প্রথম 200টি লাইন।
- Anh không cảm thấy cô đơn sao? - Tuyệt đối không.
- Vui lòng. Mời tôi một ly. - Không.
Tôi muốn bầu bạn với anh, được không?
- Tôi đang đợi vài người bạn. - Thì ra là vậy.
Quá tệ.
Thưa quý vị, xin một tràng pháo tay cho vẻ đẹp kỳ lạ của chúng ta, Marga.
Người phụ nữ thật tuyệt vời.
Xin lỗi.
- Chào. Em ngồi đây được không? - Xin mời.
Cảm ơn anh.
- Gọi cho em một ly. - Hello.
Anh có thích màn trình diễn của em đến mức đến đây thường xuyên không?
Em biết tôi như vậy mà.
Và bây giờ, cho nữ thần tình dục Lena của chúng ta.
Em thích anh.
Anh muốn về nhà với em không?
- Anh rời đi với em nhé? - Chắc chắn rồi.
Chắc chắn anh sẽ giỏi ở trên giường.
- Chờ một chút... - Ttrước tiên, chúng ta sẽ uống một ly ở đây.
Em không muốn đi bây giờ sao?
Ngay sau khi uống xong. Được chứ?
- Thật là một buổi tối tuyệt vời! - Mời vào.
- Em đã có một nơi tuyệt vời ở đây. - Cảm ơn anh.
- Bỏ tay ra! - Tôi chỉ muốn nếm thử.
Ồ, vậy hả?
- Dừng lại. Chúng ta không làm điều đó. - Vậy, em làm gì?
Điều đó!
Em không làm anh đau, phải không?
Đến đây. Tại sao em không nếm thử?
- Chúng em cũng không thích điều đó. - Vậy em thích làm gì?
Vâng. Tôi biết đó là gì. Tôi sẽ phải cởi quần áo cho điều đó.
- Tôi có thể sử dụng phòng tắm? - Được.
Em cũng sẽ phải cởi quần áo, em yêu.
Vâng.
Tôi đây.
Nằm xuống.
Nào cưng, cầm lấy nó.
Coi nào bé cưng, cầm lấy.
Được chứ?
- Em không muốn? - Tiếp tục đi.
- Anh sắp ra rồi! - Để nó ra đi anh.
- Sao anh có thể làm như vậy? - Anh không đẩy cô gái đó ra ngoài cửa sổ.
Em chắc chắn anh đã không làm điều đó.
Ý em là vì chúng ta. Lễ cưới của chúng ta.
Sao anh có thể kết giao với một con điếm da đen rẻ tiền ở đó như vậy?
Bây giờ điều đó không quan trọng. Cuộc sống của anh đang bị đe dọa.
- Anh có say khi cô gái lao ra ngoài cửa sổ không? - Không.
Anh đã ngủ chưa? Anh có biết tại sao cô ta lại làm vậy không?
- Robert, anh thực sự làm em thất vọng. - Anh xin lỗi.
Em biết anh sẽ không bao giờ làm bất cứ điều gì thực sự xấu.
Em sẽ làm mọi thứ để giúp anh.
Nhưng chuyện chúng ta đã kết thúc rồi.
Em cũng xin lỗi. Anh hiểu cho.
Em sẽ không bao giờ ngừng yêu anh.
Mời đi lối này.
- Cô muốn uống gì không? - Cho tôi một ly rượu lâu năm.
- Rất hân hạnh. - Có ai đó tên là Lena làm việc ở đây không?
- Có. Cô sẽ gặp cô ấy ngay. - Tôi muốn nói chuyện với cô ấy.
- Cô ấy sẽ rất vui. Cô rất đẹp. - Cảm ơn.
Kính thưa quý vị, bây giờ chúng tôi giới thiệu nữ thần tình dục Lena của chúng tôi!
Vâng, thưa quý vị, làm ơn cho một tràng pháo tay
cho Lena xinh đẹp, gợi cảm!
Một người phụ nữ rất hở hang.
- Cô muốn nói chuyện với tôi? - Đúng.
Vậy thì... xin hãy nói.
Tôi là chủ ở đây. Cô đang tìm việc?
Ai giới thiệu cho cô? Ai đó tôi biết?
Tên cô ấy là Marga.
- Marga đang hấp hối. - Tôi biết.
- Có chuyện gì đây? - Tôi là vợ của Robert Kuehn.
- Cô biết người đó chứ? - Anh ta là ai?
Anh ấy là người mà họ nghĩ đã đẩy cô ta ra ngoài cửa sổ.
Cô muốn gì ở tôi?
Chị có thể giúp anh ấy. Tôi biết anh ấy không làm điều đó. Không phải anh ấy!
Và không ai hiểu tại sao Marga lại muốn gây họa cho anh ấy như vậy.
Đó là lý do tại sao tôi đến gặp trực tiếp chị. Xin hãy giúp tôi!
Tại sao? Cô có nghĩ rằng tôi nên giúp cô chỉ vì cô yêu chồng cô sao?
Còn tôi thì sao? Dù sao thì Marga cũng là người yêu của tôi.
Tôi muốn biết, tôi sẽ được điều gì?
Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cô muốn.
Điều đó nghe có vẻ hứa hẹn hơn.
Phải, tốt hơn nhiều.
Tôi thích cái đó rất nhiều.
Của tôi và của Marga. Tôi chắc chắn cô sẽ thích nó.
Hãy tự nhiên như ở nhà.
Tới đây nào.
Hãy xem cô có thể giữ lời hứa của mình không nhé.
Cô đã sẵn sàng cho tôi thấy cô sẽ chiều mọi mong muốn của tôi?
- Vâng. - Vậy thì cởi quần áo đi.
- Gì chứ? - Cho tôi xem cô có thể làm gì. - Tôi không biết...
Coi nào.
Ở yên đó.
Nằm xuống.
Được...
- Tôi không biết. Tôi không nên... - Không, không.
Chỉ cần nằm yên.
Đó là một ngày dài và cô mệt mỏi. Chúng ta sẽ nói chuyện lại vào buổi sáng.
Ngủ ngon.
Hãy yêu tôi.
Hãy yêu tôi.
Ôm tôi đi.
Lola.
Hãy yêu tôi.
Lola.
Làm ơn.
Lola.
Em có yêu tôi không?
Đến với tôi đi.
Vâng.
Đẹp quá!
Em có cảm nhận được không?
Lola.
Ngay bây giờ.
Sâu hơn.
Tôi đang ra.
Không.
Không.
Cô có cặp đùi đẹp.
Đẹp lắm!
Tôi đang ra.
Đồ nứng lồn!
Cô có xấu hổ vì đã quan hệ tình dục với một người phụ nữ?
Tôi rất hứng thú với điều đó.
Ồ, đúng rồi...
Đây là hồi ký của Marga. Được chính cô ấy viết.
Chị có thể đọc một chút cho tôi được không?
Được. Hãy lắng nghe kỹ đây.
“Cuộc đời tôi bắt đầu từ cái chết của mẹ tôi.
Bà ấy, cũng như tôi, là một gái điếm.
Bà không biết cha tôi là ai.
Có rất nhiều người đàn ông trong cuộc đời bà.
Lúc đó, Frank đang sống cùng chúng tôi.
Ông ta bóc lột bà. Một đêm, ông để mắt đến khoản tiết kiệm ít ỏi của bà...
- Anh đang tìm cái gì đó? - Không, anh chỉ muốn... - Anh cầm gì đó?
- Túi đựng tiền của em. - Đồ con lợn bẩn thỉu!
- Đưa trả cho tôi cái túi đó! - Không có gì phải hoảng sợ!
Trả nó cho tôi! Nó là của tôi!
Cô không cần nhiều tiền như vậy.
- Tôi sẽ giết anh! - Cô sẽ được chiều ngay!
- Trả cái túi đó lại cho tôi! - Không, đừng vội thế!
Đồ vô dụng!
“Khi đó tôi 14 tuổi.
Đột nhiên, tôi chỉ còn mình tôi. Không một xu dính túi.
Và kết quả là cuộc đời tôi đã thay đổi.
Từ giờ, tôi thù ghét đàn ông.
Họ phải chuộc lỗi cho cái chết của mẹ tôi.
Họ cần phải được rửa sạch, khô máu vì thứ tồi tệ gọi là tình yêu!
Nhưng làm sao để làm được điều đó? Tôi vắt óc suy nghĩ.
Và cuối cùng tôi nghĩ đến dì của tôi. Dì Bijou.
Một gái già ưa làm đỏm.
Tuy nhiên, một sự khác biệt. Dì ấy điều hành đường dây gái gọi.
Vâng. Với tôi, dì ấy ổn.
Dì ấy có thể giúp tôi.
Bijou sống trong một căn hộ sang trọng
mà dì ấy cũng sử dụng cho công việc kinh doanh của dì đang diễn ra.
Dì sống nhàn nhã và phần lớn là cuộc sống lười biếng đáng ghen tị.
Luôn luôn qua điện thoại của dì ấy.
Nhưng dì là một người điều hành thông minh. Dì biết phải làm gì để chiều ý khách hàng.
Và dì đã truyền lại điều đó cho tôi.
Bijou rành đàn ông hơn mẹ tôi.
Dì từng nói; đàn ông chẳng qua là mỏ vàng.
Phụ nữ phải biết làm đàn ông kiệt sức và phải làm cho thật nhanh.
Khách của Bijou thường là những người lập dị
mà nhu cầu của họ đặc biệt đến cực đoan.
- Xin chào. - Xin chào. Tôi đang nói chuyện với Bijou?
- Vâng. -Tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô.
Nam tước Stein đã cho tôi số điện thoại của cô.
- Còn anh là ai? - Tôi là Công tước Anastasio ... - Vâng. Và?
Tôi có thể nói chuyện cởi mở với cô không?
- Cứ tự nhiên. - Tôi có thể tin vào sự kín tiếng của cô?
Tôi sẽ im lặng như nấm mồ. Tôi có thể làm gì cho anh?
Tôi cần một cô gái.
Vâng tiếp tục đi. Có cần gái đặc biệt không? Hay anh muốn tôi?
Tôi đang nghĩ về cháu gái của cô. Cô thấy...
Marga?
- Đúng . - Thật buồn cười.
Tôi muốn biết nếu cô ấy thích điều gì.
Với số tiền phù hợp, cháu gái tôi sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Tiền bạc không thành vấn đề. - Đồ quỷ may mắn. Cô gái rất có năng khiếu.
Nghe có vẻ rất hứa hẹn. Chừng nào tôi có thể đến được?
- 4 giờ chiều mai. - Được . - Tạm biệt. - Tạm biệt.
"Dì ấy đã giúp tôi rất nhiều, dì Bijou của tôi.
Nhưng không phải trên tài khoản của tôi. Dì luôn nhận được hoa hồng béo bở của mình.
Trên thực tế, tôi không thích dì ấy.
Dì tham vọng, toan tính và lạnh lùng.
Nhưng tôi sẽ luôn biết ơn dì ấy vì một điều.
Dì đã đưa tôi đến với Công tước trẻ Anastasio.
Anh ấy không có ý nghĩa gì với tôi. Nhưng anh ấy điên lên vì tôi.
Và tôi biết cách điều khiển anh ấy.
Anh ta giống như một kẻ yếu đuối bị vặn vẹo cần một bàn tay vững chắc.
Anh ấy cũng cực kỳ giàu có."
Hãy cẩn thận.
"Tôi rất thích làm việc với anh ấy.
Tôi có thể sử dụng anh ấy để trút cơn thịnh nộ của tôi với đàn ông nói chung."
- Đừng dừng lại! - Vâng.
Ở đó!
Đánh tôi!
Mạnh hơn!
Đánh tôi đi!
- Ừ, tiếp đi. - Quay lại.
No comments yet. Be the first to leave one.