প্রথম 200টি লাইন।
Chúng tôi cần bác sĩ! Mau!
Đưa cáng ra mau!
- Đã xảy ra chuyện gì? - Cô ấy uống thứ gì đó.
Cô ấy đã ăn gì? Tôi cần anh nói cụ thể.
Tôi không biết nữa. Toàn đồ trong bữa tiệc gây quỹ ở tòa nhà Van Lunt.
Còn có những người khác...
Tôi có cầm ly nhé. Có cần kiểm chứng không?
Cô ấy bất tỉnh bao lâu rồi?
20 phút. Có thể lâu hơn.
Nơi này thật tồi tàn.
Đây là nơi gần ER nhất.
Tôi đã liên lạc với bác sĩ Rosenberg.
Anh ấy đang trên máy bay.
Đồng tử đang giãn ra.
Tôi cần dụng cụ, ngay!
Cho 1,000cc dịch truyền Ringer lactat để mạch hở
cho đến khi ta biết chuyện gì xảy ra.
Đưa vào ống thông Foley...
- Chạy thận nhân tạo và súc dạ dày? - Tôi cần bảng kiểm tra thành phần chất,
chức năng gan và thận, kiểm tra máu nữa.
Đưa đến khoa ICU*. *khoa Hồi sức tích cực – Chống độc
Anh nói là còn người khác, bao nhiêu thế?
Có lẽ 4 hay 5 gì đó.
Anh có nghĩ ai đó nên thôi nhìn tôi không?
Tôi sẽ cho y tá khám anh sau.
- Tôi sẽ đi cùng cô ấy. - Xin lỗi
anh không được vào đó.
- Cô không biết tôi là ai sao? - Không quan trọng.
Mời đi làm giấy tờ.
Chúng tôi sẽ cập nhập tình trạng cô ấy sớm nhất có thể.
Matt, Karen đây.
Ra đi, mở cửa cái.
Tôi không thể gọi cho Foggy và chả ai ở văn phòng cả.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Matt...
Ôi Chúa ơi.
Trông anh thảm hại thật.
Thế là ngon hơn những gì tôi đang cảm thấy rồi.
Ta sẽ kiện chứ?
Nên kiện.
Anh biết không, dù ai đâm anh đi nữa, ta sẽ tìm ra hắn và...
Đó là loại xe gì?
Làm ơn nói đó là kiểu đắt tiền và của Đức.
Hàng Nhật...
và đó là do lỗi tại tôi.
Tôi... lẽ ra nên cẩn thận hơn nữa.
Chuyện quái gì đã xảy ra vậy?
Không có gì, đừng lo.
Được thôi, tôi chỉ...
Còn hơi sớm để uống bia, phải không?
Tuỳ vào cái ngày mà cô đang trải qua.
Cô... có muốn một ly?
Không, cảm ơn.
Vậy anh đã ở đâu
khi chiếc xe đó tông anh?
Quan trọng không?
Tôi đang nghĩ có thể...
chẳng có cái xe nào sất.
- Karen... - Nó có liên quan gì với Fisk không?
Với hành động đi gặp cái cô... Vanessa của anh?
Tôi nói rồi mà, nó là lỗi của tôi.
- Cứ nghĩ thế đi được không? - Không.
Không, không được, Chắc chắn là không.
Nhìn anh kìa.
- Đã có ai đột nhập hả? - Không ai đột nhập cả.
Và tôi đoán chả có ai đánh anh bầm dập vậy.
Anh còn nhớ lần cuối tôi ở đây không?
Có, tôi nhớ.
Và tôi đã rất sợ hãi... khiếp đảm ấy.
Nhưng sau đó, anh, anh đưa tôi cái áo...
và giúp tôi thấy an tâm.
Anh làm tôi muốn tin tất cả những gì anh nói.
Và rồi cô lại nói dối tôi...
về việc đang có hồ sơ tiền trợ cấp của Union Allied.
Tôi không muốn ai bị thương cả...
như Daniel Fisher,
vì tôi biết điều mình đang làm.
Tôi hiểu cảm giác đó.
Vậy thôi nhỉ.
Anh nói thế là hết rồi ha.
Giờ tôi chỉ nói được vậy thôi, Karen.
Nhưng tôi thì không.
Tôi tìm thấy một thứ.
Chỉ một mảnh giấy ở văn phòng thư ký quận... gửi nhầm.
Đó có lẽ là lý do Fisk không tiêu hủy được nó.
Cái gì vậy?
Giấy chứng nhận kết hôn...
cúa mẹ hắn, Marlene.
Vậy nó giúp ích được gì?
Vì đó không phải là với cha hắn.
Mà là khi bà ấy tái giá...
vào khoảng 2 năm sau khi các cáo phó nói bà ấy đã chết.
Bà ấy còn sống ư?
Bà ấy đang sống ở một trung tâm chăm sóc ngoại ô.
Ben và tôi đã đi...
Karen, Karen...
- Fisk sẽ cho người canh gác. - Tôi biết.
- Tôi biết. Tôi không dùng tên thật. - Cô lẽ ra nên...
Cô nên nói với tôi hay Foggy trước khi làm như vậy.
Tôi đã cố...
nhưng các anh không thèm nghe máy.
- Cô nói chuyện với mẹ Fisk chưa? - Rồi...
bà ấy không cònh minh mẫn, nhưng...
Matt, điều mà bà ấy nói về Fisk...
là hắn đã giết cha mình...
khi hắn mới 12.
Đập đầu cha mình bằng búa, sau đó bà ấy giúp hắn che đậy vụ đó.
Hắn lúc đó vẫn là vị thành niên. Vẫn chưa đủ...
để cho hắn vào tù. Đúng là chưa.
Nhưng nó không đúng với những gì Fisk đã nói.
Những gì hắn đã thay đổi trên mạng
và tại...văn phòng thư ký quận.
Có lẽ cũng đủ để mọi người thấy được bản chất của hắn.
Từ một bà già không minh mẫn.
Nhưng anh và Foggy cũng đâu nghĩ ra được gì khá hơn.
Cô có... có nói chuyện với cậu ấy...
Foggy ấy?
Không kể từ ngày hôm qua khi gọi điện, tôi đoán anh ấy...
che đậy cho những gì mà anh không nói với tôi.
Được thôi, cô đến văn phòng và... chờ cậu ấy.
Nói với cậu ấy về thứ cô tìm thấy, và Karen, nói với cậu ấy... là tôi nói...
Thôi, đừng bận tâm. Chỉ nói thứ mà cô tìm thấy.
Karen, hãy cẩn thận.
Anh biết không...
Có lẽ anh nên nghe theo lời khuyên của chính mình.
Tôi... tôi có mang cho anh...
Nó...
nó là quả bóng bay. Tôi...
Nó có hình con khỉ đó.
Anh phải đi đâu hả?
Anh đâu có phải trong rừng. Thở không phải là từ, Gấu Foggy.
Đừng gọi tôi vậy mà.
Tôi thích gọi như thế nào tuỳ tôi.
Được thôi, chỉ cần...
cô tự kêu trong đầu chứ không la lên nhé?
Anh thật bất lịch sự khi nói vậy.
- Tôi ấn tượng đó. - Xin lỗi.
Và giờ thì anh đã phá hỏng nó.
Anh có định đi làm hay gì không?
Không phải hôm nay. Có lẽ không bao giờ với Matt.
Cả hai đã là bạn của nhau từ hồi tôi mới quen các anh.
Dù chuyện gì xảy ra với hai người...
Tôi không quan tâm nữa...
được chứ?
Tôi không muốn quá drama.
Nhớ khoá cửa khi ra khỏi nhà.
Thật là tệ. Nhìn anh ấy kìa.
Làm sao anh ấy điều hành đây?
Không phải lúc này, Leland.
Đây chính là lúc.
Anh có hiểu vấn đề không?
Anh nghĩ người làm chuyện này chỉ cố khiến cho
tóc tai cô ta rối chút thôi à?
Điều này...
Điều này nghe không đúng.
Vậy chuyện này đã đẩy ta đến đâu nào?
Chúng suýt giết được tôi, má nó.
Chỉ vì muốn bắt tay to, Christ.
Bà Gao có biểu lộ tí gì rằng
bà ấy vẫn không vui khi ông nói chuyện với bà ấy không?
Tôi không biết.
Tiền của tôi phụ thuộc vào lũ Nhật.
Sau khi những gì anh ấy làm với Nobu...
Quyền sở hữu các tòa nhà ở khu đất bọn Nhật muốn có
đã chuyển giao sang cho họ, theo như thỏa thuận ban đầu của ta.
Còn về Nobu...
họ tin tên đeo mặt nạ chịu trách nhiệm cho... tai nạn của hắn.
Đúng thôi.
Có lẽ hắn là người đã bỏ chất độc vào ly của Vanessa.
Để ý tài khoản của chúng.
Nếu có giao dịch chuyển tiền nào là ta biết ngay.
Sao?
Cảm ơn, Francis.
Sao? Chuyện gì xảy ra? Cô ấy chết rồi hả?
Chưa, nhưng...
3 người cùng uống kia đã... qua đời.
"Qua đời..."
tôi luôn ghét cách miêu tả đó.
Thật là nỗ lực đáng buồn để tránh sự thật ấy.
Cô ấy sẽ vượt qua thôi.
Làm như anh có bằng thạc sĩ sư phạm mà tôi không biết ha?
Sao anh chắc như vậy?
Vì cô ấy phài vậy.
Đừng có quá uỷ mị ...
ta còn nhiều vấn đề cần giải quyết.
Liên lạc với Gao.
Tôi hả?
Nếu lỡ bà ấy là người làm chuyện này?
Anh nói là anh không nghĩ bà ấy làm.
Tôi thì biết quái gì?
Tôi xém nữa bị đầu độc. Tôi không suy nghĩ thông suốt.
Nói chuyện với Gao...
nếu bà ấy không liên can,
ta có thể cần bà ấy giúp để tránh thị phi sau này.
Và nếu bà ấy có liên can?
Vậy thì rất vinh dự được làm với anh.
Nghe đau lòng quá.
Anh ổn chứ?
- Cô đang nói về những vết khâu sao? - Chủ yếu là thế.
Sao anh lại làm nó hở ra vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.