প্রথম 200টি লাইন।
Em muốn có một bức ảnh đẹp,
thêm nhiều ảnh nữa.
Đây là phòng của Carey, giường của chị ấy.
Đây là đệm của một cô gái tiệc tùng và những thứ khác.
Chị ấy có TV
ở trong phòng.
Chị ấy không may mắn?
Đây là chị tôi.
Một quý cô tiệc tùng.
Chị ấy không xinh đẹp?
Và đây là em trai chị ấy.
Nick.
Năm 1994, đứa trẻ 13 tuổi Nicholas Barclay mất tích ở San Antonio, Texas.
Ý nghĩ rằng có ai đó có thể đã làm hại thằng bé...
Nó khiến tôi gặp ác mộng.
Thật sự là vậy.
Sự biến mất của nó cũng chẳng có gì là lạ.
Nó không có gì lạ với bọn họ,
nó chỉ lạ với chúng tôi.
Nó dẫn tới việc, anh biết đấy, anh sẽ không thể tìm thấy nó còn sống,
nhưng anh vẫn muốn biết chuyện gì đã xảy ra với nó.
3 năm 4 tháng sau khi mất tích
Họ gọi cho tôi ở chỗ làm khi tôi không ở đó
và họ để lại tin nhắn rằng, "Ai đó ở Tây Ban Nha biết tin về Nicholas."
Nó muốn về nhà.
Mẹ tôi gọi cho tôi.
Lúc đó tôi đang làm việc.
Và bà nói rằng, "Ngồi xuống
Con sẽ không tin điều này."
Đương nhiên. Chuyện này thật khó hiểu.
Nó thật phấn thích,
thật thấp thỏm,
nó là những cảm xúc lẫn lộn.
Ngây ngất.
Bối rối.
Anh biết đấy, Tây Ban Nha!
Nó không giống như đi xuyên quốc gia phải không?
Um, làm sao nó có thể tới đó?
Bạn muốn... giống như có hàng trăm câu hỏi
mà bạn muốn được trả lời ngay lập tức.
Tôi cảm thấy thật phi thường,
anh biết đấy, thật phấn khích.
Anh sẽ muốn nhìn thấy nó, chạm váo nó, anh hiểu ý tôi chứ?
Và anh sẽ muốn làm điều đó ngay bây giờ.
Từ khi tôi có ý thức, tôi đã muốn là một người khác.
Một người nào đó có thể chấp nhận được.
Điều quan trọng nhất với tôi là cái tôi học được...
Khi cảnh sát tới,
tôi suy nghĩ nảy ra ngay lập tức trong đầu tôi
là một đứa trẻ đang đứng trước mặt họ, không phải một người trưởng thành.
Và điều đó rất quan trọng với tôi khi được đối xử như một đứa trẻ.
Họ sẽ nhìn thấy tôi với... cái áo khoác lớn quần áo thanh niên.
Và họ nhìn thấy một đứa trẻ đội mũ, sụp xuống tới mắt.
Họ không thể nhìn vào mắt tôi.
Tôi muốn họ cảm thấy có lỗi...
...khi một người lớn lại gần một đứa trẻ đang sợ gần chết.
Khi anh nhìn thấy đứa trẻ như vậy, anh biết đấy, cảm giác lo lắng
rằng anh không thể chạm vào chúng, lại gần chúng,
sau đó anh hiểu ra là, anh hiểu ra là có gì đó không đúng.
Tôi không phải người nói với họ tôi là người bị lạm dụng tình dục.
Tôi khiến họ phải hỏi tôi như vậy bằng thái độ của tôi,
bằng cái cách tôi tỏ thái độ.
Họ là những người nghĩ về chuyện đó và trao cho tôi sức mạnh.
Tôi không nói nhiều.
Rất khó để hiểu được một đứa trẻ kiệm lời.
Nếu cảnh sát không biết đứa trẻ này là ai và từ đâu tới,
họ không thể giữ nó lại đồn cảnh sát.
Và tôi biết họ sẽ phải đửa tôi tới trại trẻ...
và đó là nơi tôi muốn.
Không ai thèm quan tâm tới tôi
và nhận ra nếu tôi có thay đổi nhân thân
và phần thưởng là cuối cùng tôi cũng được đưa tới nơi
mà họ thật sự quan tâm tới tôi...
sau đó, chết tiệt, yeah. Ý tôi là, tôi được tái sinh.
Ý tôi là...(cười)...tôi lại được sinh ra lần nữa.
Không ai cho tôi một tuổi thơ,
bởi vì để một đứa trẻ có tuổi thơ, anh cần phải, yêu quý đứa trẻ đó.
Tôi cảm thấy mình thuộc về nơi này.
Họ không nhận ra rằng tôi đã 23, 23 tuổi.
Tôi được đối xử như những đứa trẻ khác.
Tôi bảo nó về nhà vào bữa tôi
và cho nó 5$ để đi chơi bóng rổ,
và...nó bỏ đi.
Nó gọi về nhà, nói muốn đi khỏi nhà,...
thật sự là, tôi không biết,
nó chưa đi đâu cách nhà vài km
và mẹ nó thì làm muộn và ngủ cả ngày
và anh trai nó Jason trả lời điện thoại.
Khi tôi tỉnh dậy Jason ở đó và nói rằng nó gọi về nhà báo muốn đi khỏi nhà,
nhưng Jason đã không đánh thức tôi,
và nói với nó là nó phải về nhà.
Và đó...là cái ngày, lần cuối cùng tôi nghe tin về nó.
Mất 24 tiếng để khóc, mệt mỏi, lo lắng,
và sau đó anh nổi điên, sau đó thì hoảng sợ,
và sau đó anh cố dùng mọi cách. Anh biết đấy, "Được, chúng ta có thể làm gì?
Chúng tôi làm các tờ rơi, chúng tôi sẽ làm vậy, chúng tôi sẽ..."
Anh biết đấy, thay vì...
anh không khóc, anh làm những việc có ích
và cố làm những việc cần thiết, tôi cho là, một giải pháp để tìm thấy nó.
Tôi từng nghĩ có ai đó rủ nó bỏ nhà, và nó đã vào xe.
Tôi không biết, tôi nghĩ nó vào xe một ai đó mà nó không quen.
Nhìn gì vậy?
Tôi có thể nhận thấy sự lo lắng và đau đớn mà họ phải trải qua,
nên tôi luôn nói, anh biết đấy, "Thằng bé ở ngoài kia," anh biết đấy.
"Nó sẽ quay về," anh biết đấy.
Không may cho tôi, đấy là một nơi rất hiếm ở Tây Ban Nha
nơi họ thật sự không thể chấp nhận có một đứa trẻ mà không có chứng minh thư,
không có gì chứng minh nó là ai.
Họ tất nhiên muốn biết tôi là ai, tôi từ đâu đến,
Họ muốn biết thật rõ ràng.
"Nếu cháu không nói với chúng tôi, nếu không thể chứng minh cháu là ai,
Ta sẽ lấy dấu vân tay và chụp ảnh cháu."
Tôi không thể cho phép điều đó xảy ra.
Tôi phải tìm cách thoát khỏi chuyện này.
Vậy chỉ còn, chỉ còn duy nhất một cách
một là vào tù
hai là chứng minh với họ mình là ai đó.
Tôi nói tôi là người Mỹ.
Rằng...Tôi đã chạy chốn khỏi nhà và tôi sẽ sẽ liên lạc với gia đình tôi cho họ
nhưng tôi muốn tự làm việc đó.
Tôi không muốn gia đình tôi nhận được cuộc gọi của cách sát hay công tố viên
hay thẩm phán ở Tây Ban Nha.
Tôi muốn tự làm việc đó.
Và tôi nói tôi sẽ cần ở lại văn phòng một đêm
bởi vì tôi sống ở Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ, anh biết đấy, múi giờ khác biệt, nó...
Vậy nên, anh biết đấy, họ để tôi lại văn phòng
và sáng mai tôi sẽ đáp ứng những gì họ muốn.
Ở văn phòng không ai có thể nghe thấy tôi.
Tôi biết rằng tôi có thể tự gọi cho bất kỳ ai bằng điện thoại,
có thể thuyết phục ai đó.
Vậy nên tôi gọi cho cánh sát Hoa Kỳ.
County South, Thám tử Fowler.
Cảnh sát New York.
Văn phòng trung úy Kojak.
Các đồn cảnh sát khác nhau ở Hoa Kỳ.
- Dobie đây. - Ai đấy?
Tôi nói với họ rằng tôi là nhân viên cảnh sát Tây Ban Nha
tên Jonathan Dorian,
rằng chúng tôi tìm được đứa trẻ,
chúng tôi chắc chắn rằng nó từ Hoa Kỳ tới, nhưng chúng tôi không biết ở đâu.
Bỏ đi được bao lâu?
Nó có vẻ mất tích được vài năm. rằng ai đó có thể đang tìm kiếm nó.
Cảnh sát nói rằng, well, anh biết đấy,
chúng tôi có hàng trăm tờ rơi tìm người mất tích trên tường
và chúng tôi không thể biết từng người bọn họ.
Nhưng điều chúng tôi có thể làm
là cho anh số điện thoại của trung tâm trẻ em mất tích và bị lợi dụng
ở Arlington, Virginia.
Trung tâm trẻ em mất tích và bị lợi dụng. Lorraine nghe. Tôi có thể giúp gì?
Chúng tôi đang giữ một đứa trẻ, là công dân Mỹ,
khoảng 14, 15 tuổi
nhưng có vẫn đề là chúng tôi không biết nó là ai...
Tôi tự miêu tả chính mình.
Môi chi tiết tôi miêu tả tôi biết là tôi có.
Tôi muốn nó ảo đủ để cô ta tìm thấy những trường hợp khác nhau.
Tôi muốn cô ấy có nhiều trường hợp khả thi.
Để tôi xem nào.
"Có vẻ tôi tìm được gì đó," cô ta nói.
"Có thể, anh biết đấy, chúng tôi có một đứa trẻ ở San Antonio
mất tích từ 13 tháng 61994.
Tên nó là Nicholas Barclay."
Tôi nói, "Cô có thể gửi bản fax nhận dạng thằng bé không?"
Trong đầu tôi, tôi đang ở trong văn phòng cảnh sát với, với Nicholas Barclay bên cạnh,
cố gắng xác nhận dạng thằng bé giống như những cảnh sát khác sẽ làm.
Để tôi xem có phải thằng bé.
Tôi nghĩ, để xem có phải thằng bé.
Tôi nhìn vào nó, bức ảnh đen trắng, một cái ảnh cũ.
Well, mất tích 3, 4 năm,
đảm bảo một điều, sẽ có sự thay đổi.
Nếu có thay đổi, sẽ có sự nghi ngờ.
Nếu có sự nghi ngờ, thì tôi sẽ có cơ hội.
Điều gì đó trong đầu tôi quyết định tôi có thể làm được, rằng tôi phải cố.
Tôi cầm điện thoại và nói với cô ta rằng đó là Nicholas.
Chúng tôi đang giữ thằng bé, là nó.
Thật kinh ngạc, là thằng bé.
Mẹ tôi gọi cho tôi và nói, "Con đang ngồi chứ?
Con sẽ không thể tin chuyện này."
Và tôi nói, "Mẹ, chuyện gì?" Bà ấy nói, "Cảnh sát gọi cho mẹ
và họ nghĩ là họ đã tìm thấy Nicholas ở Linares."
Tôi lại tưởng là, "Được, Linares ở chỗ nào của Texas?:
Bởi vì Texas có rất nhiều thị trấn nhỏ.
Và sau đó bà ấy nói, "Không, ở TBN"
Tôi nói, "TBN?"
Oh, chúa ơi, làm sao để diễn tả cảm xúc đó.
Nó giống như những cảm xúc khác, từ phấn khích chuyển sang bối rối,
chúng tôi phải làm gì?
Chúng tôi phải làm gì tiếp? Làm sao để đón nó? Khi nào chúng tôi có thể nói chuyện với nó?
Tôi biết sau đó họ sẽ liên lạc với chúng tôi.
Họ sẽ thẩm tra, gọi điện, gặp mặt, ...Thật chứ? Có phải ở đây?
Có phải, anh biết đấy... Carey, gia đình và mọi thứ.
Well, cuộc gọi đầu tiên, anh biết đấy, nơi đang giữ thằng bé,
họ đưa tôi nói chuyện với Jonathan Dorian
người nói rằng anh ta làm việc cho nơi đang giữ thằng bé,
và anh ta là người nói chuyện vợi Nicholas
và có thông tin từ Nicholas rằng thằng bé thực sự là ai.
Khi cô ấy gọi, tôi nói rằng Nicholas đang ngồi cạnh tôi.
Nhưng nó rất hoảng sợ, và đang bị tổn thương
và nó không muốn nói chuyện với ai.
Anh ta nói chuyện rất có trách nhiệm, rất quan tâm.
No comments yet. Be the first to leave one.