A Model Family

A Model Family (모범가족)

Vietnamese সাবটাইটেল ডাউনলোড করুন

রিলিজ তথ্য

A Model Family 01 - 10 Complet
ভাষ্য লিখেছেন UtNhat
Nf

ট্যাগ

other
প্রকাশিত: 2022-08-12
ডাউনলোড: 44
শ্রবণপ্রতিবন্ধীদের জন্য: No

Vietnamese সাবটাইটেল প্রিভিউ

প্রথম 178টি লাইন।

‎LOẠT PHIM NETFLIX

‎Chiến tranh, bệnh tật, tai nạn…

‎Rất nhiều người chết vì những thứ đó.

‎Nhưng số người chết vì tiền

‎còn nhiều hơn.

‎Xin tha cho tôi.

‎Tiền thì có gì hay cơ chứ?

‎Chết rồi thì tiền cũng vô dụng.

‎Lẽ ra tôi…

‎không nên rớ vào số tiền đó…

‎Giáo sư Kim, nhân vật ‎đang nổi đình đám, tác giả

‎tựa sách bán chạy "Tôi là công lý"…

‎Bố ơi?

‎- ‎…đã bị bắt vào tối qua. ‎- Bố có sao không?

‎Bố không sao.

‎Giáo sư Kim đang tranh chấp với nạn nhân ‎trong một cáo buộc quấy rối tình dục.

‎Cảnh sát đã lấy được ‎tin nhắn và trích xuất máy quay

‎- ‎…và lập tức bắt giữ… ‎- Coi chừng tay!

‎Là con trai Giám đốc Quỹ Đại học Hankuk,

‎- ‎Kim đã phủ nhận mọi cáo buộc… ‎- ‎Gì vậy trời?

‎…mình đã quấy rối tình dục sinh viên A,

‎khẳng định mình ‎không hề biết đến người này…

‎Lần này là gì đây?

‎Hở? Ý em là sao?

‎À, cái này à?

‎Không sao đâu, chuyện nhỏ ấy mà.

‎- Hôm nay đừng có trốn học, nghe chưa? ‎- Đi học vui nha con.

‎Tay bố có sao không ạ?

‎Bố không sao?

‎Mà khoan, Hyun-woo, ‎sao hôm nay con không đi học?

‎Hôm nay cả lớp đi dã ngoại ạ.

‎Vậy thì con cũng phải đi chứ.

‎Mẹ bảo đi chơi nguy hiểm lắm. ‎Không tốt cho tim con.

‎Thế giới đầy rẫy hiểm họa.

‎Nay em sẽ dẫn tụi nhỏ về nhà mẹ.

‎Anh biết rồi. ‎Đợi tan làm anh cũng về đó nhé?

‎- Anh định trì hoãn đến bao giờ đây? ‎- Hả?

‎Anh phải quyết định vụ ly hôn đi chứ.

‎Ôi trời.

‎Thiệt tình!

‎Không tin nổi. ‎Sao mọi chuyện có thể bung bét thế này?

‎Diễn biến hiện tại lố bịch thật luôn.

‎Bọn họ dám bảo vì đó không phải hối lộ

‎mà là đầu tư nên không thể lấy lại tiền.

‎Nhà tay Giám đốc đó ở đâu?

‎Cậu tìm ông ta làm gì?

‎Tôi phải lấy lại tiền. ‎Anh biết số tiền đó vốn để làm gì không?

‎Để phẫu thuật cho Hyun-woo.

‎Số tiền đáng ra ‎phải dùng để chi cho ca ghép tim.

‎Mạng con tôi dựa vào nó.

‎Vậy mà tôi lén Eun-ju ‎vay một món nợ mà mình không trả nổi.

‎Hối lộ người khác để được thăng chức ‎giáo sư cũng là hành vi phạm tội đó.

‎Chúng ta có thể sụp đổ trong nháy mắt.

‎Sụp đổ cũng không sao. Tôi đáng bị vậy.

‎Nhưng tôi phải lo cho gia đình.

‎Còn tôi thì sao? Tôi cũng sẽ sụp đổ đấy.

‎Nhà Giám đốc đó ở đâu?

‎Nè, chúng ta đi làm ‎vài ly rồi nghĩ đối sách, nhé?

‎- Byeong-gu à. ‎- Sao?

‎Cho tôi mượn tiền đi!

‎Thôi đi, tôi kiếm đâu ra tiền…

‎Cậu nghĩ giờ tôi có tiền thật hả?

‎Tôi cũng trắng tay đây này.

‎Byeong-gu.

‎Sao?

‎Đi chết đi!

‎Thôi đi mà, thiệt tình. Gì vậy…

‎Anh! Cùng cái khoản hoa hồng chết tiệt đó!

‎Đi chết hết đi! Chó chết!

‎Này, tôi biết Eun-ju đang đòi ly hôn.

‎Cậu mà kể vụ này cho cổ là sai lắm đó.

‎Chấp nhận thôi! Đành phải chịu đựng!

‎"Chấp nhận"?

‎"Chịu đựng"?

‎Anh bảo tay Giám đốc đó ‎chống lưng cho anh kia mà?

‎Bảo cứ hối lộ, ‎gã sẽ cho tôi làm Giáo sư mà?

‎Tự tôi không lên chức nổi ‎nên mới đành hối lộ.

‎Do vậy mà giờ ‎người thân tôi phải chết. Rồi sao?

‎"Chịu đựng" hả?

‎"Loài người vốn phải chịu đựng.

‎Dù là đến nơi này,

‎hay rời đi xa,

‎tất cả đều vào đúng thời điểm".

‎Đây là lời thoại của Edgar trong ‎Vua Lear ‎.

‎Bi kịch biến con người ‎thành sinh vật đáng thương.

‎Liệu vận may có ‎tìm được người đang cố chịu đựng không?

‎Rốt cuộc, Edgar vẫn ‎sống sót đến cuối cùng.

‎Hãy đọc hết truyện, ‎đừng chỉ xem tóm tắt trên mạng.

‎Buổi học kết thúc.

‎Ừ, a lô?

‎Vừa tan học, mình đến ngay. Đợi nhé!

‎Đồ ngu…

‎Chết đi cho rồi…

‎PARK HYUN-WOO ‎GỌI VIDEO

‎A lô, Hyun-woo.

‎Bố ơi, con, mẹ với ‎chị Yeon-woo đang ở nhà bà ngoại.

‎Ừ, bố biết rồi.

‎Hôm nay sinh nhật bà, bố không đến ạ?

‎À, bố…

‎Hôm nay bố có chút việc,

‎nên bố đã báo không đến được rồi.

‎Con hiểu rồi.

‎Còn thuốc? Con có mang theo không đấy?

‎Có ạ.

‎Bố đừng quên ăn đấy nhé,

‎không được uống rượu nữa.

‎Ừ.

‎Con cũng đừng quên uống thuốc đấy.

‎Dạ.

‎- Hyun-woo à, bố xin lỗi nhé. ‎- Sao ạ?

‎Bố…

‎Xin lỗi vì hôm nay không thể đi với con.

‎Không sao đâu bố.

‎Rồi, con chơi tiếp đi.

‎Nhớ ăn tối đấy nhé.

‎- ‎Dạ. ‎- Ngoan.

‎Đây là đường dây cho trường hợp khẩn cấp.

‎- ‎A lô? ‎- Tôi…

‎Vâng, mời anh nói.

‎À, không có gì đâu.

‎Xin lỗi, tôi bấm nhầm số.

‎Chắc bố ở một mình chán lắm.

‎Giờ là cuối tuần mà.

‎Vắng bố con không thấy thích à?

‎Mình là gia đình mà.

‎Gia đình thì phải ở bên nhau mới đúng.

‎Tập quen dần đi.

‎Sắp tới bố sẽ đi luôn đấy.

‎- Park Yeon-woo. ‎- Sao?

‎Em có ngốc đâu. Nó biết hết đấy.

‎Hyun-woo, con muốn sống ở đây không?

‎- Vừa đẹp vừa gần bệnh viện. ‎- Con không muốn.

‎Con mới có bạn ‎mà đã phải chuyển đi rồi à? Không chịu.

‎Phải tránh máy quay an ninh…

‎TRẠM KIỂM TRA NỒNG ĐỘ CỒN

‎Dừng xe đó lại!

‎Có người bỏ trốn!

‎Bắt người đó!

‎Cẩn thận!

‎Còn chờ gì nữa?

‎Dừng lại!

‎Khỉ thật…

‎Mau! Ngăn anh ta lại!

‎Đi thôi nào!

‎Ngoan lắm.

‎Nè, sao vậy hả?

‎Làm sao đấy?

‎Sao đấy hả?

‎Cưng sao vậy?

‎Sao vậy? Đi thôi nào!

‎Mày bị gì vậy hả?

‎Đi nào! Nè, mày bị sao thế?

‎Nào, bé cưng. Đi thôi!

‎Đi thôi nào!

‎Mẹ có nhiều bạn là nam nhỉ?

‎Thì mẹ cũng nổi lắm chứ đùa.

‎Cấp hai, cấp ba, ‎đại học nữa, kể cả là ảnh nhóm,

‎lúc nào cũng có ‎bạn nam đứng cạnh mẹ luôn ấy.

‎Mẹ toàn là tiêu điểm đấy.

‎Sao mẹ không có ảnh tốt nghiệp đại học?

‎Vì lúc đó mẹ đang bầu chị con.

‎Đi ngủ nào!

‎Nhưng không ảnh nào có bố cả.

‎Hồi đó bố không ở cạnh mẹ,

‎cả giờ cũng vậy.

‎Không có bố thì không được à?

‎Mẹ con mình không có bố cũng vẫn sống tốt.

‎Mẹ không cần bố sao ạ?

‎Nhưng bố là người tốt mà.

‎Xin lỗi, xe này vừa nãy đã ‎bỏ trốn khỏi trạm kiểm soát phải không?

‎Hả?

‎Không phải.

‎Dòng xe này phổ thông mà. Màu cũng vậy.

‎Mời anh thổi.

‎- Đưa một cái máy đo nữa. ‎- Vâng.

‎Bắt đầu kẹt xe rồi sếp.

‎Mời anh thổi.

‎- Anh không bắt máy sao? ‎- Hả?

মন্তব্যসমূহ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left