Prvních 200 řádků.
NGỌA HỔ TÀNG LONG
*Thái Dương Tiêu Cục*
Ồ !
Lý Đại Hiệp đến rồi !
Lý Đại Hiệp đến!
Lý Đại Hiệp đến!
Tú Liên! Tú Liên!
Tú Liên! Lý Mộ Bạch đến rồi !
Lý Đại Hiệp !
-Công việc vẫn trôi chảy chứ? -Vâng, bình thường. Xin mời.
Mộ Bạch huynh ... Đã lâu không gặp.
Đúng vậy.
- Công việc kinh doanh ra sao rồi? - Tốt!
- Còn anh thì sao? - Cũng tạm ổn.
Chính Sư phụ nói là anh đang ở trên núi Võ Đang mà.
Ông ta nói anh đang luyện công.
Trên núi chắc là yên tĩnh lắm...
Tôi ganh tỵ với anh
Công việc của tôi rất bận, không có lúc nào ngơi tay cả.
Tôi đã phải bỏ dở bài luyện.
Tại sao vậy? Anh là đệ tử của phái Võ Đang. Luyện công là tất cả mà.
Trong lúc luyện công...
Tôi đã đi đến một nơi rất tĩnh lặng...
Tôi bị bao quang bởi ánh hào quang...
Thời gian và không gian không còn hiện hữu nữa
Tôi đi đến một nơi mà sư phụ chưa bao giờ nhắc tới
Vây là anh đã luyện thành công rồi ư?
Không.
Tôi không cảm thấy niềm hạnh phúc đó
Thay vào đó...tôi bị vây quanh bởi những nỗi buồn bất tận.
Tôi không thể nào chịu nổi
Và đã bỏ dở việc luyện công
Tôi không thể tiếp tục được
Có cái gì đó...cứ kéo tôi lại
Nó là gì vậy?
Cái gì đó mà tôi không thể rời bỏ được
Cô sắp lên đường sao?
Chúng tôi chuẩn bị đi hộ tống giao hàng...
đến Bắc Kinh.
Có lẽ tôi sẽ nhờ cô...
giao cái này cho Tề lão gia giùm tôi
Thanh Lục Mệnh Kiếm ư? Anh muốn đưa cho Tề lão gia ư?
Không sai. Ông ta đã luôn là người bảo vệ vĩ đại nhất của chúng ta.
Tôi không hiểu sao anh lại rời bỏ nó?
Nó luôn ở bên anh mà.
Đã có quá nhiều người chết dưới lưỡi kiếm này.
Bề ngoài nó nhìn tinh khiết nhưng có biết đâu là nó nhuốm quá nhiều máu rồi.
Anh dùng nó mới đúng. Anh xứng đáng để dùng nó.
Đã đến lúc tôi phải từ bỏ nó.
Vậy bây giờ anh sẽ làm gì?
Đi đến Bắc Kinh cùng tôi nhé !
Anh có thể đưa thanh kiếm này tận tay cho Tề lão gia.
Nó giống như là ngày trước vậy.
Trước tiên tôi phải đi thăm mộ sư phụ.
Đã nhiều năm rồi từ khi...
Bích Hồ Ly sát hại sư phụ. Tôi vẫn chưa báo thù được cho người.
Và bây giờ tôi lại muốn từ bỏ.
Tôi phải cầu xin sư phụ tha tội.
Vậy khi nào xong thì anh đến thẳng đó nhé.
Tôi sẽ đợi anh ở Bắc Kinh.
Có thể.
Được rồi, cho qua.
Xin đa tạ !
Hãy đi thẳng vào trong thành.
Mọi thứ được mang đến đây an toàn. Tôi rất biết ơn cô.
Tôi chỉ làm công việc của mình thôi.
*Thái Dương Tiêu Cục* đã là đệ nhất thiên hạ kể từ khi thân phụ cô tạo dựng nên.
Cô làm tôi gợi nhớ lại ông ta.
Xin đa tạ.
Tôi nói thật tình đấy
Đây là thanh kiếm riêng của Lý Mộ Bạch mà,
binh khí của đại anh hùng võ lâm.
Anh ta là người duy nhất trên thế gian này xứng đáng được dùng nó.
Món quà này lớn quá, tôi không thể chấp nhận được.
Tề lão gia...
nó cũng mang lại cho anh ta nhiều rắc rối cũng như vinh quang vậy.
Hãy giúp anh ta thọát khỏi những rắc rối đó
Nếu không thì anh ta sẽ không bao giờ bắt đầu lại từ đầu
Được rồi
Tôi sẽ chỉ là người canh giữ thanh kiếm này
Tuần Phủ Du đã đến.
Tôi ra ngay
Ông luôn đối đãi tốt với tôi và Lý Mộ Bạch
Xin nhận lời cảm tạ này của chúng tôi
Làm ơn đừng như người lạ vậy. Tối nay cô sẽ là khách ở đây
Tố Liên...
Nói cho tôi biết xem nào
Và thứ lỗi nếu tôi có tỏ ra tò mò.
Thân phụ cô là huynh đệ tốt của tôi,
và ta xem cô như con gái của mình.
Vâng thưa Tề lão gia, có chuyện gì vậy?
Lý Mộ Bạch đã từ bỏ thanh kiếm...
và những tháng năm tung hoành giang hồ...
Có lẽ anh ta đang có ngụ ý gì với cô chăng?
Tôi không biết...
Đừng xấu hổ như vậy. Ta đã biết tình ý của hai người đã lâu rồi
Đã bao năm rồi mà...
một trong hai người lại không đủ can đảm để thú nhận sự thật với nhau.
Cả hai người đang bỏ phí thời gian quý giá của mình đấy
Thật ra thì Lý Mộ Bạch và tôi không phải là những kẻ hèn nhát.
Khi có liên quan đến chuyện tình cảm thì,
một vị anh hùng cũng trở nên ngu ngốc
Lần tới gặp nhau nếu Lý Mộ Bạch mà không mở lời thì nói cho tôi biết
Tôi sẽ quở trách anh ta!
Tề lão gia nói là để kiếm trong phòng này
Cô nương là ai?
Tôi là khách của gia đình
Tôi là con gái của Tuần Phủ Du
Đây là thư phòng của Tề lão gia Cô định ở đây...?
Tôi chỉ muốn tìm nơi nào yên tĩnh thôi
Tôi là quản gia của Tề lão gia
Và đây cũng là một vị khách của chúng tôi
Một mẩu kim loại nhỏ như vậy sao mà nặng thế!
Cán thì nặng nhưng lưỡi kiếm không phải là bằng kim loại thường
Tuy nhiên nó vẫn là binh khí nhẹ nhất
Cô không quen sử dụng nó
Nhưng tôi đã luyện tập rất nhiều
Lớn lên ở miền Tây, chúng tôi sống chung với quân đội
Họ cho tôi chơi đùa với vũ khí của họ
Vỏ kiếm đẹp quá.
Đẹp nhưng nguy hiểm
Một khi mà cô nhìn thấy nó vấy máu thì cô sẽ không còn ngưỡng mộ nó nữa.
Nó đã 400 tuổi rồi
Thật là tao nhã!
Chị nói là nó thuộc về...
Bạn tôi, Lý Mộ Bạch. Đã trao tặng cho Tề lão gia.
Lý Mộ Bạch ư!
Một cao thủ võ lâm ư?
Sao anh ta lại trao cho Tề lão gia?
Cô còn trẻ quá chưa hiểu được đâu
Chị cũng là một nữ kiếm khách trong giang hồ sao?
Không sai
Nhưng tôi thích đao hơn.
Tuy nhiên một số thế võ thì cần phải dùng kiếm
Thật sao?
Làm người trong giang hồ chắc vui lắm nhỉ, được tự do hoàn toàn!
Người trong giang hồ cũng có những luật lệ: tình bạn, sự tin cậy...
tính chính trực....nếu không có luật
chúng ta sẽ không tồn tại được lâu
Tôi có đọc chuyện về những người như chị
Đi lang thang và trừng trị những kẻ cản đường mình!
Tác giả sẽ không bán được nhiều sách nếu họ mô tả sự thật ngoài đời đâu.
Nhưng chị giống y như những nhân vật trong chuyện
Chắc chắn là vậy rồi, nào là không có nơi để tắm, ngủ trên những chiếc giường đầy bọ chét...
Họ có nói những chi tiết đó trong chuyện không?
Có hiểu ý tôi nói gì không
Tôi sắp đi lấy chồng rồi. Tôi đã không sống được cuộc đời mà mình mong ước
À ra vậy, xin chúc mừng.
Nó là bước ngoặt quan trọng trong đời người phụ nữ phải không?
Chị vẫn chưa có gia đình phải không?
Thế cô nghĩ sao?
Không! Chị không thể đi tự do như vậy nếu chị có gia đình rồi
Có lẽ cô nói đúng
Nhà của Tề lão gia
Cứ xem đi, ngài Tuần Phủ.
Dài 80 phân.
Ngang 2,5 phân
Cán cắm sâu 2,5 phân, Rộng 6,6 phân.
Dày 1 ,8 phân.
Có bảy viên hồng ngọc dưới cán bị mất.
Thiết kế của thanh kiếm
Được ra đời và thời Chin.
Trạm trổ với kỹ thuật đã thất truyền từ đời Hán.
Kiến thức của ông thật là quảng đại Tề lão gia ạ
Một mình thanh kiếm thì chẳng là gì cả
Nhưng nó thật sự sống dậy dưới đôi tay điêu luyện.
Tôi hiểu rồi, ông nói tiếp đi
Cung điện hoàng thượng không phải là mối quan ngại.
Có hoàng tộc và quan lại ở khắp mọi nơi...
Lính ngự lâm canh phòng rất cẩn mật.
Nhưng Bắc Kinh không giống như vùng phía Tây.
Ở đây ông sẽ gặp đủ loại người
Hãy áp dụng luật lệ và tiến hành mệnh lệnh một cách cẩn thận.
Đừng chỉ nên dựa vào triều đinh.
Hãy liên hệ với giới giang hồ...
thì mới có thể đứng vững được
Tỏ ra cứng rắn nhưng uyển chuyển
Đó là cách thống trị
Thưa bảo mẫu...
Để ta làm cho
Làm ơn cứ ngồi đi
Tôi đã chuẩn bị đồ ngủ lụa cho cô nương rồi. Cô có muốn thay không?
Đặt nó xuống
Nghe nói hôm nay cô gặp Tố Liên
Bà biết cô ta ư?
Cô ta cũng trong số bọn chúng thôi
Mẹ cô sẽ không cho cô giao thiệp với những loại người như vậy đâu.
Tôi muốn giao thiệp với ai thì tuỳ thích
Đừng mang nguy hiểm về nhà cha cô.
Bây giờ tôi mệt rồi!
Vậy thì đi ngủ đi
Tiểu thư đã lớn nhanh và sắp lấy chồng rồi
Có trời mới biết tương lại ra sao
Tôi sẽ y như xưa thôi
Đủ rồi! Tôi mệt rồi
Mùa thu đang đến
Tôi sẽ đóng cửa sổ cho cô
-Lạnh quá hả? -Vâng thưa sư phụ Ba.
Ai đó giúp giúp tôi với!
Ngăn hắn lại!
No comments yet. Be the first to leave one.