প্রথম 178টি লাইন।
LOẠT PHIM NETFLIX
Chiến tranh, bệnh tật, tai nạn…
Rất nhiều người chết vì những thứ đó.
Nhưng số người chết vì tiền
còn nhiều hơn.
Xin tha cho tôi.
Tiền thì có gì hay cơ chứ?
Chết rồi thì tiền cũng vô dụng.
Lẽ ra tôi…
không nên rớ vào số tiền đó…
Giáo sư Kim, nhân vật đang nổi đình đám, tác giả
tựa sách bán chạy "Tôi là công lý"…
Bố ơi?
- …đã bị bắt vào tối qua. - Bố có sao không?
Bố không sao.
Giáo sư Kim đang tranh chấp với nạn nhân trong một cáo buộc quấy rối tình dục.
Cảnh sát đã lấy được tin nhắn và trích xuất máy quay
- …và lập tức bắt giữ… - Coi chừng tay!
Là con trai Giám đốc Quỹ Đại học Hankuk,
- Kim đã phủ nhận mọi cáo buộc… - Gì vậy trời?
…mình đã quấy rối tình dục sinh viên A,
khẳng định mình không hề biết đến người này…
Lần này là gì đây?
Hở? Ý em là sao?
À, cái này à?
Không sao đâu, chuyện nhỏ ấy mà.
- Hôm nay đừng có trốn học, nghe chưa? - Đi học vui nha con.
Tay bố có sao không ạ?
Bố không sao?
Mà khoan, Hyun-woo, sao hôm nay con không đi học?
Hôm nay cả lớp đi dã ngoại ạ.
Vậy thì con cũng phải đi chứ.
Mẹ bảo đi chơi nguy hiểm lắm. Không tốt cho tim con.
Thế giới đầy rẫy hiểm họa.
Nay em sẽ dẫn tụi nhỏ về nhà mẹ.
Anh biết rồi. Đợi tan làm anh cũng về đó nhé?
- Anh định trì hoãn đến bao giờ đây? - Hả?
Anh phải quyết định vụ ly hôn đi chứ.
Ôi trời.
Thiệt tình!
Không tin nổi. Sao mọi chuyện có thể bung bét thế này?
Diễn biến hiện tại lố bịch thật luôn.
Bọn họ dám bảo vì đó không phải hối lộ
mà là đầu tư nên không thể lấy lại tiền.
Nhà tay Giám đốc đó ở đâu?
Cậu tìm ông ta làm gì?
Tôi phải lấy lại tiền. Anh biết số tiền đó vốn để làm gì không?
Để phẫu thuật cho Hyun-woo.
Số tiền đáng ra phải dùng để chi cho ca ghép tim.
Mạng con tôi dựa vào nó.
Vậy mà tôi lén Eun-ju vay một món nợ mà mình không trả nổi.
Hối lộ người khác để được thăng chức giáo sư cũng là hành vi phạm tội đó.
Chúng ta có thể sụp đổ trong nháy mắt.
Sụp đổ cũng không sao. Tôi đáng bị vậy.
Nhưng tôi phải lo cho gia đình.
Còn tôi thì sao? Tôi cũng sẽ sụp đổ đấy.
Nhà Giám đốc đó ở đâu?
Nè, chúng ta đi làm vài ly rồi nghĩ đối sách, nhé?
- Byeong-gu à. - Sao?
Cho tôi mượn tiền đi!
Thôi đi, tôi kiếm đâu ra tiền…
Cậu nghĩ giờ tôi có tiền thật hả?
Tôi cũng trắng tay đây này.
Byeong-gu.
Sao?
Đi chết đi!
Thôi đi mà, thiệt tình. Gì vậy…
Anh! Cùng cái khoản hoa hồng chết tiệt đó!
Đi chết hết đi! Chó chết!
Này, tôi biết Eun-ju đang đòi ly hôn.
Cậu mà kể vụ này cho cổ là sai lắm đó.
Chấp nhận thôi! Đành phải chịu đựng!
"Chấp nhận"?
"Chịu đựng"?
Anh bảo tay Giám đốc đó chống lưng cho anh kia mà?
Bảo cứ hối lộ, gã sẽ cho tôi làm Giáo sư mà?
Tự tôi không lên chức nổi nên mới đành hối lộ.
Do vậy mà giờ người thân tôi phải chết. Rồi sao?
"Chịu đựng" hả?
"Loài người vốn phải chịu đựng.
Dù là đến nơi này,
hay rời đi xa,
tất cả đều vào đúng thời điểm".
Đây là lời thoại của Edgar trong Vua Lear .
Bi kịch biến con người thành sinh vật đáng thương.
Liệu vận may có tìm được người đang cố chịu đựng không?
Rốt cuộc, Edgar vẫn sống sót đến cuối cùng.
Hãy đọc hết truyện, đừng chỉ xem tóm tắt trên mạng.
Buổi học kết thúc.
Ừ, a lô?
Vừa tan học, mình đến ngay. Đợi nhé!
Đồ ngu…
Chết đi cho rồi…
PARK HYUN-WOO GỌI VIDEO
A lô, Hyun-woo.
Bố ơi, con, mẹ với chị Yeon-woo đang ở nhà bà ngoại.
Ừ, bố biết rồi.
Hôm nay sinh nhật bà, bố không đến ạ?
À, bố…
Hôm nay bố có chút việc,
nên bố đã báo không đến được rồi.
Con hiểu rồi.
Còn thuốc? Con có mang theo không đấy?
Có ạ.
Bố đừng quên ăn đấy nhé,
không được uống rượu nữa.
Ừ.
Con cũng đừng quên uống thuốc đấy.
Dạ.
- Hyun-woo à, bố xin lỗi nhé. - Sao ạ?
Bố…
Xin lỗi vì hôm nay không thể đi với con.
Không sao đâu bố.
Rồi, con chơi tiếp đi.
Nhớ ăn tối đấy nhé.
- Dạ. - Ngoan.
Đây là đường dây cho trường hợp khẩn cấp.
- A lô? - Tôi…
Vâng, mời anh nói.
À, không có gì đâu.
Xin lỗi, tôi bấm nhầm số.
Chắc bố ở một mình chán lắm.
Giờ là cuối tuần mà.
Vắng bố con không thấy thích à?
Mình là gia đình mà.
Gia đình thì phải ở bên nhau mới đúng.
Tập quen dần đi.
Sắp tới bố sẽ đi luôn đấy.
- Park Yeon-woo. - Sao?
Em có ngốc đâu. Nó biết hết đấy.
Hyun-woo, con muốn sống ở đây không?
- Vừa đẹp vừa gần bệnh viện. - Con không muốn.
Con mới có bạn mà đã phải chuyển đi rồi à? Không chịu.
Phải tránh máy quay an ninh…
TRẠM KIỂM TRA NỒNG ĐỘ CỒN
Dừng xe đó lại!
Có người bỏ trốn!
Bắt người đó!
Cẩn thận!
Còn chờ gì nữa?
Dừng lại!
Khỉ thật…
Mau! Ngăn anh ta lại!
Đi thôi nào!
Ngoan lắm.
Nè, sao vậy hả?
Làm sao đấy?
Sao đấy hả?
Cưng sao vậy?
Sao vậy? Đi thôi nào!
Mày bị gì vậy hả?
Đi nào! Nè, mày bị sao thế?
Nào, bé cưng. Đi thôi!
Đi thôi nào!
Mẹ có nhiều bạn là nam nhỉ?
Thì mẹ cũng nổi lắm chứ đùa.
Cấp hai, cấp ba, đại học nữa, kể cả là ảnh nhóm,
lúc nào cũng có bạn nam đứng cạnh mẹ luôn ấy.
Mẹ toàn là tiêu điểm đấy.
Sao mẹ không có ảnh tốt nghiệp đại học?
Vì lúc đó mẹ đang bầu chị con.
Đi ngủ nào!
Nhưng không ảnh nào có bố cả.
Hồi đó bố không ở cạnh mẹ,
cả giờ cũng vậy.
Không có bố thì không được à?
Mẹ con mình không có bố cũng vẫn sống tốt.
Mẹ không cần bố sao ạ?
Nhưng bố là người tốt mà.
Xin lỗi, xe này vừa nãy đã bỏ trốn khỏi trạm kiểm soát phải không?
Hả?
Không phải.
Dòng xe này phổ thông mà. Màu cũng vậy.
Mời anh thổi.
- Đưa một cái máy đo nữa. - Vâng.
Bắt đầu kẹt xe rồi sếp.
Mời anh thổi.
- Anh không bắt máy sao? - Hả?
No comments yet. Be the first to leave one.