その男、凶暴につき
প্রথম 200টি লাইন।
CẢNH SÁT BẠO LỰC
- Ông à, ông đang làm gì vậy? - Buổi tối vui vẻ.
- Hãy ghi một bàn thắng! - Cú đá đẹp đấy.
Đứng dậy và đến đây!
Này, ông đi đâu vậy?
Quay lại đây!
- Đồ khốn! - Đừng để hắn ta thoát.
- Ném hắn qua hàng rào. - Làm đi!
Tên khốn kiếp.
Thằng khốn nạn.
Đứng dậy đi.
- Cố lên nào, anh bạn. - Nhận này!
Lối này, lối này. Đứng dậy và đến với tôi nào.
Đúng rồi. Đi đường này.
Tuyệt vời, anh bạn. Tôi đi đây.
Hẹn gặp lại.
- Hãy để tao chạy. - Im đi, anh bạn.
- Hẹn gặp lại. - Hẹn gặp lại.
Chờ chút.
- Buổi tối vui vẻ. - Tôi có thể hỏi anh là ai Không?
- Con trai chị vừa về nhà, phải Không? - Vâng.
Cảnh sát.
Anh ấy trên lầu?
Xin lỗi nhé.
- Chuyện gì vậy? - Hãy để mặc chúng tôi. Đừng lo.
Giờ thì sao?
Chết tiệt.
Tốt nhất là mày nên đến đồn cảnh sát với bạn bè của mày vào ngày mai.
Tôi đã làm gì chứ?
Tôi Không làm gì cả.
Không làm gì?
Không làm gì?
Vậy thì tao cũng Không làm gì cả.
- Này! - Đồ ngu!
Với tư cách là người đứng đầu mới của khu vực này,
Tôi muốn nói một điều:
Làm cảnh sát là một nghề thiêng liêng. Hãy luôn nhớ điều đó.
Hãy tự hào về công việc của bạn.
Có lòng tự trọng...
Này, Azuma. Thằng nhóc đó đã tự đầu thú.
Nhưng lẽ ra anh nên bắt anh ta ngay tại chỗ tối qua.
Không phải là một ý kiến hay khi đến nhà anh ấy và làm gì chỉ có Chúa mới biết.
Azuma.
Sếp mới muốn nói chuyện với anh.
Này, Azuma. Sếp mới muốn gặp anh.
Xin chào, tôi là Kikuchi. Tôi là lính mới.
Anh đã có mặt ở hiện trường phải Không?
Chỉ là tình cờ thôi.
Tại sao anh Không bắt anh ta ở đó?
Tôi có thể tự mình làm gì?
Thế là anh xông vào nhà anh ta và buộc anh ta phải thú nhận?
Cảnh sát Không thể làm điều đó.
Tắt ghi âm đi, tôi thích phong cách của anh.
Nhưng anh Không thể kiềm chế bản thân Trong thời gian tôi ở đây được sao?
Tôi Không phải là thằng ngốc.
Tôi biết loại người nào sống ở đây.
Và tôi biết chúng ta cần loại cảnh sát nào.
Tôi yêu cầu anh phải thông minh. Đó là tất cả.
Lại thêm một xếp mới. Thật là mệt mỏi.
Anh là lý do họ luôn gửi những người mới.
- Anh ta có nổi điên Không? - Không có gì.
Vậy ngày mai tôi sẽ đến bệnh viện.
Vậy sao?
- Akari sẽ được xuất viện hả? - Vâng, cám ơn.
- Đó là tin tốt. - Vâng, cảm ơn.
Nếu có điều gì tôi có thể làm...
Thỉnh thoảng hãy đến ăn tối nhé. Vợ tôi rất muốn gặp anh.
Cảm ơn.
Cho phép tôi.
Tôi đã bắt gặp anh vào thời điểm tồi tệ trước đó. Tôi là Kikuchi, tân binh ở phòng Hình sự.
Rất vui được gặp anh.
Tôi muốn tài liệu đó sau.
- Cảm ơn. - Không có gì.
Một lễ hội.
Đi nào.
Cô ấy thực sự đã nói thế sao?
Cô ấy là kẻ nói dối.
Cô ấy đang mang thai. Anh phải chăm sóc cô ấy.
Đó là lý do tại sao tôi bảo cô ấy đừng đi khiêu vũ. Dành thời giờ cho em bé.
Anh bảo tôi phá thai bởi vì chúng ta Không đủ khả năng để có nó.
Ai đã nói thế?
Rốt cuộc thì cha của đứa trẻ là ai?
Anh chứ còn ai nữa?
Điều này liên quan đến cả hai bạn. Hãy giải quyết chuyện đó như một cặp vợ chồng bình thường.
Chúng tôi Không kết hôn.
Tôi sống với cô ấy vì cô ấy đã cầu xin tôi làm vậy.
Anh chỉ chạy theo tiền của tôi thôi.
Đồ chó, tại sao tôi lại ở bên cô?
Đủ rồi. Không cần phải tàn nhẫn như vậy.
Mà tại sao anh lại gọi tôi đến?
Tại sao anh Không đi dán thay vào đó một kẻ lừa đảo nào đó?
Anh nói gì vậy?
Gì hả?
Này, một thằng ma cô thì phải chăm sóc cô gái của mình...
còn Không thì tự mình đi tìm việc làm.
- Hãy để cô ấy đi, nhưng hãy nhốt hắn lại. - Vâng thưa ngài.
- Muốn uống gì không? - Không.
- Akari thấy khỏe hơn chưa? - Ừ.
Gần như là anh có một đứa con gái của riêng anh.
Con gái tôi đập bầu vào mùa thu.
- Anh đi đâu vậy? - Về nhà.
Tôi sẽ đi với anh tới đó.
- Muốn uống gì không? - Ừ.
Buổi tối vui vẻ.
- Anh muốn uống gì? - Bất cứ gì.
Còn rượu bourbon thì sao?
Hai Wild Turkeys.
- Anh đến đây thường? - Thỉnh thoảng.
- Công việc như thế nào? - Tàm tạm.
- Đây là đồng nghiệp của anh à? - Đây là ông Azuma.
Ông Kikuchi, ông muốn làm công việc gì?
- Buôn súng đặt hàng qua thư. - Súng?
Dự báo ngày mai trời nhiều mây có khả năng có mưa rào nhẹ.
Tuần này chúng ta sẽ...
Họ đã tới Atago Shita, đi qua Đền Tentokuji,
qua Thị trấn Kamiyacho đến Iigura 6-Cho, lên đó tới Iigur. Katamachi,
đi thẳng qua Okame Dango, một cửa hàng đồ ngọt,
sau đó đến Azabu Nagasaka, đến 10-Ban, lên Dốc Daikoku,
qua Ippon Matsu, cuối cùng đến chùa Mokuren
ở làng Azabu Zekko Kamanashi, vào thời điểm đó tất cả họ đều đã kiệt sức.
Xin lỗi vì sự chậm thông báo.
- Ma túy? - Tiền trước đã.
Nhân tiện, tại sao anh không
giảm giá cho tôi một chút?
Tại sao anh hỏi vậy?
Chúng ta không thể cứ mãi kinh doanh thứ hàng này.
Dù sao, chúng ta là những người gánh chịu mọi rủi ro.
Vậy hãy đi đến người khác.
Dễ thôi, nhưng...
Ông Kiyohiro...
Tôi cũng muốn kiếm chút lợi nhuận.
Tôi biết anh lấy hàng ở đâu.
An toàn và bình yên, phải không?
Từ cảnh sát?
Chính xác.
Vậy thì tôi đoán là tôi không còn lựa chọn nào khác.
Đừng đòi hỏi quá nhiều, đồ ngốc.
Mày phải biết vị trí của mày.
Kikuchi, anh có thể cho tôi mượn ít tiền?được không?
- Tôi chỉ có 5.000 yên thôi. - Tốt.
- Anh đang cá cược à? - Đúng rồi.
Đừng! Đánh bạc là một tội ác.
Đừng.
Tôi không thể dừng lại không chơi trên máy này.
Anh dạo này thế nào?
Máy móc của anh không bao giờ để tôi giành chiến thắng.
Vâng, chúng là như vậy.
Không, chúng không. Đó là lý do tại sao không có ai ở đây.
Nơi này thường luôn đầy khách.
Thế mọi người đâu rồi?
Anh đang làm gì thế?
- Đừng cá cược. - Vâng.
- Cậu không biết chơi à? - Xin lỗi.
Ông Azuma, cảm ơn vì đã chơi cùng chúng tôi. Hãy để tôi bù đắp cho sự mất mát ngày hôm nay.
Không. Điều đó có thể khiến tôi phải ngồi tù. Đưa nó cho anh ta.
Không! Tôi không thể nhận nó được!
Lâu nay không thấy đám giang hồ ở đây. Anh đã bỏ nghề rồi sao?
- Ý anh là gì? - Nghề khác của anh.
Không còn buôn lậu súng.
Điều này cũng là bất hợp pháp.
Ông Azuma.
Đừng bận tâm.
Chúng ta đã đến bến cảng phía nam.
- Chúng ta đang đi đâu vậy? - Tôi không biết.
- Đi theo chiếc xe tuần tra đó. - Được rồi.
Ông Azuma. Đã đến rồi à?
Tôi là người đã làm việc đó.
Ông Azuma, tiền taxi.
Tôi đã phá sản rồi.
Anh trả tiền cho anh ta được không?
- Anh nên mang theo tiền trong túi. - Cảm ơn.
Kikuchi, là 1,760 yen.
Ông Azuma, nó là 1.760 yen.
- Xin chào. - Chuyện gì đã xảy ra thế?
Bị đâm bằng dao.
Hắn có tiền án. Bị bắt vì ma túy.
- Một đại lý? - Có vẻ như vậy.
Tôi sẽ nói chuyện với người đàn ông, người đã tìm thấy xác anh ta.
- Mori. - Vâng thưa ngài.
- Kikuchi. Hãy đi giúp họ. - Vâng thưa ngài.
- Honma. - Vâng?
Cho tôi vay 10.000 yen.
Cái gì?
Chào mừng về nhà.
- Chúng ta có khách à? - Một người bạn ở lại qua đêm.
Xin chào.
- Uống cà phê đi. - Không, tôi nên đi.
Akari, đi hướng nào đến ga gần nhất?
- Bắt xe bus? - Đừng tự làm khó mình.
- Tôi sẽ chỉ đường cho anh. - Không, cám ơn.
- Đến bến xe buýt à? - Không. Tôi sẽ gọi taxi.
Anh nên đi xe buýt.
- Không, tôi sẽ bắt taxi. - Đừng lãng phí tiền của anh.
Đừng lo lắng về tôi.
Anh đang làm gì thế?
Tên?
Tên của tôi?
- Hãy nói tên anh. - Yamada.
Yamada?
- Anh đến từ đâu? - Chiba.
No comments yet. Be the first to leave one.