犬夜叉 鏡の中の夢幻城
প্রথম 200টি লাইন।
Sax! Bao giờ đêm nay mới hết đây?!
Một chút nữa thôi. Kiên nhẫn đi.
Chí phải! Nếu cậu đi bây giờ...
Naraku sẽ biết được thời điểm chính xác khi cậu mất năng lực...
Tôi sẽ đi.
Kagome!
Đừng có mất cảnh giác!
Yên ắng quá.
Cha!
Kohaku!
Đây là lúc con trả thù cho mọi người!
Naraku!
Kirara!
Miroku! Hắn ta tới chỗ anh đấy!
Ta đang đợi đây, Naraku!
Đây là lời nguyền ngươi gây nên cho ta...
Hang gió!
Trùng độc!?
Chết đi!
Con ả láo xược!
Naraku! Chuẩn bị chết đi!
Được rồi!
Kagome! Nấp đi!
Biến!
Miroku!
Đó là diện mạo thật của Naraku ư?
Kagome!
Inuyasha đâu?
Không thể khác được. Chúng ta sẽ làm mà không có hắn.
Đi thôi, Kirara!
Shippou, em sẵn sàng chưa?
Rồi ạ!
Đợi tới lần sau có được không ạ?
Shippou...
Kết giới!?
Được rồi, em đi đây!
Ghê à nha, Shippou! Thằn lằn bay hả?
Không, là mòng biển...
Nó tới đấy!
Đừng có bỏ chạy!
Nhưng mà em vẫn là một đứa trẻ!
Nhắm vào chân để khiến hắn ngừng di chuyển!
Kirara! Xuống dưới thắt lưng hắn.
Anh làm cái gì vào lúc này hả!
Thứ lỗi cho tôi, tôi không kiềm chế được.
Giữ đôi tay cho mình đi!
Mấy người đang làm cái trò gì vậy!?
Không thể chịu được nữa!
Làm ơn hãy đợi! Ở yên đây và...
Câm mồm!
Ôi trời!
Kagome!
Inuyasha!
Inuyasha...!
Đó là...!
Đêm đã qua!
Cậu ấy làm được rồi!
Xin lỗi vì bắt ngươi phải đợi, Naraku.
Ta mới là đối thủ của ngươi!
Bây giờ, thiếu gia Inuyasha!
Dùng Thiết Toái Nha phá kết giới!
Ờh!
Giờ nếu cậu cho phép...!
Kết giới biến mất rồi.
Cứ để đó cho Inuyasha!
Miroku, lo bên phải nhá!
Chuyện nhỏ!
Inuyasha!
Kagome! Mảnh vỡ ngọc Tứ Hồn ở đâu?
Trên lưng hắn!
Rồi!
Nhận lấy này!
Khốn kiếp!
Inuyasha!
Coi chừng! Tránh ra đi!
Cậu làm gì đó hả?!
Inuyasha!
Trở thành một phần cơ thể của ta.
Inuyasha!
Bùa không có tác dụng.
Bỏ cái... thân hình nhày nhụa của ngươi ra khỏi ta!
Nếu cậu vẫn đứng đó thì sẽ bị bắt lần nữa đó!
Biết rồi!
Vẫn vậy thôi dù ngươi cố bao nhiêu đi chăng nữa.
Câm mồm! Ta sẽ băm vằm ngươi thành từng miếng nhỏ!
Sango!
Lũ sâu bọ!
Chuẩn bị chết đi, Naraku!
Phong Thương!
Xuất!
Tim của ta... nó trở về rồi...?
Naraku... đã chết.
Chị?
Thành công rồi?
Chúng ta thắng Naraku rồi hả?
Sao thế, Miroku?
Shippou...
Hứ?
Xem này.
Nhìn cho kĩ đi, Shippou.
Hang gió biến mất rồi!
Kanna, ngươi tìm gì ở một chỗ thế này?
Kagura, cô ước điều gì?
Đơn giản thôi.
Tự do.
Ta là gió.
Này!
Điều ước của cô sẽ thành sự thực.
Ngươi vẫn chưa hiểu sao? Giờ ta đã tự do rồi.
Nhờ cái chết của Naraku đó.
Mình lạc rồi. Làm sao tới núi Fuji đây?
Tối quá, không biết đâu mà lần.
Dễ chịu quá.
Bao lâu rồi chúng ta mới được thoải mái vậy nhỉ?
Kagome...
Hứ?
Bây giờ cô định làm gì?
Tôi?
Ờ, chắc là vẫn đi tìm mảnh vỡ ngọc Tứ Hồn thôi.
Chúng ta không tìm thấy mảnh vỡ mà Naraku chiếm được.
Khi tất cả các mảnh vỡ được tìm thấy...
...mục đích mình ở đây sẽ kết thúc ư?
Sango...
Hở?
Chúng ta cần phải đi tìm Kohaku nữa.
Naraku chết rồi, liệu bây giờ em ấy như thế nào nhỉ.
Chắc là cậu bé ổn thôi.
Nếu chúng ta tiếp tục đi tìm mảnh vỡ ngọc Tứ Hồn,
chắc chắn sẽ tìm thấy Kohaku.
Sango, bọn em ở bên chị mà!
Cảm ơn.
Ohhh! Tiên nữ!
Tiên nữ từ trên trời đang tắm!
Anh kia...!
Hả?!
Ai đó?
Anh đang làm gì ở đây?
Ối!
Ái!
Chắc chắn là anh, đại sư dê cụ.
Hiểu lầm rồi!
Ta đang bảo vệ hai nàng khỏi nguy hiểm!
Sự bảo về duy nhất chúng tôi cần là chống lại ANH!
Chờ đã Sango! Đừng có nóng!
Cái gì thế?!
Inuyasha, ngồi xuống!
Tạ ơn trời! Mình thoát rồi!
Cái gương?
Để không bao giờ gặp lại nữa.
Nước mắt buồn đau chảy tràn trong trái tim ta
Cái chất độc của cuộc đời này, giờ đây không hề hấn gì nữa.
Ra là Naraku đã chết.
Tiếp theo, tất cả những sinh vật trên thế giới này sẽ bị xoá bỏ.
Và đêm bất diệt sẽ là của ta.
Ngươi là ai?
Ta là Công chúa của Ngọc Hoàng...
Kaguya (Hằng Nga).
Đó là cung điện ảo mộng của chiếc gương tượng trưng.
Kagura, tự do của ngươi đó như một ảo tưởng thoáng qua.
Hưm! Thế đó là cái gì?
Ta sẽ cho ngươi thấy... sự tự do vĩnh cửu.
Ta có thể thực hiện ước muốn của ngươi.
Kanna, có tốn thời gian của chúng ta không đây?
"Để không bao giờ gặp lại nữa"
"Nước mắt buồn đau chảy tràn trong trái tim tôi"
"Cái chất độc của cuộc đời này, giờ đây không hề hấn gì nữa"
Bài thơ này được sáng tác bởi Mikado.
"Ta sẽ không bao giờ được gặp Công chúa Kaguya lần nữa."
"Nước mắt buồn đau chảy tràn. Nhiều tới mức cơ thể ta nổi lềnh bềnh."
"Tiên đan bất tử có tác dụng gì?"
"Ta chẳng cần dùng thứ đó."
Đó là ý nghĩa.
Mikado yêu cầu chư hầu mang tiên đan bất tử
tới Suruga nơi có ngọn núi cao nhất Nhật Bản, và đốt cháy nó.
Lúc đó, ngọn núi ấy được mệnh danh là ngọn núi của sự bất tử, hay Phú Sĩ
đó chính là tên Phú Sĩ được bắt nguồn.
Hôm nay học đến đây.
Bản tường trình về của các em về "Chuyện thuyền tre" sẽ nộp ở tiết sau.
Kagome... tiết học kết thúc rồi.
Cả lớp đứng!
Chào!
Bài tập về nhà hả?
Lằng nhằng quá.
Chúng ta đã học cấp 2 rồi đấy!
Thế mà lại phải viết bản tường trình về truyện cổ tích sao?
Nhưng mà nè...
tác giả nổi tiếng Murasaki Shikibu viết truyện
"Chuyện thuyền tre" được cho rằng là một trong những tiểu thuyết đầu tiên.
Xưa của xưa luôn nhỉ?
Nhưng mà đây không phải là chủ ý của Công chúa Kaguya sao?
Cô ấy tìm cho bằng được hôn phu,
rồi tống cho họ nhiệm vụ thật khó, để rồi bỏ rơi tất cả.
Bỏ cả Mikado nữa!
Rồi cuối cùng, cô ấy trở về với mặt trăng.
Đúng vậy. Công chúa Kaguya trở về với mặt trăng
và không quay lại.
Mình có thể tiếp tục đi đi về về bao lâu nữa đây?
Mà nè...
Kagome, có ai đó đang theo đuổi cậu với đống quà kìa.
Hở?
No comments yet. Be the first to leave one.