প্রথম 200টি লাইন।
Eo, ăn như trứng cá vậy.
Nó đúng là trứng cá đấy, thiên tài ạ.
Và giá thì chạm nóc 200$ 30g.
Hai người thực sự nghĩ rằng mình có thể không mời mà đến ăn chùa ở bữa tiệc này hả?
- Đúng. - Chúng tôi khá là tham vọng.
- Anh giai định đá chúng tôi ra à? - Còn tùy.
Các cậu có phải lũ khốn vênh váo không?
Chúng tôi không vênh váo.
Thế thì cứ tự nhiên.
Mmm, cái này càng ăn càng thấy ngon.
Cậu muốn cùng tôi chiến cái này không? Kéo ghế ra ngồi đi.
Cậu cứ ăn đi. Tôi đi tìm chút rượu.
Tuyệt vời! Lấy cho tôi một chai bia nhé!
Đó không phải cái khoang tàu mà là du thuyền.
Với 24,000$ mà chúng ta chi cho Dalton,
tôi đã mong chờ là có cả điệu nhảy hiện đại của Jackson.
Tôi thích cách chơi của đội Jets năm nay.
- Xin thứ lỗi. - Đến lúc phải đi rồi.
- Không, tôi chỉ đang cố tìm... - Anh đã tìm thấy nó rồi đấy.
Đi thôi.
Anh ta đi cùng tôi.
Xin thứ lỗi.
Biên dịch: Kiên Lê, Đào Hiếu, Khắc Lan. Biên tập: Triều Lê. Phụ đề Việt ngữ được thực hiện bởi Caret Subtitles
Mmm! Bia Đức. Uống chả ra gì.
Cô đang làm cái quái gì ở đây?
Chẳng bao giờ khó để tìm anh cả.
Đó không phải những gì tôi hỏi.
Ít nhất nội thất của anh trông cũng khá khẩm hơn.
Tôi vẫn khá thích cái đệm cũ của mình.
Tôi thì thích khai trương nó.
Chỗ này được đấy.
Nhưng những gì anh đang mặc vẫn khá thảm.
Tại sao cô lại ở đây?
Nếu tôi nói là do nhớ anh anh có tin không?
- Không. - Thông minh đấy.
Chương trình học ở Colombia cũng đáng đấy chứ.
Còn cô thì chẳng giúp được gì.
Tôi đến New York vì một buổi họp. Nghĩ muốn ghé qua thăm.
Cô sẽ không tá túc ở đây, nên...
Được thôi.
Vậy tôi đành ở căn phòng áp mái ở phố giữa của mình vậy.
Chúng ta từng dành vài đêm ở đó.
Nghe này. nếu cô đến để ôn lại kỉ niệm xưa,
- Tôi thực sự không có... - Tôi xin lỗi.
Tôi vẫn có tự thuyết phục mình trong nhiều năm qua rằng mọi chuyện đều có nguyên cớ của nó,
rằng anh và tôi vốn không dành cho nhau.
Nhưng bây giờ thì tôi đã biết. Đó không phải số phận.
Đó là sự lựa chọn.
Sự lựa chọn của tôi.
Và tôi xin lỗi.
Mình tôi đơn độc trên thế giới này, Matthew à.
Anh có biết cảm giác đó như thế nào không?
Tất nhiên anh biết rồi.
Và anh cũng biết cả cái cảm giác phải là người hứng chịu những gì cha mình làm.
Rất lâu trước đây, trước khi ông chết,
cha tôi đã có thương vụ với tập đoàn Roxxon .
Roxxon?
Năng lượng, đồ dọn nhà, mì ống và pho mát.
lao động vị thành niên, buôn bán nô lệ.
Họ nhúng tay vào tất cả mọi thứ.
Tôi nghĩ nó gọi là sự đa dạng hóa kinh doanh.
Và nhờ cái khoản đầu tư thối nát của bố tôi,
chúng chiếm phần lớn tài sản của ông ấy.
Được rồi, tôi...
Tôi có cuộc gặp ngày mai với ban giám đốc ở toàn nhà Yakatomi.
Và tôi cần sự giúp đỡ của anh, Matthew.
Tôi giúp cô bằng cách nào?
Tôi muốn anh dùng khóa đào tạo luật đắt đỏ đó của mình
- giúp tôi lấy lại tài sản của mình. - Nghe này, tôi là luật sự biện hộ.
- Tôi sẽ trả công anh hậu hĩnh. - Tôi không lấy tiền của cô.
Và kể cả tôi có đồng ý đi chăng nữa thì cũng không đủ thời gian.
- Làm gì? - Thì nghiên cứu.
Tài khoản, cổ đông, hệ thống...
- Anh có 15 tiếng. - 15 tiếng, Elektra, cô mất trí sao ?
Matthew.
Anh là người duy nhất tôi có thể tin tưởng.
Bạn yêu à, cô không thể đột nhập vào nhà tôi rồi nói với tôi về sự tin tưởng được.
Đừng nghĩ quá như vậy.
Chỉ là chuyện làm ăn thôi mà.
Chúng sẽ ngơ ngác không biết chuyện gì vừa xảy ra với mình nữa.
Sẽ rất vui đấy, như ngày xưa vậy.
Ôi, cô và tôi, chúng ta có khái niệm rất khác nhau về "vui" đấy.
Anh có thể nói gì anh muốn.
- Nhưng tôi hiểu anh... - Không hề.
Không còn như vậy đâu.
Sẽ... không bao giờ nữa.
Chà...
thật đáng thất vọng.
Ra khỏi đây.
Chào buổi sáng.
Chúng ta có món gì cho bữa sáng không?
Cậu đói hay choáng vì say vậy?
Cả hai.
Được rồi, cậu cần thêm chút kali, chất điện phân, và caffeine.
Tôi sẽ lấy cho cậu...
miếng bánh đào cuối cùng của bà DiNizio,
và cũng là mẩu đồ ăn duy nhất trong văn phòng này.
Chắc tình hình tài chính của chúng ta vẫn chưa cải thiện từ tuần trước đến giờ.
Thì treo biển "Đóng cửa" rồi lấy đâu ra khách hàng nữa.
Ừ, lỗi của tôi.
- Tôi xin lỗi, Foggy. - Đừng mà.
Không có bóng dáng của Punisher.
Mong rằng Reyes sẽ ngừng ngáng đường chúng ta
và cái văn phòng này có thể trở lại bình thường.
Vậy sao? Bình thường ư? Đó là thế nào?
Matt. Chào buổi sáng.
Chào, Karen.
Anh ngủ ngon không?
Cũng không ngon lắm. Còn em?
Em? Có.
Ý em là...
Đấy là mùi cà phê à?
Cà phê.
Ừ, đúng vậy...
Arabica cho tất cả mọi người.
- Cho mọi người này. - Ồ, cám ơn, em đúng là nữ thần.
Được rồi, hai người. Giờ nói chuyện công việc nào.
Khách hàng tiềm năng. Thứ thiệt. Với tiền trong tài khoản.
Thực ra, liệu chúng ta có thể... bàn về cái này trước được không?
Cánh báo chí vẫn đang nói về Castle
như là một kẻ hoàn toàn mất trí.
Thì hắn có ra ngoài làm việc thiện nguyện cho Hội chữ thập đỏ đâu.
- Tôi biết, tôi biết, nhưng... - Em nghĩ rằng câu chuyện còn hơn thế.
Chính xác. Ý em là, năm tờ báo hoàn toàn khác biệt,
mà không một chữ nào về viên đạn anh ta nhận vào đầu,
hay hồ sơ nhập ngũ, hay gia đình anh ta.
Gia đình anh ta sao?
Um...
Được rồi...
Em tìm thấy tấm hình này.
Của anh ta cùng vợ con tại vòng ngựa gỗ.
Em tìm thấy nó ở đâu?
Có thể nói là em đột nhập vào nhà anh ta.
- Cô làm gì cơ? - Cái gì?
- Đó là không nên, em biết. - Không kể nguy hiểm nữa.
- Và phạm pháp. - Ừ...
Đúng là như vậy. Hoàn toàn đúng.
Và em không cần nghe dạy đời đâu không thì em sẽ đòi lại mấy li cà phê đó, được chứ?
Cám ơn.
Nghe này, không chỉ vì cánh báo chí.
Văn phòng công tố đã đưa ra lời tuyên bố của mình và nó cũng toàn lỗ hổng.
Có một bí mật khá lớn ở đây đấy,mọi người, và mọi thứ đều chỉ vào Frank Castle .
- Ôi, không, không, không.. - Foggy...
Không, thôi nào, chúng ta vừa mới tránh được viên đạn ẩn dụ
và khá nhiều viên đạn thật.
Chúng ta cần chấm dứt dính dáng với mấy tên điên.
Chúng ta cần sự bình thường.
Em xin lỗi.
Em xin lỗi nếu em...
- Em có hơi quá đáng. - Không sao đâu.
Em chỉ...
Anh không nghĩ em nhầm về Castle, nhưng...
điều này rất đơn giản, Karen.
Chỉ là... anh không muốn em bị thương.
Vậy nên...
Đêm qua.
Đêm qua?
Anh không... Đêm qua có gì xảy ra vậy?
- Ở quán Josie? Với Foggy? - Anh...
- Chuyện gì xảy ra sao? - Ừ.
- Có chuyện gì nữa sao? Anh không... - Vậy sao?
Nó đã rất tuyệt.
Và anh nghĩ anh còn có thể làm tốt hơn thế, nếu chúng ta vẫn có hẹn một bữa tối nữa.
Được rồi.
Vậy là một cuộc hẹn nhé.
Ôi Chúa ơi!
- Ngân hàng vừa gọi. - Ôi, không.
Không, đó là... tin tốt. Có một khoản đặt cọc.
Một khoản lớn.
Sao cơ?
Đúng vậy...
Giúp tôi một chút, đừng tiêu một đồng nào nhé.
- Sao không? - Chúa ơi...
Tôi có gặp một khách hàng tiềm năng hôm qua và tôi...
Nó là tiền mờ ám à? Chúng ta lại kiểu giao dịch đó sao?
Không! Không, không phải vậy. Chỉ là...
Tôi không chắc nhưng chưa được, để tôi...
Để tôi tìm hiểu, rồi tôi sẽ báo lại cho mọi người.
Cho tôi một ly Macallan, không pha, và quý cô ở đây...
một ly vodka martini nữa.
- Có óc quan sát đấy. - Cám ơn, tôi đã rất cố gắng.
Nhưng tôi có thể tự gọi đồ uống cho mình.
Tequila. Mezcal, nếu anh có.
Vậy nên, cám ơn vì đã giúp.
Ngày nay khá khó để tìm được vệ sĩ đáng tin cậy.
Giày đẹp đấy.
Sao cơ?
Của Wingtips. Lựa chọn tốt đấy. Tự đánh sao?
Sao cô biết?
Anh không hẳn là người khó đoán.
Tôi...
có thể khiến cô ngạc nhiên đấy.
Tôi nghi điều đó.
Được rồi.
Cô muốn thử không?
Được thôi.
Anh cực kì mong muốn tìm được nơi mà anh thuộc về...
ai đó mà anh thuộc về,
cũng chính là lí do anh lẻn vào bữa tiệc xa hoa này.
Không phải vì anh quá chán ăn mì gói
No comments yet. Be the first to leave one.