প্রথম 200টি লাইন।
Em đến muộn.
Xin lỗi, không làm sao khác được.
Xe lửa vào Chủ nhật, chị biết ra sao rồi.
Không sao khác được. Không tin nổi. Chị đã ăn sạch rồi.
Chị đã ăn sạch hết?
Không tưởng tượng nổi!
Chỉ có vậy thôi sao? - Đã nói rồi mà.
Vậy những ngọn nến này để làm gì? Thật là ma quái.
Đây là điều chị vẫn làm với ảnh mỗi đêm sao?
Chỉ vì chị thích nó, đơn giản là vậy.
Chị phải ngưng lại. Thấy như chị đang đau buồn.
Đau buồn cho một mối quan hệ.
Phải làm cho nó tồi tệ hơn gấp mười lần.
Cảm ơn em, Richard.
Chị đợi ở đây suốt sáu giờ qua chỉ để nghe
em nói vậy. Đó là tất cả những gì chị cần.
Nếu đây là điều chị cần.
Nào, để em đưa chị ra khỏi đây.
Nơi này làm chị buồn rầu.
Chủ nhật ở quanh đây chẳng có nơi nào để đi cả.
Ồ, bây giờ cô ấy thậm chí không thể ra khỏi nhà!
Coi nào, Natalie, không cần phải cố sức đâu.
Chờ đã! Chờ đã!
Đợi đấy.
Cái đó để làm gì?
Chị thậm chí không thể xuống phố
mà không làm một điếu.
Chà, chị đã bỏ nó cho đến khi... - Thôi nào.
Dừng lại!
Richard, dừng lại!
Em không thích thấy chị không vui.
Chà, tôi không vui.
Tôi vô cùng bất hạnh. Ý tôi là...
em mua một căn hộ với người yêu của em
và sau đó hắn bỏ em chỉ trong vòng hai tháng.
Thực ra là 6 tuần rưỡi. Không còn gì tồi tệ hơn.
Không.
Bố và mẹ đều đã mất, em là người duy nhất tôi có thể nói.
Thật là khủng khiếp.
Tôi đã không gặp em trong nhiều năm.
Em xin lỗi. Em thực sự rất bận.
Sinh viên không bận rộn.
Đây là một khóa học tốt.
Dự án cho những thành phố tương lai.
Em rất hạnh phúc. - Chắc chắn rồi.
Phát triển nó ở London.
Ngừng lại đi. Em đang làm gì đấy?
Chị nên luôn luôn nhìn vào
những thứ này bất cứ nơi nào chị đi.
Chị có thể đánh giá một thị trấn bằng
những gì có trong những quả cà chua này.
Dừng lại đi. Gớm quá.
Chết tiệt, nó là một chiếc răng!
Nat, nhanh lên nào!
Chị không được từ chối, nhanh nào.
Nào!
Cởi áo khoác này ra.
Cởi áo khoác ra!
Hút thuốc nhiều quá, nhìn chị xem. Nào!
Chúa ơi!
Richard có làm đẹp hơn như vầy không?
Ước gì khi mình thức dậy và thấy hạnh phúc.
Chỉ... một buổi sáng rồi nó sẽ biến mất,
cảm giác này, và không bao giờ quay trở lại.
Chị có thể biến điều đó thành hiện thực.
Hãy rời thị trấn.
Bắt đầu lại tất cả một lần nữa.
Một sự nghiệp mới?
Tôi đã quá già để bắt đầu lại.
Chị không quá già, đừng ngu ngốc.
Công việc đó không bao giờ là thứ chị muốn.
Hãy tìm người mua lại cái shop chết tiệt đó.
Chị phải trở thành một nghệ sĩ.
Tôi không phải là một nghệ sĩ.
Không, nhưng chị muốn trở thành.
Hôn tôi đi.
Đến đây nào.
Chị xin lỗi.
Chị chỉ thấy cần một cái gì đó để ôm ấp.
Dù là em. Dù là em trai nhỏ của chị.
Đi ngủ lại đi.
Và em đã không làm cho tôi cảm thấy tốt hơn,
vì vậy đừng trông tự mãn như vậy.
Chết tiệt! - Này, này!
Tôi đây. - Có chuyện gì vậy?
Em đã để quên ví trong căn hộ của chị.
Vậy đi tìm nó đi.
Em không có chìa khóa.
Làm ơn đi, em không muốn bị lỡ chuyến tàu.
Tôi không tin đâu!
Cậu tự nhiên hiện ra, tới nhà tôi như ở
khách sạn, tôi đã không gặp cầu từ...
Natalie... chỉ lần này thôi.
Làm ơn đi mà?
Tôi phải xin phép.
Tôi phải hỏi bà chủ 14 tuổi của tôi đã.
Đó!
Không thể tin được điều tôi làm cho cậu!
Nghe này...
Công việc thế nào rồi? - Bây giờ anh ta đã hỏi!
Thật kinh khủng, tôi đã trở thành thư ký.
Bà chủ của tôi sợ hãi vì tôi đang đi thụt lùi.
Tôi đang kiếm một công việc sáng tạo, hợp thời trang,
và xem thử ra sao. Tôi thấy như mình đã già chát.
Dừng lại!
OK, OK, tôi có thể làm bất cứ gì. Cậu đã nói
với tôi như vậy và nó phải thành hiện thực.
Cậu không nghe tôi nói.
Ồ, không, em vẫn nghe, chỉ tại xe lửa hú còi.
Nghe này, tôi đã có ý định nói chuyện với cậu.
Bây giờ tôi cố và nói với cậu ngay tại đây.
Điều này thật ngu ngốc. Thôi, hãy đi đi.
Đi. Đi đi mà!
Em xin lỗi, em sợ bị lỡ chuyến tàu.
Và đừng có quên là hãy viết cho tôi,
bằng không tôi sẽ giết cậu.
Điện thoại nữa, Scotland không xa lắm đâu.
Em có thể sẽ bận rộn.
Không, cậu không bận. Xây dựng một thị trấn mới,
không là gì cả. Cậu sẽ có nhiều thời gian.
Coi nào, cậu đang ở đâu vậy?
Ồ, Richard, coi nào...
Xin chào. - Richard.
Natalie, đúng chị rồi.
Chỉ là bà chị anh.
Chỉ? Cậu đang nói chuyện với ai vậy?
Em, ờ... thư ký của em.
Tụi em, ờ... tụi em đang ở đây có một mình.
Cậu đang chơi cô ấy, phải không?
Thì hồi nào vẫn vậy, vâng...
nhưng không phải là thường xuyên.
Chúa ơi, thật không thể tin nổi!
Bây giờ chỉ đang bốn giờ chiều.
Tụi em đang kỷ niệm những ngày tự do cuối cùng.
Họ sắp đòi lại văn phòng.
Chỗ của chị giống như trong một bộ phim kinh dị.
Có lẽ đã đến lúc phải tiếp tục đổi chỗ lần nữa.
Cậu nói lúc nào cũng thấy dễ.
Chà, em đã có một công việc mới.
Công việc khác?
Ừ, cái này ở lục địa, nếu em được nhận.
Gì vậy? Ý cậu là cậu sẽ ra nước ngoài?
Có thể, vâng.
Nghe này, Natalie, ừm... em phải bận đồ,
có gì em sẽ gọi chị vào ngày mai, Ok? Em hứa.
Tốt nhất là nên mặc đồ lại.
Ở truồng mà đi tới lui trong văn phòng
thật không giống ai!
Trò chuyện kiểu này thật bực mình!
Dẹp đi, buông tôi ra!
Phải nói là tôi rất ngạc nhiên
khi thấy một người như anh lại ở đây.
Lương của anh sẽ bị cắt giảm rất nhiều.
Ý tôi là, tất cả những công việc
anh đã từng làm - PAN-European, Brussels...
Ồ, đừng để ý đến điều đó.
Đó chỉ là may mắn và tôi không vui trong công việc đó.
Vậy, anh tính sẽ nhận công việc này, phải không?
Không phải lúc này, không.
Ý anh là anh chỉ nhận những công việc tuyệt vời
và đây không phải là một trong số chúng?
Không, ý tôi là, cuộc phỏng vấn này
đã diễn ra khá tệ, vì vậy...
Ồ, tôi không hút thuốc, nó chỉ để làm cảnh.
Tôi đã thay đổi. Ờ...
Tôi thấy cuộc sống còn nhiều điều
hơn là lập kế hoạch cho những con đường mới.
Tôi đã thấy được môi trường. Hơi trễ.
Tôi không đánh giá cao với nó.
Tôi đã thấy rất nhiều sự kém cỏi
giữa các nhà phát triển - lập kế hoạch tồi -
Tôi muốn làm điều gì đó về điều đó.
Anh nên hiểu rằng chúng tôi
không có tài chánh để nói về vấn đề đó.
Không có kiểm soát quy hoạch
trong khu này của thị trấn.
Chúng ta có thể như những con chó săn.
Một loại tổ chức Hòa bình xanh đô thị?
Tôi sẽ cho anh biết. Tôi sẽ gọi cho anh.
Không. Hãy nói cho tôi ngay bây giờ.
Tôi thích dẹp ba cái điều vớ vẩn
và tôi tưởng tượng anh cũng vậy.
Xin chào, đây là Urban Alert.
Được rồi. Chờ chút.
Richard. Richard! Anh có điện thoại.
Tôi đang bận. - Là chị anh gọi đến.
Oh, shit, yeah, tôi định...
Tôi nghĩ là tốt hơn là tôi nên nói chuyện.
Hiya.
Cậu đã trở lại được sáu tuần. Cậu vẫn chưa gọi.
Tôi đã gọi. Tôi đã để lại tin nhắn trên máy chị.
Hôm qua.
Có muốn ghé đây không?
Gặp Sinclair. - Ai?
Đừng làm thế. Sinclair.
Vì anh đã không thu xếp chuyện đó cho đám cưới.
Món ăn. Thức ăn đã hết.
Hiya.
Đến đây trưa thứ bảy. 1 giờ chiều.
Ừ, chắc chắn rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.