প্রথম 200টি লাইন।
Bailey đâu?
Này! Câm điếc hả?
Chú mày đọc môi được không?
Bailey đâu?
Mới về hôm nay, hả?
Nhanh nào!
- Chào, Marny. - Chà, xem ai tới kìa!
- Cô đã nhuộm tóc? - Sao anh hỏi vậy?
Tôi nghĩ tóc cô màu vàng chứ?
Anh còn nghĩ tôi sói đầu nữa là khác!
Bánh kẹp giăm bông. Có nhớ anh không, cưng?
Tôi mà không nhớ anh, thì chẳng ai buồn nhớ nữa.
- Chỉ mỗi điều, Bailey không bỏ sót điều gì. - Cả cô cũng vậy.
Cô ấy là cô gái của anh, và anh ấy không phải là người đàn ông của tôi.
Chẳng có gì qua mặt được tôi. Tôi thấy hết những gi tôi muốn thấy.
Cô chắc chắn là cô không thấy những gì cô nghe chứ?
Không có gì trong thị trấn này qua khỏi tai tôi được.
Tôi chỉ nói những gì tôi thấy. Họ cùng đi câu cá hàng ngày.
Nhìn cái sandwich!
Có hai thứ tôi ngửi được trong 100 feet: hamburger đang cháy và một sự lãng mạn.
Cô có một khách hàng kìa!
- Anh cần gì? - Cà phê.
- Gì nữa? - Kem.
- Lần này anh đã ở đâu? - L.A.
- Cà phê, nhé? - Không, cám ơn.
Đầu tiên cô ấy bắt được anh, bây giờ cô ấy bắt được anh và Bailey.
Và điều duy nhất tôi thấy là dường như tôi đã già đi.
Cảm ơn nhiều, Marny. Gặp lại sau.
Hừ! Tôi nghĩ tôi đã nói điều gì sai?
Cô đã nói đủ.
Có vẻ như thiên hạ chỉ muốn biết những điều họ không muốn nghe.
Đó là vấn đề.
Phải chấp nhận thôi, nếu không cô đã đứng sai chỗ.
- Nói tôi nghe đi. - Trông anh không giống như tôi thấy.
Ờ... cái anh chàng Bailey cô đang vướng mắc, đang điều hành trạm xăng?
- Anh biết anh ta, hả? - Có thể tôi đã từng biết.
Nếu anh ta cứ tiếp tục lượn lờ quanh cô gái của Jim, không ai biết anh ta sẽ...
và điều đó sẽ quá tệ.
Cô... uh, cô thường gặp Bailey chứ?
Yeah, gặp ở đây hàng ngày.
Tôi thường tự hỏi điều gì đã xảy ra với anh ấy...
rồi một hôm đi ngang đây, tôi thấy tên anh ấy trên một bảng hiệu.
- Đây là một thế giới nhỏ. - Vâng, hay là một bảng hiệu lớn.
- Hôm nay chúng không chịu ăn. - Chúng sẽ ăn sau. Chúng đang no căng.
Họ nói vào ngày anh chết, tên anh sẽ được viết trên một đám mây.
- Ai nói thế? - Họ.
Chưa từng nghe nói về họ.
Chắc sắp mưa rồi. Mình về nhé?
Vâng.
- Em có muốn về không? - Không.
Mỗi khi nhìn lên bầu trời, em nghĩ đến những nơi em chưa từng đến.
Phải, và mỗi khi em nhìn lên, chúng đều giống như nhau.
- Anh đã đi rất nhiều nơi rồi phải không? - Quá nhiều.
- Anh thích nơi nào nhất? - Ngay nơi này.
- Em cá là anh nói điều đó với mọi nơi. - Em thấy cái vịnh ở đó không?
Anh muốn xây một ngôi nhà ngay đó...
kết hôn với em, sống trong đó và không bao giờ đi bất cứ nơi nào khác.
Ước gì anh sẽ làm như vậy.
Anh chưa từng kết hôn trước đây, phải không?
Chưa có lần nào đáng nhớ.
Nghe hay lắm!
Anh sẽ thấy ngạc nhiên về cách mọi người nói về anh.
Jeff Bailey bí ẩn.
Mẹ thường nói rằng em chỉ biết anh trong một thời gian ngắn...
và anh đến từ đâu? Anh đã làm gì?
Cha em từng là...
- Tốt hơn là chúng ta nên đi. - Có chuyện gì không?
Có thể không.
Đây...
Anh chắc chắn là một người đàn ông bí mật.
Cảm ơn.
Ồ, chỉ là một người đàn ông muốn gặp anh.
Ồ.
- Lâu không gặp! - Chào Joe. Tôi ước gì vui hơn khi gặp anh.
Mọi người chắc chắn đều nhớ anh, Jeff, nhưng không nhiều như tôi.
- Sao vậy? - Whit thường nhìn tôi lắc đầu và nói...
ước gì tôi có được bộ não như anh.
- Còn lý do nào khác? - Tôi phải tìm ra anh.
- Tôi nợ anh điều gì không? - Không phải tôi.
Ai?
- Thằng nhóc đó có thể đọc môi đến mức nào? - Tôi không biết. Để lúc nào đó tôi sẽ hỏi nó.
Xa cỡ này không?
- Anh không thích mắc sai lầm, phải không? - Họ không cho phép tôi phạm sai lầm.
Được rồi, vào trong đi.
- Anh đang sống ở một nơi thật vui, Jeff. - Ừ, tôi và thằng nhỏ cười suốt ngày.
Tôi đoán vì nó đáng được tôn trọng.
Con bé bên kia đường nói anh cũng vậy.
- Sao bỗng nhiên anh tìm thấy tôi, Joe? - Một hôm tôi đang lái xe trên đường...
tôi thấy ai đó bơm xăng mà lại là người bạn cũ của tôi ngày xưa.
Tất nhiên, có một cái tên khác trên bảng hiệu.
- Vậy là anh cứ việc ghé vào? - Tại sao không?
Được rồi, vậy tôi cũng rất vui khi gặp lại một người bạn cũ.
Vậy, tôi sẽ đưa anh đi ăn tối, mời anh một ly, giờ này ăn cũng hơi trễ...
nên anh sẽ chui vào xe và biến. Đúng chưa?
- Gần như thế. - Còn gì nữa?
Tôi vẫn đang làm việc cho hắn, Jeff.
- Whit, hả? - Anh ấy muốn gặp anh.
- Muốn cũng giống như anh hả? - Hì.
- Còn tệ hơn. - Tôi hiểu rồi.
Không ai nghĩ đến anh nhiều hơn ngoài Whit.
Hoặc điều khác về tôi nữa.
Chà, điều đó cũng có thể xảy ra.
- Được rồi, anh ấy muốn gì, Joe? - Có lẽ anh ấy muốn tặng anh thứ gì đó.
- Thử một lần nữa đi. - Hì.
Nghe này, Whit chưa bao giờ xử tệ với anh...
cũng chẳng bực mình khi anh từ chối những đề nghị tốt nhất.
- Nói tiếp đi. - Anh ta chỉ muốn gặp anh.
Chà, nói vậy thì tôi phải làm sao đây?
Anh còn có cách khác nữa sao?
- Nói nghe, sáng mai nhé? - Ở đâu?
Hồ Tahoe. Rẽ phải tại Vịnh Emerald. Ngôi nhà lớn trên đồi. Anh sẽ thấy ngay.
Anh không thể đi lạc.
Ann? John, anh có để nó ra ngoài như thế này không?
Anh có chịu được không, với một người thậm chí không chịu đi đến cửa?
Đừng thắc mắc về họ.
- Cục cưng. - Không tốt, phải không?
- Không thành vấn đề. Chỉ là họ... - Ôi, em yêu, anh biết cảm giác của họ.
- Đừng thắc mắc về họ. - Anh không thắc mắc.
- Vậy thì đừng nghiêm trọng như vậy. - Không, nó là chuyện khác.
- Chuyện gì? - Cái gã xuất hiện hôm nay...
Sao?
Em muốn đi với anh đến Hồ Tahoe không?
- Bây giờ? - Ừ, ngay bây giờ.
Anh muốn nói với em vài điều.
Được rồi, Jeff.
Em từng nói với anh lúc nào đó anh phải cho em biết...
Chà, bây giờ anh nói đây.
Đầu tiên, tên anh không phải Bailey, mà là Markham.
- Markham. Jeff Markham? - Anh nên nói với em từ trước.
Anh có ý như vậy, nhưng anh vẫn tiếp tục bỏ qua...
vì anh không thích chút nào.
- Nói cho em biết đi, Jeff. - Vài chi tiết sẽ làm tổn thương em.
Không thành vấn đề.
Chà, anh bạn Markham của chúng ta, sống ở New York.
Anh ta làm chung với một gã ngốc, tên là Jack Fisher.
Bọn anh tự gọi mình là thám tử.
Đó là khoảng ba năm trước, có thể hơn.
Hôm đó vào mùa đông. Một ngày lạnh nhất mà anh nhớ ở thị trấn...
bọn anh nhận được một cuộc gọi để đến xem một màn diễn...
- Cái gì? - Một tay giám đốc, một con bạc.
Anh ta không đến gặp bọn anh vì là một nhân vật có tiếng tăm...
và cũng bởi vì một mụ nào đó đã nổ anh ta 4 phát với khẩu .38 của anh ta.
Một viên đã làm anh ta gần toi mạng.
Anh ta muốn tự mình thu xếp, nhưng bạn hắn tánh nóng như lửa...
Mấy tên làm báo, khôn vặt, chúng nghĩ là đang giỡn mặt với ai?
Vậy là, anh ta tự bắn mình khi đang chùi súng?
Vậy là, tôi đã lộ con át chủ bài khỏi tay áo.
Một người đàn ông không thể bị bắn bởi một mụ đàn bà...
mà không bị cả thị trấn xôn xao như...
như anh? Hút một điếu đi, Joe.
Anh chỉ ngồi và trầm ngâm một mình. Anh chờ tôi nói. Tôi thích vậy.
Tôi chưa từng biết được nhiều khi nghe chính mình.
Hừ!
- Thật lạ vì sao cô ta lại hay bắn trật như vậy. - Có thể anh đang di chuyển.
Anh biết đó... phụ nữ với một khẩu súng cũng giống như đàn ông với chiếc kim đan.
- Anh ta làm gì ở đây? Tôi gọi anh mà? - Đó là đồng nghiệp của tôi.
- Tại sao anh không gọi cảnh sát? - Tôi có nên gọi họ không?
Tôi đoán là không.
- Chuyện gì đã xảy ra với cô ta? - Cô ta biến mất...
- Với 40.000 đô. - Tôi muốn cô ấy trở lại.
hay tiền?
Anh biết không? Có lần tôi thua cá 40.000 vào một con ngựa tệ nhất, rồi tôi đã mua nó...
Vâng, đó là những gì tôi muốn nói.
Ồ, anh nhầm rồi. Tôi đem nó về sống trên một đồng cỏ xanh tốt...
để nó không phải sống kiếp kéo xe.
Anh nên đi thăm nó vào một dịp nào đó.
Không, tôi chỉ muốn có lại cô ta. Khi gặp cô ta, anh sẽ hiểu rõ hơn.
Có lẽ cô ấy chỉ là một cô gái bốc đồng.
- Chúng ta có nên cho qua chuyện đó không? - Tôi có thể để mọi chuyện qua đi.
5000 đô bây giờ và 5000 khi anh mang cô ấy trở lại.
Và cộng thêm các khoản chi phí.
Đáng lẽ, đây là điều đầu tiên anh nên nói.
- Tìm cô ta đi Jeff. Mang cô ta về đây. - Tại sao lại là tôi?
Chà, tôi biết nhiều người thông minh và một vài người trung thực, và anh có cả hai thứ đó.
Rồi cô ta sẽ ra sao?
Tôi sẽ không chạm vào cô ta.
Được rồi!
Cho tôi chi tiết về gia đình cô ấy, hình ảnh, bất cứ thứ gì thú vị.
- Anh sẽ có nó. - Hẹn gặp lại.
- Anh mang lại đây, Joe. - Nào, đi thôi.
Ồ, nhân tiện, anh cho tôi biết tên của cô ấy, được không?
- Kathie Moffat. - Cảm ơn.
Cô ấy đúng là thứ thiệt. Một con vịt trời với 40.000 đô.
Anh biết đấy, với một gã khôn ngoan như Sterling, chắc hắn tin tưởng anh lắm, hả?
Tại sao không?
- Tôi có đi cùng anh không? - Không.
Ồ, anh ta không thích tôi, phải không? Chà, tôi vẫn muốn tham gia, Jeff, 50/50.
- Tôi có nói gì khác không? - Được rồi. Cám ơn anh bạn.
Đừng nổi nóng với tôi. Và cũng đừng trông mong gì nhiều.
Hãy để tôi trả.
Đây là bạn cũ của tôi, Jeff Markham. Anh ấy muốn hỏi anh điều gì đó.
- Ai trong số các bạn là Eunice Leonard? - Tôi.
Tôi có thể hỏi cô vài câu?
Nào, em yêu, nhảy nào.
Cô làm việc cho Katherine Moffat?
Hết rồi, cô ấy đã rời đi. Cô ấy đã bị xô đẩy lòng vòng.
Nếu là tôi thì tôi cũng không ở lại.
- Sao anh lại hỏi vậy? - Tôi muốn tìm cô ấy.
- Anh muốn tìm cô ấy cho ông ta? - Không, cho tôi. Cô ấy đã đi đâu?
- Có lẽ tôi không nên nói gì hết. - Tốt hơn là vậy. Cô ấy sẽ bớt bị tai hại hơn.
No comments yet. Be the first to leave one.