Prvních 200 řádků.
Tới Nablus à?
Nó vẫn còn cong này.
- Sao? - Nó vẫn còn cong.
- Vá đỡ xe à? - Còn cái nào nữa?
- Nó còn mới toanh mà. - Có thể, nhưng nó vẫn còn cong.
- Tôi sẽ đi tìm cái khác cho ông. - Để làm chi? Nó bị cong mà.
- Tôi đâu thấy cong đâu. - Anh nói tôi mù à?
Không, nhưng có thể ông lầm. Nhìn dễ lầm lắm.
Mắt tôi vẫn tốt, và tạ ơn thánh Allah vì điều đó.
- Nó đâu có cong. - Có! Nó có cong!
- Làm gì có. - Gọi Abu Salim đến đây xem đi.
Nó đâu có cong. Mắt ông chắc có vấn đề rồi.
Anh nói gì?
Nó thẳng như 1 cây thước vậy.
Gọi Abu Salim đi. Hắn sẽ nói cho anh hay.
Để tôi kiểm tra cho.
- Giờ mắt ai có vấn đề nào? - Mắt ông đấy.
Thấy không? Mặt đất không bằng phẳng, nhưng cái vá đỡ vẫn thẳng.
Các anh lừa tôi đấy à? Tự tôi có thể thấy.
Cái vá đỡ và mặt đất đều cong, vậy cái vá đỡ thẳng rồi.
Abu Salim đâu? Tôi muốn nói chuyện với hắn. Ngay!
Abu Salim không có ở đây. Bọn tôi sẽ sửa nó cho.
Bộ điếc à? Đi gọi hắn đi!
Nó cong! Giống như cha của mày vậy!
- Chỗ nào bị cong? - Bên phải.
Giờ thì nó cong rồi đấy.
Có biết kiếm việc làm này khó lắm không.
- Sao cậu chẳng nói gì thế? - Said không liên quan đến việc này.
Tôi mong cậu vào tù và chẳng ai đến thăm cậu.
Saha, cô đã đi đâu thế?
Nói sao đây? Cuộc đời đầy sự bất ngờ mà.
- Xe tôi xong chưa? - Xong rồi.
Nó suýt mang bầu khi ở đây.
Said, ra lấy xe đi.
Quay lại đây, Khaled!
Tôi chưa xong với cậu đâu.
Sao cô lại muốn chiếc xe này? Mua chiếc mới đi. Chiếc này cũ rồi.
Tôi thích xe cũ hơn. Chúng hợp với tôi.
Một chiếc Alfa Romeo phù hợp với cô hơn.
Thật ư? Một chiếc Alfa sao?
Đâu có nhiều xe ấy ở Bờ Tây.
Vì người Ả Rập không thích chúng. Bộ phận thì đắt và khó tìm nữa.
Nói thật, tôi chẳng quan tâm tới chuyện xe cộ.
Nhưng cái tên nghe hay thật.
Alfa Romeo.
Mai tôi sẽ tới lấy. Trạm kiểm soát Othman sẽ đóng cửa hôm nay.
- Như vậy có sao không? - Không, không sao cả.
Đừng chọc giọng nói của tôi. Tôi sinh ra ở Pháp và lớn lên ở Mô-rốc-cô...
- và tôi đã quay về đây. - Chào mừng đã quay lại.
Cám ơn. Mai anh sẽ ở đây chứ?
Có lẽ.
- Cháy rồi. - Nhờ gió đấy.
- Mai cậu định làm gì? - Tìm việc làm.
Cậu lấy cuộn băng đó ở đâu thế? Nghe quen quá.
Tôi tìm thấy trong xe của Suha.
Tìm được, hay trộm được?
Tôi sẽ trả lại.
Tôi nghĩ cô ấy thích cậu.
Thôi đi.
Anh chàng may mắn. Cô ấy là con gái của Abu Azzam đấy.
Được rồi, tôi thôi.
Thật đúng lúc. Tuyệt vời!
Trà lạnh đấy.
Anh vui lòng đóng cửa sổ được không? Trời gió quá.
Đó là cửa tự động, nhưng nó hỏng rồi. Tôi xin lỗi.
Tôi đã mong là không sao.
Nếu sửa thì tốn 1000 sê-ken. Giá cả đang tăng lên.
Một ngày nào đó, mọi thứ sẽ tốt hơn thôi.
Nghe có vẻ như cô không phải người ở đây. Cô có chồng chưa?
- Sao chứ? - Tôi hỏi cô có chồng chưa.
- Hẹn mai gặp lại. - Tạm biệt.
- Chào. - Chào, khỏe không?
- Như thường nhé. - Lâu rồi không gặp.
Tôi vẫn ở đây mà.
Biết không, ở Thụy Điển, tất cả xe đều dừng lại trước cột đèn giao thông...
và người đi bộ thì luôn cẩn trọng.
Nhưng ở đó số người tự tử lại cao. Chẳng biết họ bị sao nữa?
Chẳng là tại mấy con gái điếm dơ bẩn.
Họ điên hết rồi.
Cô ta xấu thật. Tôi chưa bao giờ thấy con nhỏ nào xấu như thế.
Sao cô ta dám bảo ta phải làm gì với thằng đưa tin chứ.
Cô ta quan tâm tới bọn kẻ phản bội hơn người của mình.
Ta nên giết chúng đi.
Kéo tóc và xé quần áo của chúng trên đường.
- Các anh nói tới ai thế? - Bọn phản bội.
Phải.
Nhà chúng, hàng xóm, và những người mượn tiền chúng.
Vậy anh giết mọi người. Bạn bè và gia đình họ sẽ phải làm sao đây?
Cậu sao thế? Cậu là dân Thụy Điển à?
Cậu lùi lại một chút được không?
Một chút nữa.
Được rồi! 3cm về phía bên trái.
Chính xác. Hoàn hảo.
Ngẩng đầu cao lên một chút.
Không, cúi xuống một chút.
Lùi lại một chút.
Lùi thêm 1 bước nữa.
Được rồi! Đừng cử động.
Giờ mìm cười lên nào. Làm đi.
Tôi nói, mỉm cười đi.
- Hoặc tôi sẽ không chụp đâu. - Tôi không muốn cười.
Vậy thì tôi sẽ không chụp.
Cậu có cần hình gấp không?
Mai hình sẽ xong.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Cậu khỏe không?
Khỏe, còn ông?
Không thể khỏe hơn. Công việc ở chỗ sửa xe thế nào rồi?
- Vẫn như thường. - Tôi nghe tin Khaled bị đuổi.
- Nhưng không phải lỗi của cậu ấy. - Như nhau cả thôi.
Thật ngạc nhiên là cậu ta cầm cự được lâu đến thế.
Có nhớ Abu Azzam, kẻ tử vì đạo không?
Ông ta rất bảo thủ. Ông ta từng nói: "Nếu sợ chết, thì cậu đã chết rồi."
Còn nếu không, cậu sẽ có một cái chết bất ngờ và ít đau đớn.
Ông ta khiến bọn tình báo phát điên.
Họ chi hàng triệu chỉ để bắt được ông ta.
Khi họ bao vây ông ta, ông ta biết số phận mình đã được định sẵn...
ông ta mở cửa và hét lên: "Các người tới trễ rồi."
Nghe này, Said...
bọn tôi đã quyết định trả thù cho vụ ám sát con trai của Abu Hazem và Um Jaber...
đã chết trong vụ ném bom.
Có một chiến dịch vào ngày mai ở Tel Aviv.
Cậu và Khaled được chọn cho nhiệm vụ này.
Được làm cùng nhau như cậu muốn.
- Ngày mai? - Phải.
- Cậu thấy sao? Sẵn sàng chứ? - Được, nếu đó là ý của thánh Allah.
Cậu sẽ ngủ qua đêm với gia đình cậu.
Hãy nhớ, không được để ai biết hết.
Dĩ nhiên.
Tôi sẽ ở với cậu cho tới khi cậu rời khỏi Nablus.
- Cậu không vui à? - Có chứ. Tạ ơn Thánh Allah.
- Mẹ ơi? - Sao con về trễ thế?
Mẹ đã rất lo cho con.
"Sao con về trễ thế? Mẹ đã rất lo cho con."
Nếu em mà về trễ như anh...
họ sẽ xích em lại với con chó, nếu nhà mình có 1 con.
Thôi đi.
- Anh khỏe không, Jamal? - Tôi khỏe.
Dạy học sao rồi? Thật tốt khi được chăm sóc đám nhỏ.
Bọn tôi đang làm cố hết sức. Giáo dục rất là quan trọng mà.
Vào đi. Cám ơn con, Said.
Bỏ cái áo ra đi!
Đó là cái áo ưa thích của em, vậy mà anh lại mặc nó đi làm.
Anh đâu có biết. Jamal sẽ ở lại qua đêm, mẹ ơi.
- Họ chặn đường tới Sabastia rồi. - Anh ta luôn được chào đón ở đây.
- Cởi ra ngay! - Đủ rồi đấy.
Con đã có giấy phép làm việc ở Israel.
Mai con sẽ đi Tel Aviv.
- Con nhận được khi nào vậy? - Hôm nay.
Chúc mừng con. Thật là tuyệt.
- Cậu đã nói với Abu Salim chưa? - Dạ chưa.
Con nên nói đi. Con đã gặp may khi ông ấy cho con một công việc.
Và ông ta thật may khi có công việc với đồng lương rẻ mạt.
Đừng tự đắc thế. Con vẫn chưa có công việc mới mà.
Nhưng nói mẹ nghe...
làm sao con có được giấy phép thế? Bây giờ họ tuyển người trẻ à?
Vâng. Jamal đã lo liệu việc đó.
Thánh Allah phù hộ anh ta.
Cầm lấy này.
Chà!
Cái gì vậy? Cái gì vậy, Khaled?
Cái gì vậy?
Ngưng đi! Con làm em khùng lên mất. Con có mua đồ chưa?
- Anh ăn gì chưa? - Rồi, cám ơn ông.
Nhưng tôi muốn ở lại qua đêm. Họ đã chặn đường đi tới Sabastia rồi.
Anh luôn được chào ở đây.
Gì thế? Đã nói có thể ở lại rồi mà.
Đưa mẹ lọ muối.
Anh dùng muối không, Jamal?
Đồ ăn ngon thật.
Cám ơn anh.
Mẹ thay máy lọc nước chưa, mẹ? Hồi trước nước đỡ hơn nhiều.
Vậy con có tắt cái radio mà con nuốt không?
Said?
Sao thế? Có chuyện gì à?
- Tôi mang chìa khóa xe đến cho cô. - Sao?
Anh mang chìa khóa xe cho tôi vào lúc 4 giờ sáng ư?
Phải, vì...
tôi vô tình giữ nó.
Và...
tôi phải đi một thời gian.
Vào đi.
Vì anh đã ở đây, nên anh hãy vào đi.
Không được, tôi phải đi.
Trà nhé?
- Anh uống đường không? - 4 muỗng thôi.
Anh là một trong những người uống trà với đường à?
Thôi được, 3 muỗng thôi.
Có 1 việc tôi không hiểu.
Tại sao người ở Nablus lại bỏ nhiều đường vào trà?
Đó là cách uống ở đây. Mọi người đều thế.
Vậy anh làm gì khi anh không đi giao chìa khóa vào lúc 4 giờ sáng?
Anh làm gì vào lúc rảnh rỗi thế?
Không làm gì cả. Tôi không biết nữa. Ý cô là sao?
Anh có đi uống cà phê không?
Thỉnh thoảng, tôi đi hít ống nước.
Thế còn thể thao và đọc sách?
Anh có đi xem phim không?
Không còn rạp chiếu phim nào ở Nablus cả.
Tôi biết.
No comments yet. Be the first to leave one.