প্রথম 200টি লাইন।
CHIẾN THẮNG ĐẮNG CAY
Tôi sẽ cho anh biết thêm chi tiết khi nào tôi nhận được. Đồng ý chứ?
Cảm ơn, Mokrane. 11:00 tối nay. Đừng quên.
Ông tướng sẽ gặp anh ngay bây giờ, Thiếu tá Brand.
Cảm ơn.
Xin lỗi.
Anh đến trễ, Wilkins. Anh đã ở đâu?
Bận nói chuyện với Thiếu tá.
Tôi không hiểu nổi, thưa ngài. Ông ta có vẻ không thích tôi.
Thôi, nhanh lên và thử làm quen với trang phục Ả Rập này.
Chúng ta sẽ có một chuyến đi ngắn, phải không?
Tôi phải làm gì với mấy thứ này?
Michael, nói với anh ta đi.
Có một điệp vụ biệt kích vào ngày mai lúc 18.30h.
Sẽ bọc sau tuyến địch. Gây bất ngờ cho bọn Đức tại Benghazi.
Kế hoạch đã được sắp xếp xong?
Không hẳn.
Chúng tôi vừa nhận được chỉ thị cuối cùng cách đây một giờ.
- Ngài có thể gọi tôi bất cứ lúc nào, thưa ngài. - Tốt lắm.
Tôi biết anh luôn thích hành động.
Có thể anh sẽ là người chỉ huy kế hoạch này.
Đây là tài liệu tham khảo.
Anh nói được tiếng Ả Rập chứ?
Tôi sợ là tôi không có khiếu về ngôn ngữ.
Khi rời Nam Phi, tôi không bỏ được giọng cũ.
Dù sao, khả năng về Đức ngữ sẽ giúp ích cho anh.
Đây là một cơ hội tuyệt vời để xem khả năng của anh...
và cũng là cơ hội để được thăng tiến nhanh chóng.
Chúng tôi sẽ cho anh biết tối nay, khoảng 10:00h.
Cảm ơn ngài.
Xin chào, Leith.
Tôi nghĩ rằng quạt mát sẽ làm đầu ông đại tá dịu lại...
chứ không phải là đám ruồi trên trần nhà.
Vâng, tất nhiên.
Anh có muốn đến ngay bây giờ không, Jimmy?
Vâng, cảm ơn Mike.
- Thiếu tá Brand, thưa ngài. - Vâng?
Vợ của ông, thưa ngài.
Có chuyện gì vậy?
Không có gì. Cô ấy vừa đến.
- Ở đây? - Vâng, thưa ngài.
Cô vừa đáp xuống Heliopolis một giờ trước.
Cô đang ở đâu?
Cô đang đợi ở khách sạn, thưa ngài.
Cảm ơn anh.
Anh hút thuốc chứ?
Không, cảm ơn, thưa ngài.
- Anh thấy sao? - Đó là một nhiệm vụ rất khó khăn.
Nhưng anh nghĩ có cơ may nào không?
Một phần triệu.
- Điều đó có nghĩa là anh phản đối? - Dĩ nhiên là không.
Anh rất rành về Benghazi, phải không?
Vâng, tôi đã từng sống 2 năm ở Libya trước chiến tranh.
Nhưng anh làm công tác khảo cổ, phải không?
Cuộc thám hiểm ở Andover.
Không, đó là ở Ấn Độ. Hồi đó họ thích nghiên cứu ở đó hơn.
Thật vậy.
- Anh nói tiếng Ả Rập được không? - Được, thưa ngài.
- Tiếng Đức? - Không, thưa ngài.
Ngài đang nhắm giao tôi cho nhiệm vụ này, phải không ạ?
Chúng tôi sẽ cho anh biết vào thời điểm thuận tiện.
Rất tốt, thưa ngài. Tôi không như Thiếu tá Brand.
Tôi là một tình nguyện viên. Chúc ngài ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
- Chúc ngủ ngon, Michael. - Chúc ngủ ngon, Jimmy.
Tôi muốn nó.
- Anh đã nói với anh ta về Brand sao? - Dạ không. Anh ta gặp ông ấy ở bên ngoài.
Tôi đã nói với ngài là anh ta không ngốc. Anh ta đã chụp cơ hội ngay lập tức.
Không ngốc. Anh không cho tôi biết anh ta là kẻ man dã.
Anh ta biết rành sa mạc, thưa ngài.
Anh ấy sống với dân địa phương, nói ngôn ngữ của họ.
Brand có trên 15 năm kinh nghiệm. Và ông ta sẽ biết tất cả về những tài liệu đó.
Ngài không nghĩ rằng ông ấy đã làm việc ở văn phòng quá lâu?
- Ông ta đã được huấn luyện về đặc công. - Leith cũng vậy.
- Leith đã không đụng trận. - Brand cũng vậy.
Tôi không thể mong đợi tìm ra được đúng người
phù hợp cho việc này chỉ trong 20 phút thông báo.
Dù sao, Brand sẽ có uy tín hơn đối với nhóm đi chung.
Leith... Anh ta...
Anh ta là một người trí thức.
Và hơn nữa, anh ấy là người xứ Wales.
Đó là ý tưởng của MI4, thưa ngài.
Họ sẽ gây bất ngờ cho Benghazi với chỉ 200 người...
để giải thoát tù nhân. Chúng ta phải cần 10.000 người ở đó.
Sau đó điều hải quân từ Malta và...
Ml5 nói rằng không có trại giam tù binh nào ở Benghazi.
Họ đều ở 200 dặm về phía nam.
Xin chào, Leith. Tới đây, nào.
Tôi muốn giới thiệu vợ tôi.
Jane, đây là Đại úy Leith.
Xin chào.
- Mời ngồi. - Cảm ơn.
Bà đã được giữ rất kín, bà Brand.
Chồng bà đã không nói một lời nào về bà.
- Đã bao lâu rồi? - Nó lâu gần như cuộc chiến.
Vậy thì quá lâu rồi.
- Ngày nay chúng ta đều mau quên. - Có lẽ như vậy là tốt nhất.
Uống gì đây?
- Whiskey, làm ơn. - Hai.
Uống pha nhé, Jane? 3 whiskey.
Tôi tự hỏi tại sao mọi người lại mau quên như vậy.
Họ quên những gì họ muốn quên, hay họ không quan tâm?
- Anh nghĩ sao? - Họ không quan tâm.
Anh đã từng quan tâm sâu sắc về một điều gì chưa?
- Có. - Nó là gì vậy?
Jane.
Nói chuyện bất cẩn đôi khi đánh đổi cả mạng sống.
Im lặng bất cẩn cũng vậy.
Đây không phải là chuyện bí mật hàng đầu.
Tôi đã từng quan tâm một lần.
- Nó đã xảy ra trước chiến tranh. - Vâng?
Lần đầu tiên tôi đến Libya, giúp khai quật một thành phố La Mã.
Tôi chưa bao giờ quan tâm đến bất cứ điều gì nhiều kể từ khi đó.
Thế còn chiến tranh thì sao?
Đó là thứ anh phải tranh đấu để tồn tại, như tình yêu.
Có phải đó là những gì anh đã nói với tướng Paterson tối nay?
Đúng, nhưng ông ta không đồng ý.
Rõ ràng ông ta có một vài kế hoạch phức tạp để bảo vệ cho tôi.
- Họ cũng đang xem xét anh? - Hai người đang nói về chuyện gì vậy?
Đây là bí mật hàng đầu...
Vậy, chúng ta nên im lặng thì tốt hơn.
Uống cho chúng ta, Jane.
Cho chúng ta.
Chúa ơi, tôi quên mất.
Anh sẽ đưa em trở về khách sạn. Anh sẽ không đi lâu.
- Vậy, em có thể đợi anh ở đây. - Tôi sẽ chăm sóc cô ấy, Brand.
Được rồi.
Một sĩ quan tốt không nên để bạn đồng hành phải chờ đợi...
để biết có bao nhiêu con lạc đà được sinh ra trong tuần này.
Gặp lại em sau nhé.
Anh không hiểu. Đây.
Uống mừng cuộc hôn nhân của em, Jane.
Cảm ơn, Jimmy.
Thứ Sáu, ngày 25 tháng 8 năm 1939.
3:00, trước Bảo tàng Anh.
Giống như mọi thứ Sáu.
Anh không bao giờ đến.
Em đợi một tiếng, rồi em gọi điện.
Không có trả lời.
Em chưa bao giờ có câu trả lời.
Anh phải quay trở lại Libya. Em biết anh phải đi.
Nhưng tại sao anh phải xử sự như vậy, Jimmy?
Tại sao anh phải chạy trốn?
Bởi vì anh đã sợ gặp em.
- Nếu anh ở lại... - Nếu anh ở lại?
Jimmy, tại sao anh không ở lại?
Vậy là em đã kết hôn với một thiếu tá?
- Vâng, em cưới một thiếu tá. - Tại sao?
Em yêu anh ấy.
David đã không chạy trốn.
Anh ấy không phải là một kẻ hèn nhát.
Tất cả đàn ông đều hèn nhát...
trong một vài trường hợp.
Nhảy đi.
Đúng. Có vẻ như nó đúng là thứ chúng ta muốn.
Khi nào họ sẽ có nó?
- Tháng 10. - Tốt.
- Xin phép được nói chuyện. - Chắc chắn, thưa ngài.
Xin lỗi ngài. Cho tôi vài phút? Tất nhiên. Chuyện gì vậy?
Tôi chỉ muốn giải thích, thưa ngài...
trong trường hợp ngài nghĩ tôi không hào hứng tham gia.
Anh bạn à, tôi chưa bao giờ nghi ngờ về điều đó.
Cứ tiếp tục. Có lẽ tôi sẽ gặp lại anh sau.
Cảm ơn ngài.
Anh đã chữa được chứng mất ngủ của Đại tướng chưa?
Xin lỗi?
Bằng cách chỉ ông ta cách đếm số con của lạc đà.
Không còn thời gian để đùa giỡn đâu, Leith.
Xin phép được rời đi, thưa ngài.
Chúc ngài ngủ ngon. Chúc bà ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
Có chuyện gì không em?
Em muốn về nhà không?
Xin lỗi về...
- Xin lỗi về điều gì? - Leith.
Không nghiêm chỉnh chút nào. Anh ta nổi tiếng về chuyện đó.
Nhưng anh cho rằng ai đó luôn muốn thủ lợi.
Vâng.
Luôn luôn.
Em có phản đối cách anh ấy tự mời mình tối nay không?
Em có phiền không?
- Nhưng anh đã mời anh ấy. - Không, góc kế tiếp, chỗ này.
Vậy là em không phiền? Anh cũng nghĩ vậy
- Em đã không nhảy với anh. - Nhưng, David, anh đã không mời em.
Em không bao giờ cho anh một cơ hội. Khi có mặt anh ấy, em bỏ mặc anh.
Anh có ngốc không, David?
Em nghĩ anh ấy là bạn anh. Em chỉ theo phép lịch sự.
Lịch sự? Em gọi đó là lịch sự sao?
Em không bao giờ rời mắt khỏi anh ta.
Anh đã nhìn thấy. Cách anh ta ôm em khi nhảy.
- Nhưng Jimmy... - Jimmy? Em gọi anh ấy là Jimmy?
Làm ơn đi, David. Anh đang làm em đau.
Làm sao em biết anh ta được gọi là Jimmy?
- Em nghe anh gọi anh ấy như thế. - Điều đó không đúng.
Anh chưa bao giờ gọi anh ta bất cứ tên nào khác ngoài Leith.
Nếu em biết anh cần em biết chừng nào. Và bây giờ, đêm đầu tiên em ở đây...
Dừng lại đi, David! Anh đang làm em đau!
- Không tệ hả? - Tôi không thể rời mắt khỏi cô ấy.
Này, cô người Pháp!
Tiếng Pháp nói "gà" như thế nào?
No comments yet. Be the first to leave one.