Prvních 200 řádků.
Trước đó trong From...
Có ai ngoài đó không?
Tôi chỉ bắt được tiếng nhiễu.
Nhưng nó đã hoạt động.
Tôi nghĩ nếu ta đưa nó vượt lên trên những ngọn cây,
và cho nó đủ nguồn điện, tôi nghĩ ta có thể truyền tín hiệu.
- Chị đã chui vào cây đường xa!! - Hả?
Victor nói chị có thể đi khắp mọi nơi,
nên có lẽ ông ấy đã tới chỗ nào đó khác.
Ta phải đi tìm ông ấy!
Từng bước một thôi. Này, Julie.
Đang có chuyện gì vậy?
Bọn em đang đào một cái hố to dưới tầng hầm.
Bọn em sẽ tìm hiểu xem điện đến từ đâu.
Có ai thấy Victor không?
Chúng ta có cơ hội thực sự để về nhà.
Biết sao không? Cứ đi đi.
Tôi sẽ ở đây và tự mình giải quyết.
Tôi biết dạo này anh đã gặp khó khăn
và ngọn tháp này rất có ý nghĩa với mọi người,
nhưng tôi chỉ cần anh hứa với tôi, được chứ?
Nếu mọi chuyện đổ vỡ, nếu anh đổ vỡ,
anh sẽ nói chuyện với tôi, anh sẽ để tôi giúp đỡ.
Không sao đâu.
Cái radio này có thể hoạt động thật.
Chúng ta sẽ ra sao?
Đây là nơi duy nhất mà ta biết đến cùng nhau.
Không có nguồn điện.
Anh cần điện hả?
Ừ.
Vấn đề là không cắm được cái gì vào.
Có trời mới biết cái gì đi qua những cái dây đó...
Chết tiệt. Tôi biết cách rồi.
Cái gì thế?
Em nghĩ là chạm đáy rồi.
Tôi nghe thấy họ! Tôi nghe thấy...
Không, không.
Nói chuyện với tôi đi.
Lần này nó khác.
Là một người phụ nữ. Cô ta nói...
"Bảo Quý ngài Bổng lộc
"là tôi đã sai.
Có những thứ ngoài này đáng sợ hơn cả quái vật."
Lẽ ra ta không nên đến đây.
Ta không sao. Ta không sao hết.
Tôi không nghĩ vậy đâu.
MGM XIN GIỚI THIỆU
"Hãy đến toà tháp nào."
"Xem đây, toà tháp."
Chị biết mấy tên này.
Muốn chị kể chuyện không?
Không cần đâu. Giờ em có thể tự kể câu chuyện của mình rồi.
Coi em kìa.
Lớn cả rồi nhỉ?
Câu chuyện về cái gì vậy?
Họ đang cố tìm đường về nhà.
Xin chào?
Đang tới đây! Bình tĩnh đi!
Xin chào?
- Cái quái gì thế?! - Tôi nghĩ ra rồi!
Nghĩ ra cái gì?
Vấn đề nguồn điện. Giải quyết được rồi.
Gì cơ?
- Đâu rồi... - Không sao đâu.
Cái đèn anh ghét nhất đâu? Cái này. Cái này xấu này.
- Cái gì của tôi cơ? - Dùng cái này đi. Chào buổi sáng!
Tôi không đánh thức cô chứ?
Đang có chuyện gì vậy?
Không, không. Đợi đã. Anh đang...
anh đang làm gì vậy? Đây không phải...
Vấn đề lớn nhất của ta khi cấp nguồn cho tín hiệu là gì?
Hả? Không cắm được gì vào, đúng chứ?
Ổ điện đéo bình thường! Cái... Xin lỗi.
Đống dây này còn chả phải là dây, nên đúng ra
cái đèn này lẽ ra không bật được.
Nhưng nó có, đúng chứ?
Tức là
bất kể đang có chuyện gì với ổ cắm hay là dây,
thứ ra từ đầu này
chính là điện làm sáng bóng đèn.
Vẫn theo dõi đấy chứ?
- Có. - Ok. Được rồi.
Cái này ở sau xe của ai đó,
nghĩa là theo những gì mọi người nói,
vật này hoàn toàn vô dụng
trong cái thôn nhỏ bé đáng yêu của chúng ta.
Cầm đi.
Nhưng nếu ta cầm các đầu dây
và gắn nó vào đui đèn
chính cái chỗ mà
điện thật bằng cách nào đó được truyền tải
và ta vặn cái bóng đèn vào lại,
và rồi...
Thưa cô.
Ái chà!
Thấy chưa?
Với đủ đèn và dây điện...
Ta có thể biến Nhà chung thành một cục ắc quy khổng lồ.
Phải!
Thưởng sao vàng cho anh Tách trà!
Tôi chắc cuối cùng rồi anh cũng biết thôi.
Có đồ ăn vặt không? Tôi đang thấy đói.
Anh có nghĩ chúng biết mình ở đâu không?
Cái gì?
Sâu bọ,
bò bê, chim chóc.
Anh nghĩ chúng có biết
những thứ kinh khủng gì bao quanh chúng không?
Rằng chúng không ở nơi mà chúng nên ở hay...
Liệu Ngài Sâu chỉ nghĩ là...
..."Đây là đất", như bao thứ đất khác?
Cô biết là nếu cắt đôi con sâu,
nó mọc lại thành hai con sâu chứ?
Ý anh là gì?
Ý của tôi là sâu bọ ghê rợn bỏ mẹ.
Tôi cá là nó cảm thấy nơi đây như ở nhà.
Anh nghĩ thứ gì đã kéo cái lều?
Tôi không biết.
Anh nghĩ ta đang ở đâu?
Tôi nghĩ đến lúc tìm hiểu rồi.
Cái đéo gì?
LOẠT PHIM GỐC CỦA EPIX
Giờ nghe đây.
Mấu chốt để thứ này hoạt động là dẫn dây. Phải chứ?
Y như dây điện mà ta sẽ dẫn từ radio
lên tận mái Nhà Chung,
ta cần đủ dây điện để dẫn từ đèn trong Nhà Chung
ra chính cái radio.
Tách trà, bảo họ ta lấy ở đâu đi.
Cơ bản là bất cứ thứ gì với dây điện
đến thị trấn từ sau xe ai đó...
Đồ dùng, đồ điện tử,
kể cả những bộ dây treo cáp trong xe.
Biết cái xe cứu thương bên ngoài phòng khám chứ?
Khả năng cao là một mỏ vàng đấy.
Có nhiều thứ cất trong kho ở đây,
nên bố con tôi sẽ bắt đầu ở trong đó,
và ai muốn tham gia đều được chào đón.
Và những người còn lại, lùng sục mọi thứ có thể.
Nếu ta có thể rút và nối đủ dây,
chúng ta có thể truyền tín hiệu trước khi đêm xuống.
Được rồi, nghe anh ta nói rồi đấy.
Lan tin đi và vào việc thôi.
Đi thôi, mọi người. Nhanh lên.
Phải.
Làm tốt lắm, anh bạn.
Xin lỗi. Phải đi đây.
Này! Này!
Tên ông ấy là Jim!
Gì cơ?
Tên bố cháu là Jim.
Ờ phải rồi. Không, chú biết mà.
Chú đúng là đồ khốn.
Xin lỗi. Chú là...?
Chú phải làm gì ở đây?
Julie?
Không sao đâu. Con tới ngay đây.
Ok, được rồi.
Đây như kiểu...
Nó như kiểu chuyện cha con.
Đây thực sự là một khoảnh khắc ngọt ngào.
Cháu đứng ra bênh vực bố mình.
Tốt cho cháu thôi.
Cứ thôi cái trò ''Tách trà'' đi.
Được thôi.
Nhưng từ giờ chú sẽ gọi cháu là ''Bugi''.
Chú thích cháu đấy. Nói chuyện hay lắm.
Hẹn gặp lại trên đó.
Bà bỏ lỡ bài phát biểu lớn của Jade rồi.
Ừ, có lẽ thế là tốt nhất.
Tôi tưởng tầm này cậu ở trên ngôi nhà rồi chứ.
Không, tôi sẽ giúp Kristi
lượm dây điện từ xe cứu thương.
Những nơi khác nhau,
những con đường khác nhau,
vậy mà mọi người lại ở hết đây.
Cậu thực sự nghĩ truyền đi
tín hiệu radio sẽ tạo ra khác biệt ư?
Tôi hy vọng thế.
Sóng radio truyền đi theo cách mà ta không thể,
nên ai mà biết được, phải chứ?
Ừ.
Tôi đoán là tốt nhất nên vào việc thôi.
Cảm ơn bà.
XE CỨU THƯƠNG CỦA TROY
Vậy Troy thấy sao khi phải từ bỏ đồ đạc?
Anh ấy không khoái chuyện đó,
nhưng chúng tôi đã trò chuyện một chút.
Cái đèn là sao?
Tôi có cái này trong cốp xe
Khi chúng tôi tới.
Nó là cái đèn bàn của tôi hồi học đại học.
Dễ thương đấy.
Nó không bật được ở đây, và tôi còn chẳng thể cắm nó vào, nhưng mà
cũng tốt khi có đồ ở nhà
ở gần mình, cô biết chứ?
Quả địa cầu mở được đấy.
Bạn cùng phòng hồi đại học của tôi là đứa ăn cắp vặt,
nên nó giống như chỗ giấu đồ bí mật của tôi vậy.
Thật sao?
No comments yet. Be the first to leave one.