn thận đấy, Ben.
- Chúc mọi người bình an! - Chúc ông bình an.
Chào người anh em!
- Xin chào, Jod! - Chào anh chàng cà phê.
Mặt cậu sao vậy? Cậu đánh nhau đấy à?
Tôi bị mấy tên côn đồ đánh.
Mấy trò tai quái của cậu…
Đi xử lí vết thương đi.
Không sao đâu, chỉ xước xát nhẹ thôi.
Tôi là đàn ông mà.
Cái gì vậy?
À, cậu phải xem cái này.
Filosofi Diskopi hoàn thiện rồi! Thấy chưa?
- Ga, tắt đèn đi! - Được.
- Nhìn xem! - Tuyệt đấy!
- Ta sẽ dẫn đầu với phong cách disco nhỉ? - Chào đi nào, Aga!
- Beni! - Aga đang ở đó sao?
Xin chào, Ben!
Cậu ấy bị sao vậy?
Không có gì đâu, xước xát nhẹ thôi.
Bình tĩnh đi.
Ben, hai ngày nữa,
bọn tôi sẽ khai trương Filosofi Diskopi.
Tôi sẽ mua vé cho cậu còn cậu phải tới đấy!
Tôi không nghĩ mình tham gia được. Ở đây có vài vấn đề.
Cậu làm gì ở đó vậy?
Cậu phải tới đây. Có vậy thôi!
Vâng, được rồi!
Cậu nói nhiều quá đấy.
MỪNG KHAI TRƯƠNG FILOSOFI DISKOPI CÙNG BÀN VỀ CHỦ QUÁN NÀO!
- Cậu ấy đâu? - Tôi không biết.
Vậy chuyện là sao?
Jody.
Xin chào!
Bọn tôi không tìm thấy Ben.
Ý cậu là sao?
Bọn tôi đã tìm cậu ấy khắp cả sân bay.
Bọn tôi hỏi cả nhân viên nhưng không thấy cậu ấy.
Họ không biết hành khách nào tên là Beni Susilo.
Gọi điện thoại cũng không liên lạc được.
Bọn tôi thử gọi rồi.
Số máy bạn vừa gọi không liên lạc được.
Xin hãy thử lại sau vài phút.
Cậu ta ở chỗ quái nào vậy?
Số máy bạn vừa gọi không liên lạc được.
- Thấy chưa? - Hãy thử lại sau vài phút.
- Chào anh. - Chào em.
Thay vì cứ ở đây và lo lắng một mình,
sao anh không về quê của Ben?
Quán cà phê sao?
Em và mấy cậu ấy sẽ lo được.
Jod. Ben chỉ có mình anh.
Ben! Beni!
Ben!
Beni! Ben!
Beni!
SẴN SÀNG PHỤC VỤ NGƯỜI DÂN TRUNG TÂM DỊCH VỤ CẢNH SÁT
Ông là ai?
Bình tĩnh nào. Đừng sợ.
Tôi là Hasan.
Tôi biết cậu đang tìm ai.
Tôi là bạn của bố Ben.
Ben giống như con trai tôi vậy.
Tôi cũng đang tìm thằng bé nhưng không thấy tung tích gì cả.
Tôi vừa trình báo cảnh sát.
Có kết quả gì không?
Họ chỉ nói tôi không phải người nhà.
Vậy là vô ích, phải không?
Chúng tôi đã xô xát với lực lượng an ninh của công ty.
Có vài người biểu tình bị thương nên tôi và Ben đã chăm sóc cho họ.
Sau đó, Ben rời đi để tìm phương tiện di chuyển cho chúng tôi.
Từ lúc đó cậu ấy biệt vô âm tín.
Tôi tìm thấy điện thoại của cậu ấy.
Đây là vùng rừng rậm.
Chúng ta biệt lập ở đây nên hãy cẩn trọng.
Nếu cậu cần gì thì gọi cho tôi.
Này ông!
- Được rồi. Cảm ơn nhé. - Vâng.
Xin cảm ơn.
Cô ơi, cô có bộ sạc cho kiểu điện thoại này không?
Tôi có một chiếc đây.
Gã ngốc này…
Ông Hasan? Tôi có thể gặp ông không?
Được, ta có thể gặp tối nay.
Được, hẹn gặp lại.
Cảm ơn cô.
- Đồ uống của anh đây. - Cảm ơn cô.
Xin chào. Xin thứ lỗi…
Cô ơi. Cho tôi như mọi khi.
Đây.
- Tiền đây. - Cảm ơn.
Đi nào.
Cảm ơn cô.
Ra ngoài!
Chờ một chút…
Khoan đã.
Nhanh lên!
Chờ một chút.
- Anh đang tìm ai? - Anh bỏ súng xuống được chứ?
Anh muốn lấy tiền sao?
Nếu anh muốn, tôi có thể đưa.
Đồ khốn này!
Quỳ xuống! Làm đi!
Tôi đang tìm bạn tôi.
- Ở đây tôi có… - Sao cơ?
Chờ một chút…
Đây là anh ấy.
Thấy không?
Bạn của tôi đâu?
Đồ khốn!
Đi nào, nhanh lên!
Cái gì…?
Mở ra!
Vào trong!
Xin lỗi. Cho tôi qua.
Cho tôi qua. Xin thứ lỗi.
Tên nhãi…
Ben…
Ben. Beni!
Tôi tưởng cậu đã chết rồi.
Beni…
Tên khốn, Ben.
Cậu đang làm gì ở đây vậy?
Tên khốn này!
Cậu mất tích nên tôi tới đây tìm. Tên đầu đất này!
Tỉnh dậy đi, anh bạn!
Nếu Tubir bắt gặp cậu lười nhác là chúng ta chết chắc.
- Đi uống cà phê nào! - Sao cậu tới được đây?
- Có người đưa tôi điện thoại của cậu… - Đừng thức khuya.
Anh mà bị bệnh thì tôi sẽ gặp rắc rối đấy.
Đồ đầu đất…
Một người tên là Hasan.
Ông ấy ổn chứ?
- Ông ấy ổn. - Tạ ơn Chúa.
Những người này là ai?
Họ là bô lão của những bản làng quanh đây.
Có vài người là thành viên của cộng đồng làng nông nghiệp.
Họ chống trả khi công ty cố gắng chiếm đất của họ.
Họ cũng giống như tôi.
Chúng tôi chống cự,
nên bị bắt cóc để đe dọa mọi người.
Để dân làng đổi ý và chấp thuận tái định cư.
Sau đó công ty có thể chiếm đất của họ.
Chà…
No comments yet. Be the first to leave one.