Purple Noon

Purple Noon (Plein soleil)

Vietnamese সাবটাইটেল ডাউনলোড করুন

রিলিজ তথ্য

Purple Noon 1960 1080p BluRay x264 AC3-ONe vi
ভাষ্য লিখেছেন nam le
Purple.Noon.1960.1080p.BluRay.x264.AC3-ONe

ট্যাগ

BluRay
x264
AC3
1080
প্রকাশিত: 2019-08-09
ডাউনলোড: 69
শ্রবণপ্রতিবন্ধীদের জন্য: No

Vietnamese সাবটাইটেল প্রিভিউ

প্রথম 200টি লাইন।

NẮNG CHÓI

Đó!

200 dặm trong 56 phút - Không quá tệ.

Tôi thích một máy bay bốn động cơ điều áp hơn.

Bây giờ thì sao?

Tôi không biết ma nào ở đây, ngoài Freddy.

Tôi sẽ không đến thăm thằng hề đó.

Đọc lại thử coi.

Khủng khiếp!

Thêm bốn nữa đi.

Tôi ký tên...

Tôi, ký tên dưới đây...

Tôi tên là...

và xác nhận bằng chữ ký.

Marge sẽ nổi điên mất.

Chúng ta nên nói với cô ấy rằng chúng ta sẽ đi. - Vậy thì chúng ta sẽ không bao giờ đi!

Hãy để cô ta tự chọn, gởi cho nàng cuốn sách về Fra Angelico.

- Nhưng đó là những gì cô ấy viết. - Cô ấy chỉ cần sao chép nó!

- Freddy! - Philippe, chàng trai của tôi!

Anh sao rồi?

Tôi đã quên tên của họ.

Cô... tôi không biết.

Mọi thứ thế nào? - Khỏe. Ngồi với chúng tôi.

Tôi không quan tâm đến bạn của anh.

Anh lầm rồi, anh ta rất vui tính.

Anh ta có thể làm bất cứ điều gì: là một quản gia, đầu bếp, kế toán, phi công trực thăng,

thậm chí giả mạo chữ ký!

Đối với tôi, anh ta chỉ là một kẻ thất bại.

Đừng bắt đầu lại.

- Xin chào. - Xin chào.

- Tới văn phòng Fra Angelico trước khi nó đóng cửa. - Tôi đi đây.

- Thôi nào, đi thôi. - Đến đây ngồi.

Đợi một chút!

Rome không vui lắm khi anh không quen ai.

Anh không mang Marge theo à?

Đừng bắt đầu nữa! Đó là ý của Tom.

Tom, Tom. Anh giống như một dĩa hát vỡ.

Tôi không gặp anh ta đã 5 năm.

Anh ta nói đến đây không phải tình cờ.

Tom ở đây không phải để ngắm cảnh,

anh ta được ba tôi thuê

để đưa tôi trở lại San Francisco!

Không giỡn chứ?

- Anh ta được trả $5000 khi giao hàng. - $5.000?

Tụi tôi cười như điên, cứ hỏi Marge đi.

Cha anh trả cho một người $5.000 để đem anh về nhà?

Anh ta tới rồi kìa.

Giỏi lắm.

Anh làm gì để kiếm sống ngoài việc này?

Chẳng làm gì hết.

Còn anh?

Không làm gì. Nhưng tôi có tiền của tôi.

Anh ta có tiền của anh ta, còn tôi có tiền của thiên hạ.

- Nhưng anh ta không thích xài tiền của ảnh! - Thôi, đừng gây gỗ nữa!

Tôi phải đi rồi. Giờ đã trễ và các em đang đợi.

Đừng quên, tuần sau mình gặp nhau ở Taormina.

- Được rồi. - Tôi vừa nói gì nào?

"Tôi bị trễ rồi, họ đang đợi, gặp anh ở Taormina tuần tới".

Giỏi. Hẹn gặp lại.

- Chào! - Chào!

Này, anh!

- Vâng, thưa ngài? - Anh trả đi.

Mời ngài.

800.

- Được rồi. - Cám ơn.

Đi thôi.

Tại sao phải có tiền khi anh có thể tiêu tiền của người khác?

Nói vậy thật dễ vì bố anh là triệu phú!

- Nè, tôi mời anh đi Taormina với tôi. - Ý anh là, anh mời tôi để chờ đợi.

Tôi xin lỗi!

Đưa ông ấy 500 lire.

Tôi cạn tiền rồi.

Tôi chỉ có tờ 10,000 lire.

Ô, được rồi. Đây là 10,000 lire.

Với số tiền đó, anh xứng đáng được có cái gậy.

Cái gậy trắng này đẹp tuyệt.

- Ông có cây gậy thật đẹp. - Cám ơn.

Ông bán nó cho tôi được không?

Không thể được, thưa anh!

Anh thấy không? Tôi bị mù.

Ông ấy nói ổng bị mù thật sự.

Tôi sẽ đưa ông 20,000.

Rồi làm sao tôi về tới nhà?

Một cuốc taxi chỉ tốn 500, vậy mà ông ta không chịu lấy 20,000.

- Vậy cho ông ta thêm 500 để đi taxi! - Tôi không có tiền lẻ.

Tiền taxi đây.

Và đây là 20,000.

- Thật tuyệt! - Đẹp.

Đẹp lắm!

Đây, giúp vui tôi đi!

- Tôi cũng là kẻ nghèo. - Nhưng anh không bị mù.

Đúng rồi, tôi có thể thấy.

Tôi thậm chí có thể thấy $5.000 của tôi trong túi của bố anh.

Anh đã viết để báo tin chúng ta sẽ trở lại San Francisco?

Đương nhiên rồi!

Tình yêu của Marge khiến anh mù quáng.

Đừng bao giờ quên, một người mù được bảo vệ ...

an toàn khỏi nguy hiểm và mọi trở ngại.

Đồ khốn! Chạy xe phải nhìn chứ!

Taxi!

Thấy chưa? An toàn tuyệt đối.

Nhưng cũng xém chết rồi!

- Giữ cái này. - Taxi!

Anh làm gì vậy?

Chuyện này sẽ rất buồn cười!

Chờ chút.

Xem này.

Anh không sao chứ?

Tôi giúp anh được không?

Anh đi đâu?

Đi nào.

Chờ.

Lối nào?

- Tụi tôi chưa ăn từ ba hôm nay! - Đói muốn chết, thưa bà.

- Cho chúng tôi ăn thịt, khoai tây, bia. - Tại sao không phải trứng cá muối?

- Có thể cô ấy không đủ khả năng. - 'Tất nhiên cô ấy có thể.

- Bây giờ anh tính làm gì vậy? - Chỉ cố để nhận diện khuôn mặt của cô.

Ô, anh!

Đi nào!

Ngưng đi! Đây là cô gái của tôi.

- Anh không phải người Bỉ? - Bỉ?

- Anh không mù hả? - Không, tại sao?

Vậy là tôi bị lừa rồi!

Em yêu của anh...

Đưa gậy cho em.

Em muốn thử nó.

- Vô phương, em yêu. - Có thể tụi anh sẵn sàng bán nó.

Anh là đồ cá mập!

- Bao nhiêu? - 30,000 lire.

40,000 lire.

Được rồi, 30,000 đây. Không thêm một cắc!

Cám ơn, bà.

Ngưng lại đây, tài xế.

Chờ em.

Em sẽ đi dạo một chút để xem cảm giác như thế nào.

Lái xe, đưa chúng tôi đến Câu lạc bộ Caracha!

Boris! Căng ra! Đứng cao hơn!

Chỗ đó không đúng! Hít thở khi cô nhảy!

Con ngưỡng mộ cô gái này, phải không? - Vâng mẹ.

Cô ấy thật đẹp phải không? Giữ vai cô thấp xuống.

Họ đây rồi.

À, à...

Anh thật đẹp mặt.

Tất cả chỉ là hư không! Phần còn lại là tro!

- Phải, phải - Ngay cả múa ba lê!

Làm ơn đưa anh ta ra khỏi đây. Đặt anh ta xuống một nơi nào đó.

Xếp nghệ thuật của chúng ta say rượu!

Buổi trình diễn vũ ba lê làm sao đây?

Sao anh ta dám cưới vợ trước đêm khai trương 5 ngày!

Bà khỏe không?

Không phải lỗi tụi tôi.

Tụi tôi thấy anh ấy đang ngáy trên bến cảng, vì vậy tụi tôi đem anh ấy về.

Đi nhảy với Marge!

Whoa! Tốt thôi!

Tụi anh mang cho em một món quà lưu niệm.

Muốn em nói cám ơn hả?

Cám ơn anh!

Tụi anh tới Rome với Enrico để nhậu.

Vậy thì có gì lớn chuyện chứ?

Anh thậm chí đã bỏ lỡ đám cưới của O'Brien..

Họ dường như đã xoay sở mà không có chúng ta.

Đừng lo lắng. Anh sẽ ở đó vì chúng ta.

Bìa có thể bị vấy bẩn, nhưng bên trong hoàn hảo.

Dừng lại đi!

Ngay cả điện thoại cũng không gọi. Không có gì hết.

Em muốn đi gặp Freddy ở Taormina không?

Anh ấy gởi lời thăm em. Đừng có làm quá!

- Bộ anh không hiểu sao? - Em muốn anh nói gì bây giờ?

Anh có chuyện gì vậy?

Marge, tình yêu của anh, thiên thần của anh.

Dẹp đi!

Tốt thôi.

Marge...

Tình yêu của anh...

Thiên thần của anh.

Anh biết đó, tôi ngưỡng một Marge bé nhỏ của tôi

và tôi sẽ không bao giờ đi theo thằng cha khó chịu cha tôi gởi đến.

Tình yêu với Marge làm tôi mù quáng.

Cởi đồ của tôi ra.

Tôi chỉ muốn giỡn chơi.

Giày của tôi đó hả?

Anh có bị điên không?

Tôi nên kiểm tra thư của tôi tại khách sạn.

Đúng.

Philippe!

Cha anh đã viết cho tôi.

Nghe cho hết này:

"Philippe không bao giờ đề cập đến việc về nhà.

Bất chấp anh nói sao, nó không định về nhà vào tháng Chín.

Xin lỗi, Tom, nhưng dường như anh đã thất bại.

Nhiệm vụ của anh đã kết thúc. Trân trọng..."

Anh đã không viết để báo chúng ta sẽ về nhà, như anh đã hứa hẹn?

Chào quí ông.

- Lần này anh muốn bao nhiêu? - Như thường lệ.

- 1.500 đô? - Chính xác.

Hối suất 618 lire một đô,

đổi ra là 927,000 lire.

Được lắm.

Vậy là xong. Tôi sạch túi rồi.

Anh nghĩ sao nếu chúng ta dừng lại một lát ở San Francisco?

মন্তব্যসমূহ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left