প্রথম 200টি লাইন।
Hiya.
Arthur, là Harry.
Tôi đã cố gắng liên lạc với anh suốt 3 ngày.
Có chuyện gì vậy? - Tôi phải gặp anh.
Bây giờ. Làm ơn đi.
Một giờ. - Arthur, tôi gặp rắc rối lớn.
Nó không có ý nghĩa gì cả, Arthur.
Họ nói rằng tôi đã phá vỡ thỏa thuận.
Hôm kia, họ đã ngừng trả lời các cuộc gọi của tôi.
Tôi có thể làm gì?
Gọi cho họ. Thay mặt tôi nói vài lời.
Tôi không biết là ai.
Tại sao họ phải nghe tôi? Tôi không liên quan gì đến nó.
Không, nhưng cha của anh đã. Một phần rất quan trọng.
Bộ não của ông ấy đã giúp tập hợp
toàn bộ mọi thứ lại với nhau cho họ.
Họ vẫn nói về ông ấy như thể ông ấy là một vị thánh bảo trợ.
Anh đã có cái tên của ông ấy.
Làm ơn đi, Arthur?
Đó là tất cả những gì tôi có.
Cảm ơn.
Để dành nó.
Ra ngoài nào. Hãy uống một ly.
Anh biết đấy, tôi đã cống hiến rất nhiều năm.
Cả tôi và bố của anh.
Anh nghĩ tôi có bao nhiêu người bạn lúc này, hả?
Gì?
Tôi chỉ đang suy nghĩ. Anh còn nhớ chuyến đi câu...
mà anh và tôi và cha anh đã đến Canada?
Anh đã khoảng tám tuổi, phải không?
Bảy hoặc tám.
Anh bị ngã xuống nước.
Bạn không biết bơi.
Ông già anh nói, "Nó sẽ học rất nhanh."
Người anh mềm oặt. Anh trông như con chuột lột.
Nhưng anh đã không nói một lời.
Anh không la hét cầu giúp đỡ.
Anh chỉ nhìn ông già của mình...
và ông ta không hề cử động.
Chà, tôi phải lập tức đưa tay ra...
túm tóc anh và kéo anh lên thuyền.
Anh trông giống như một con chuột chết đuối.
Ông già của anh, ông ấy cười như điên khùng.
Chuyện đó đã xảy ra quá lâu rồi.
Này, anh uống gì đây?
Chúng tôi có vodka...
chúng tôi có rượu scotch, rượu bourbon.
Arthur, đây là Steve, con trai tôi.
Steve, đây là Mr. Bishop.
Chào. Anh khỏe không?
Con cần một ít bánh mì, cha.
Mày nói gì vậy? Tại sao, mới sáng nay tao đã...
Con chỉ cần một nghìn.
Hơn nữa, việc con xin tiền bố...
khiến bố cảm thấy con phụ thuộc vào bố.
Kiểu như gắn kết chúng ta với nhau.
Nhanh, hả?
Nhiễm sắc thể sẽ cho biết.
Anh ấy có lý.
Cha tôi tỏ ra cứng rắn khi tôi xin tiền...
ông ta ăn cắp của người khác.
Steve, đủ rồi nha.
Đừng phấn khích. Điều đó không tốt cho bố.
Rất vui được gặp anh. Ghé thăm bất cứ lúc nào, hả?
Bất kỳ người bạn nào của Big Harry...
Tôi biết anh phải đi.
Tôi lấy làm tiếc vì điều đó.
Quên đi.
Tôi chỉ không hiểu được anh ta nữa.
Nó chỉ như...
Chà, hãy gọi cho tôi khi anh biết điều gì đó, Ok.
Ok.
Hãy tự chăm sóc bản thân.
Arthur Bishop?
Có một món hàng đặc biệt được chuyển đến anh.
Đã được chứng nhận. Vui lòng ký vào đây.
Ngài Bishop?
Chúng tôi muốn anh tiếp tục... bất cứ lúc nào.
Không có gì khác, hả? - Không có gì khác.
Ông phải đợi ở dưới đó...
và tôi đợi ông trên đỉnh đồi.
Chà, anh có thể cho tôi biết giọng nói của hắn không?
Ý tôi là âm điệu?
Harry, thư giãn đi.
Ừ, chắc chắn rồi.
Như anh nói, nếu họ muốn nói chuyện, thì...
Harry, tôi sẽ đậu ngay trên đó.
Nói nghe, anh không nghĩ là...
Hello?!
Chà, tôi ở đây!
Nào, chúng ta hãy nói chuyện.
Anh đã nói chúng ta sẽ nói chuyện!
Harry, chạy ra xe.
Đây là một cái bẫy. - Tôi không thể!
Tôi sẽ cố gắng bám theo hắn.
Chạy!
Ôi, Chúa ơi.
Tôi không thể...
Tiếp tục đi!
Tôi không thể.
Anh?
Đây là nó, hả?
Kết thúc đi, Arthur.
Anh hoặc tôi.
Kết thúc đi.
Em đã có một cảm giác.
Anh vào được không?
Ô, cưng à, đã lâu quá rồi.
Em đã nói là em sẽ không làm điều này.
Em đã làm được.
Em bước ra cửa, và anh đây.
Em cười, rất đĩềm tĩnh, như thể mới gặp anh hôm qua.
Em xin lỗi.
Không có gì thay đổi.
Nó không bao giờ thay đổi.
OK, em nghĩ là em ổn.
Anh biết không...
Em nghĩ anh đã giảm cân.
Em đã viết cho anh một bức thư.
Em không thể gửi nó qua bưu điện.
Em không biết địa chỉ ở đâu.
Anh di chuyển thường xuyên.
Đó là sự thật, anh biết đấy.
Em luôn biết khi anh ở gần.
ESP. (Ngoại cảm?)
Có lẽ.
Có chuyện gì vậy, cưng?
Chà, anh đã ở đây khoảng ba phút...
và cứ mỗi phút em lại hỏi anh một lần.
Khi em không ở gần anh, em không
cảm nhận được gì ngoài sự đau đớn.
Em nghĩ khi gặp lại anh, em sẽ đau trở lại.
Em đã thực sự viết thư cho anh?
"Tình yêu sâu đậm nhất của em...
"Em lại một lần nữa cô đơn."
Em không thể nghe thấy anh.
"Và sự im lặng trong căn phòng này...
"áp vào tai em cho đến khi em điếc.
"Đây là cách em sống cho đến khi gặp lại anh...
"và rồi anh có ở đây và không có quá khứ.
“Chỉ có hai chúng ta.
"Em biết những lời này làm tổn thương anh...
"bởi vì anh không thể cho đi bất cứ gì ngoài hiện tại...
"nhưng em phải viết chúng ngay bây giờ...
"bởi vì dù sao, nhu cầu của em
đối với anh phải tìm thấy tiếng nói của nó.
“Còn anh - nỗi đau của anh là gì?
"Nếu anh chỉ có thể để em có...
"một phần nhỏ trọng lượng của nó."
Đừng đọc nữa.
Anh không thấy?
Thậm chí đó sẽ là một niềm an ủi
cho em khi anh không có ở đây.
Ôi, anh yêu, em yêu anh rất nhiều. Em không thể...
Đừng. Sẽ ổn thôi.
Ôi, anh ơi, em yêu anh.
Oh, anh yêu.
Anh yêu, đem em vào giường đi.
Anh yêu, em nhớ anh. Em rất vui vì anh đang ở đây.
Em yêu anh.
Lần này sẽ lâu hơn một trăm ngày.
Bức thư đã khiến em mất
một thời gian để trở lại bình thường.
Anh thấy được chứ?
Ừ. Bức thư rất hay.
Hãy cố gắng nghĩ về một cái gì đó
giống như nó cho lần sau.
OK, em sẽ.
Đối với cộng đồng và nhà thờ của anh ấy...
anh ấy đã cống hiến tài nguyên,
niềm tin và tinh thần của mình.
Những việc tốt của anh ấy an ủi chúng ta trong tương lai.
Chúng con gởi hài cốt anh ấy về với đất, O, Cha...
và chúng con cầu nguyện Người bảo đảm
cho anh ấy cuộc sống vĩnh cửu.
Tôi luôn quan tâm đến những nghi lễ nguyên thủy...
Tôi thích người chết cuốn xéo đi.
Vinh quang cho Cha và cho Con...
và cho Chúa Thánh Thần.
Vinh quang cho người cha, Harry McKenna...
có khiếu sửa chữa thiên bẩm...
kẻ xô đẩy, ma cô, kẻ trộm, kẻ đốt phá.
Anh giống ông ấy rất nhiều?
Ồ, vâng. Ông ấy là loại đàn ông của tôi.
Mối liên hệ của anh với ông ấy là gì?
Ông ấy đã làm việc cho cha tôi trong một thời gian dài.
Ông ấy nghĩ tôi có thể giúp ông ấy một việc.
Vậy, ông già của anh đã ở trong, hả?
Còn anh?
Anh không nghĩ rằng anh nên...
Yeah, anh đang có điều gì đó...
Anh khá chắc chắn về mình.
Tôi sống cho bản thân tôi, Mr. Bishop.
Nghe giống như một cái gì đó tôi đã đọc ở đâu đó.
Và anh cũng vậy.
Tôi quá giang anh về nhà, được không?
Chắc chắn rồi.
Amen.
Nào. Steve có cả một vườn rộng bên ngoài.
Steve già tốt bụng!
No comments yet. Be the first to leave one.