Prvních 200 řádků.
- Anh có thấy người phụ nữ này không? - Ồ không, thưa ông.
Không.
Không.
- Không à? - Không.
Không?
Chuẩn bị! 22! 36!
Hut! Hut! Hut!
Làm tốt lắm, Brogan!
Già mà bắt bóng vẫn tốt nhỉ?
Được rồi. Làm tốt lắm.
Già mà bắt được như thế là tốt. Nhưng xem đây.
- Brogan! - Ba mươi sáu!
Hut! Hut!
Tôi không thích trận diễn ra hôm Chủ Nhật.
Ông nói gì thế? Tôi bắt được cú touchdown thắng lợi mà.
Anh bỏ lỡ cú chặn ngược khi Cooper đang chạy.
Anh lo lắng cho vai của mình.
Đâu phải thương tật vĩnh viễn.
Tôi không muốn cầu thủ của mình lộ yếu điểm
dễ dàng bị đối phương nhìn rõ.
Anh rút tên mình khỏi danh sách dự bị chấn thương, Brogan.
Anh nói mình vẫn khoẻ.
Vai tôi vẫn cứng cáp.
- Chứng minh cho tôi thấy đi. - Tôi định thế.
Ngay bây giờ, Brogan.
Bà Wyler trả nhiều tiền cho anh để chơi bóng,
không phải để nói suông.
Sao anh không đến bệ tập và làm tôi ấn tượng đi.
Bệ tập là trò vớ vẩn.
Tôi có hai tân binh cần thời gian ra sân, Brogan.
Hoặc anh đến bệ tập, hoặc ngồi ghế dự bị.
Không, Stassen. Tôi sẽ ra đằng kia và chứng minh cho ông thấy.
Sam, đi với anh ta.
Ừ, tới đây nào Sam.
Bất kể anh chơi cho bọn người này bao lâu, họ vẫn cần thêm bằng chứng.
Tranh bóng sân Bắc!
Tôi ghét lão ta từ hồi lão mới đến đây.
Được rồi, bắt đầu nào. Hạ tay xuống.
Nhìn tôi này. Sẵn sàng.
Xông lên!
Sam, leo lên đi.
Được rồi, hạ tay xuống. Nhìn tôi này.
Xông lên!
Chết tiệt!
Sully!
Tôi muốn ông gặp gỡ Ed Phillips, giám sát viên quận chúng ta.
Hôm nay ông ấy là khách của bà Wyler.
- Chào Ed. - Tôi là fan cứng đấy.
Không chỉ đội Outlaws, mà cả lối chơi bóng
tôi được chiêm ngưỡng khi ông còn là cầu thủ.
Bóng bầu dục đã thay đổi từ khi tôi còn là cầu thủ.
Phải. Tôi đoán những chấn thương đó
ảnh hưởng đội ông khá nhiều mùa trước.
Phải, hàng dự bị năm ngoái thật tệ hại.
Rất nhiều cầu thủ bị thương phải ra sân,
mà lẽ ra nên nghỉ ngơi.
Đó là một phần công việc.
Ông từng ra sân khi bị thương còn gì?
Phải, khi đó tôi thật ngu ngốc.
Tôi không thích cầu thủ của mình phải chịu thương tật vĩnh viễn.
Ông hiểu sao họ gọi ông ta là mẹ rồi đấy.
Xông lên!
Tôi không biết thế nào là một giám sát viên
và tôi cũng chẳng biết luật sư là thế quái nào.
Tất nhiên, nếu là luật sư thì tôi
hiểu quái gì về bóng bầu dục chứ?
Xin phép.
Chúng ta đi thôi.
- Lên! - Chết tiệt!
Anh không cần làm thế này, Brogan.
Tôi không thua lão khốn ấy.
Hạ tay xuống, lần nữa. Nhìn tôi này. Xông lên!
Tôi mới là huấn luyện viên, và thế là đủ với anh ta rồi.
Đứng lên nào, Brogan. Anh muốn chứng tỏ điều gì vậy?
Anh là cầu thủ kỳ cựu, khỉ thật!
Tôi đồng ý làm một trò thật ngu ngốc!
Đợi tôi ở văn phòng, Brogan.
Văn phòng Steve Kirsch nghe.
A lô, tôi là Terry Brogan. Tôi cần nói chuyện với Steve.
Phải, đội Outlaws mới cho tôi ra rìa.
Tôi rất tiếc khi nghe điều đó. Tôi là fan cứng của anh, Terry.
Anh vui lòng giữ máy. Là Terry Brogan,
- anh ấy vừa bị loại. - Bảo gọi cho Schumacher.
Anh ấy cần nói chuyện với anh.
Tôi không quản các cầu thủ nữa.
- Steve. - Đuổi anh ta đi.
Chào anh.
Anh Kirsch đề nghị anh gọi đến cho Hal Schumacher.
Tôi không muốn gặp Hal Schumacher,
tôi muốn nói chuyện với Steve.
Khi nào anh ta rảnh?
Tôi không rõ.
Cảm ơn cô. Cảm ơn rất nhiều.
NHÀ CHUNG CỦA ĐỘI LOS ANGELES OUTLAWS
Họ làm hỏng vai tôi, rồi lại đá tôi đi.
- Khốn kiếp! - Tóm gọn là thế.
Họ hứa với tôi sẽ giữ anh lại.
Tôi không hay biết về chuyện này, nhóc ạ.
Phải, tôi đoán thế.
Ý nghĩ đầu tiên sượt qua đầu tôi
là họ sẽ tất toán cho tôi, chết tiệt, tôi muốn chơi bóng.
Ừ, nhưng không phải năm nay. Không phải với cái vai đó.
Để tôi hỏi anh chuyện này, Terry.
Thế quái nào anh lại nghĩ họ sẽ tất toán?
Tôi bị chấn thương.
Anh chơi hai trận, thể hiện tốt.
Nếu bị thương thì đã không được như thế rồi.
Chứ tôi biết phải làm gì?
Tôi biết họ nghĩ gì trong đầu. Nếu gây rắc rối, tôi sẽ bị đá.
Anh đã bị đá rồi, Terry.
Họ đang tái cơ cấu.
Giảm tài năng, tăng lợi nhuận.
Anh quá đắt, bạn tôi ạ.
Họ đừng hòng giỡn mặt với tôi.
Tôi sẽ đi gặp luật sư.
Tôi sẽ nhớ áp lực lắm, Hank.
Gọi cho tôi đấy.
Caxton, Benjamin, Parker và Stein.
Vâng, đúng thế. Xin giữ máy một lát.
Xin chào, anh cần gì?
Chào, tôi đến gặp Steve Kirsch.
Tôi sẽ gọi đến văn phòng xem anh ấy ở đó không. Mời ngồi.
Xin chào.
Chào cô.
Tôi đến tìm Steve Kirsch.
Tôi biết.
Tôi là người đã nhận cuộc gọi của anh.
Người tự nhận là fan cứng của anh.
- Phải rồi. Tên cô là gì? - Edie.
Edie, tôi đoán anh ta không thèm nói chuyện với tôi, đúng chứ?
Anh đã nằm sẵn trong danh sách gọi.
- Văn phòng ở đâu? - Anh ấy đi vắng.
Tôi biết cô phải giữ cần câu cơm, Edie.
- Cô có một gương mặt xinh xắn... - Tôi nói sự thật.
Nói dối không được tính là vượt quá quyền hạn, đúng không?
Không.
Anh ta đang ở đâu?
Terry. Rất vui khi gặp anh.
Tôi vừa bị đá khỏi đội Outlaws.
Tôi biết, có nghe nói. Hãng luật đại diện cho bà Wyler.
Anh hiểu là từ khi vào hãng luật,
tôi không thể đại diện cho cầu thủ.
Bà Wyler sở hữu đội Outlaws, bà ấy là khách hàng lớn nhất.
Đây là xung đột về lợi ích.
Chờ một chút, nghe này Steve. Khi anh đến mồi chài tôi
ở trường, tôi đặt sự nghiệp vào tay anh.
Nhớ về quãng thời gian đó một chút thôi, được chứ?
Anh nói đúng. Tôi xin lỗi. Ngồi đi.
Giờ thì...
Tôi ra sân khi bị chấn thương,
họ biết, nhưng không muốn thừa nhận,
bởi vì họ không muốn tất toán cho tôi.
Phải. Ở địa vị của họ thì họ sẽ làm như thế, được chưa.
Địa vị cái quái gì chứ.
Tôi sẽ tìm đến Hiệp hội Cầu thủ, họ sẽ đứng về phía tôi.
Anh có thể làm thế, nhưng trước hết nghe tôi nói đã.
Nếu đội Outlaws chứng minh được anh vẫn ổn thì sao?
Biết đâu họ ghi lại cảnh anh tập luyện, đấu những trận trước mùa giải.
Họ sẽ giằng co trong một thời gian dài, rất dài.
Steve...
Nghe này...
Tôi đang gặp vấn đề về tiền bạc.
Tôi cháy túi rồi.
Anh đã làm gì, Terry?
Anh tiêu hết từng đồng mình kiếm được sao?
Hãy để tôi suy nghĩ một chút.
Tôi nên cho anh vay một khoản với lãi suất thấp,
để anh chống chọi với khó khăn hiện tại, nhỉ?
- Xin lỗi. - Cô đợi một lát được không?
Rồi tôi sẽ nói chuyện với mấy người kia,
xem thử họ có hạ thấp địa vị một chút,
và nhả ra thứ gì có lợi cho anh không. Nói đi?
Thứ lỗi, anh Kirsch. Về buổi tiếp khách?
Ông Caxton đang đợi.
Phải rồi, tôi quên mất. Tôi phải đi đây.
Nghe này. Phải báo sớm tình hình cho tôi biết đấy, Steve.
Tôi sẽ lo chuyện này đầu tiên.
Này. Anh là cầu thủ đầu tiên của tôi đấy.
- Mike Hogan và phu nhân Susan. - Hai vị khoẻ không?
- Ben Caxton. - Cảm ơn các vị đã hạ cố đến đây.
Lenny, bạn tôi. Rất vui khi gặp ông.
Đây là số của Hal Schumacher.
Hãy gọi cho ông ấy. Ông ấy là người tốt.
Họ luôn bị bỏ bom vào cuối ngày như thế sao?
Công việc làm ăn cả đấy.
- Đó là một buổi gây quỹ thân mật. - Ý cô là gì?
Ông Caxton thu mỗi luật sư trong hãng 1.500 đô la
để đóng góp vào việc tái bầu cử Nghị viên Weinberg.
Bà Wyler là khách hàng lớn nhất của Caxton mà, không phải sao?
Đúng thế. Ông ấy hiện đang làm việc cho bà ấy.
Vậy à? Cho đội Outlaws?
Không.
Ngành kinh doanh thực sự của bà Wyler là địa ốc.
Ông Caxton muốn lấy được giấy phép quy hoạch cho hẻm núi của bà Wyler,
để bà ấy có thể xây nhà trên đó.
Có thể khách mời danh dự tối nay sẽ phản đối điều đó.
Tin tôi đi. Bây giờ thì không.
Anh biết đấy, tôi ghét mọi thứ như lúc trước,
khi tôi không thể thẳng thắn với anh.
Tôi hết đề tài nói chuyện rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.