প্রথম 200টি লাইন।
Ôi trời.
Biên dịch : Vũ Trần Bảo Long. Biên tập : Tăng Hải Đạt.
Tôi sẽ không làm vậy nếu tôi là cậu.
Mà nghĩ lại, có thể tôi sẽ làm vậy.
Tôi biết cái quái gì về Matt Murdock chứ?
- Cậu khâu cho tôi à? - Không.
Là cô bạn y tá của cậu đấy.
Claire?
Cậu bắt tôi gọi cho cô ấy
sau khi cậu đánh tôi vì định đưa cậu đến bệnh viện.
Tôi không nhớ.
Xin lỗi.
Cô ta xinh đấy.
Nhưng mà chắc là cậu biết nhỉ?
- Foggy... - Cho tôi biết một điều đi Matt.
Cậu có thật sự mù không?
Mẹ kiếp! Nhanh lên!
Tải. Tải đê!
- Gì? - Xin lỗi, đây là phòng 312?
Phải. Anh cần gì vậy?
Ôi xin lỗi.
- Xin lỗi gì? - Cậu bị mù, phải không?
Ừ, người ta nói vậy.
- Hy vọng đấy không phải vấn đề. - Sao lại là vấn đề?
Oh!
Cậu là bạn cùng phòng của tôi!
Uh, Matt Murdock.
Foggy Nelson.
Khoan, Matt Murdock? Cậu...
- Cậu không phải từ Hell's Kitchen chứ? - Ừ, sinh ra và lớn lên.
Tôi cũng vậy.
Nghe đến cậu từ hồi nhỏ,
việc cậu làm, cứu người đó.
Ừ. Tôi chỉ làm điều mà ai cũng làm thôi.
Nhảm nhí. Cậu là người hùng.
Tôi thật sự không.
Thôi mà! Cậu rơi hết cả mắt ra để cứu ông già đó.
Mắt tôi không rơi ra.
Tốt.
Bởi vì thế sẽ trông hơi ghê. Không có ý gì đâu.
Không sao đâu.
Nhiều người nhảy xung quanh tôi như thể tôi làm bằng thủy tinh vậy. Tôi ghét thế.
Cậu chỉ là người thôi đúng không?
Một người rất đẹp trai.
Oh, um...
Ý tôi là, con gái thích thế đúng không?
Kiểu đẹp trai tổn thương ý.
- Đúng không? - Đúng.
Chuyện đó đã xảy ra.
Chuyện này thật tuyệt!
Chuyện gì?
Tôi làm phụ tá cho cậu!
Cậu sẽ mở ra những loại phụ nữ mà tôi chỉ có thể mơ đến.
Rất nhiều!
Chúng ta sẽ như Maverick và Goose!
Được rồi.
Đùa.
Tuyệt vời.
Tôi vào rồi!
- Vào gì? - Punjabi. Tôi được slot cuối.
Cậu định học Punjabi?
130 triệu người nói tiếng này. Tôi muốn biết họ nói gì.
- Lí do duy nhất đấy à? - Ừ.
Vì sao nữa chứ?
Tôi không biết... Gái gú?
Hề hề. Ý tôi là vậy đấy.
Tôi và cậu... Maverick và Goose. Không bí mật.
Goose chết rồi. Và anh ta có vợ.
Tiểu tiết.
Này cậu biết chỗ nào có cà phê ngon ở trong kí túc xá không?
- Không - May cho cậu là tôi biết.
Và ở đó toàn gái xinh. Đi chứ?
Ừ, dẫn đi.
Vậy, cậu có thể thấy.
Nó không... Cậu không...
Cậu có đang nghe tôi nói gì không vậy?
Ừ, thế giới đang lâm nguy, tôi hiểu rồi. Nhưng cậu có thể nhìn, đúng không?
Ừ, theo cách nào đó. Nhưng tôi...
Không! Không cách kiếc gì cả!
Tôi đang giơ mấy ngón tay đây?
Một.
Từng đấy năm, tôi đã thấy thương hại cho cậu.
Tôi chưa bao giờ đòi hỏi điều đó.
Ừ, và tôi không đòi hỏi bị nói dối.
- Tôi tưởng chúng ta là bạn. - Chúng ta là bạn.
Cậu nói dối tôi, Matt, từ lần đầu gặp nhau.
Cậu muốn tôi nói gì hả Foggy?
"Xin chào, tôi là Matt. Hồi bé tôi bị hóa chất dính vào mắt
và cho tôi giác quan siêu việt"
Có thể không phải bắt đầu như thế.
Tôi còn không nói cho bố tôi về chuyện này.
Nhưng cậu nói cho cô y tá, Claire.
Vì tôi không có lựa chọn.
Cô ấy tìm thấy tôi ở trong thùng rác, được chưa? Gần chết.
Cô ấy không nói với cậu sao?
Cô ấy không nói gì về chuyện này cả.
Cô ấy có vẻ tốt.
Cô ấy rất tốt.
Cậu có cho nổ những tòa nhà đó không? Có bắn những tên cảnh sát đó không?
Cậu cần phải hỏi điều đó sao?
Có. Tôi nghĩ là có.
Tại Fisk.
Tất cả là Fisk.
- Hắn làm cậu thế này? - Hắn và Nobu.
Nobu?
Ừ, tôi nghĩ hắn là kiểu...ninja gì đó.
Ninja.
Tôi nghĩ vậy.
Cậu đang làm gì vậy Matt?
Cậu là luật sư. Cậu phải đi giúp người.
Tôi đang giúp người.
Trong mặt nạ!
Cậu biết người ta gọi thế là gì không? Quái hiệp.
Một người hành động ngoài pháp luật.
Karen. Karen.
Karen. Karen. Karen.
Foggy, Foggy, Foggy.
- Cô ấy xứng đáng được biết. - Cậu không thể nói cho cô ta, Foggy, làm ơn.
Đây có phải là điều cậu làm?
Khi chúng tôi gọi, rủ cậu đi uống?
Đi tìm cậu khi bom đang nổ và chúng tôi thì lo lắng?
Chuyển vào hộp thoại.
Cậu chỉ bỏ qua?
Không.
- Lại là cô ấy. - Làm ơn, Foggy.
- Chào. - Chào.
Tôi đang muốn gọi Matt. Các anh đang ở đâu vậy?
Chúng tôi đang ở nhà cậu ấy.
Mọi thứ ổn chứ?
Không, Matt bị...
Matt gặp tai nạn.
Ôi trời.
Chuyện gì đã xảy ra?
Cậu ấy bị tai nạn ô tô.
- Matt lái xe? - Không, cậu ấy...
Cậu ấy bị đâm.
Cậu ta ổn không? Tôi qua đó đây.
Không, ở lại văn phòng đi. Chúng tôi cần cô ở đó.
- Cô không làm được gì ở đây đâu. - Được rồi.
- Foggy... - Tôi lo được rồi, Karen.
Tôi sẽ gọi nếu cần gì.
Cám ơn cậu.
Tôi vừa mới nói dối với một người mà tôi quan tâm.
Tôi muốn biết tất cả mọi thứ.
Và đừng bỏ sót điều gì cả.
Tôi chưa bao giờ thấy anh đi mà không có bạn cùng.
Bây giờ không cần phiên dịch
hay là giả vờ nữa.
Có một con rắn, ở ngôi làng mà tôi lớn lên...
Nó tưởng con voi là con mồi.
Nó chết...
mồm vẫn mở...
cuốn quanh chân con voi,
bị phản bội bởi ước vọng.
Tôi là con rắn...
hay con voi?
Điều xảy ra với Nobu...
thật là không may.
Tôi yêu cầu một chiến binh...
để loại bỏ...
người đeo mặt nạ.
Anh ta tự quyết rồi tự lo.
Anh ta là một người đầy hãnh diện.
Một điều không lạ gì với anh.
Điều gì đã xảy ra...
đã xảy ra rồi.
Và người đeo mặt nạ...
tìm thấy xác hắn chưa?
Chưa.
Vậy băng đảng của Nobu...
vẫn đang chuẩn bị...
cho những điều sắp đến.
Họ đang mất tập trung.
Nhưng kí ức của họ...
và những con dao của họ...
mãi mãi sắc bén.
Vì thế mà bà muốn gặp tôi?
Để cảnh báo tôi...
điều mà tôi đã biết?
Tôi chỉ muốn đặt câu hỏi.
Bao lâu nữa...
ước vọng của anh sẽ làm hại tôi?
Bà luôn luôn có một thứ mà những người khác không có.
Sự tôn trọng của tôi.
Có lẽ vậy.
Nhưng...
anh không phải là người đến gặp tôi...
với một giấc mơ...
cho thành phố này.
Anh là kiểu...
chỉ hướng về một thứ.
Anh bây giờ bị kéo về hai hướng...
bởi những khát vọng của trái tim.
Vì thế mà chúng ta ở đây?
Để đàm phán...
chuyện tình riêng của tôi ư?
Không.
Chúng ta đến đây...
để nói về số phận của anh.
Bây giờ tôi nói tiếng của anh.
No comments yet. Be the first to leave one.