প্রথম 200টি লাইন।
CÔNG TY TNHH TOHO.
SANSHIRO SUGATA PHẦN 2
Được sản xuất bởi MOTOHIKO ITO
Kịch bản của AKIRA KUROSAWA
Tiểu thuyết gốc của TSUNEO TOMITA
Quay phim bởi TAKEO ITO
Thiết kế sản xuất bởi KAZUO KUBO
Âm thanh của SHOJI KAMEYAMA
Chiếu sáng bởi CHOSHIRO ISHII
Âm nhạc của SEIICHI SUZUKI
CAST
DENJIRO OOKOUCHI trong vai Shogoro Yano
SUSUMU FUJITA trong vai Sanshiro Sugata
RYUNOSUKE TSUKIGATA trong vai Gennosuke Higaki và Tesshin Higaki
AKITAKE KONO trong vai Genzaburo Higaki
YUKIKO TODOROKI trong vai Sayo
Đạo diễn bởi AKIRA KUROSAWA
1887, YOKOHAMA
Tôi xin lỗi, thưa ông.
Tôi rât tiêc. Ông có bị đau không?
Xin vui lòng bỏ qua cho.
Đây không phải là võ đài.
Thưa ông...
Tôi mong rằng anh sẽ không gặp rắc rối một lần nữa.
Tôi đang ở tại nhà trọ Hamaya.
Nếu anh gặp rắc rối,
hãy yêu cầu gặp Sugata ở nhà trọ.
Sugata.
Xin cảm ơn ông.
Xin cảm ơn ông.
ông chắc đúng là ông Sanshiro Sugata của Shudokan.
Tôi có đọc tin về ông trên báo.
Ông đã đánh bại Hansuke Murai, bậc thầy của Jujitsu phái Isshin,
tại Giải đấu võ thuật cảnh sát.
Xin lỗi. Tôi phải đi.
Cô Sayo.
Cô có tin gì về Sanshiro không?
Không, thưa ông.
Tôi không có tin gì về anh ấy từ khi bố tôi qua đời.
Một người như Sanshiro
chắc hẳn phải cảm thấy có trách nhiệm về cái chết của ông ấy..
Anh ta phải chịu đau khổ một mình.
Nhưng này, cô Sayo,
điều làm cho anh ấy trở nên đặc biệt
là anh ấy thật thà đến mức ngốc dại.
Anh ấy không sắc sảo.
Anh ấy không bao giờ đi lạc hướng.
Anh ấy không thể sống khác được.
Tôi nói điều này với nỗi buồn lớn.
Cô sẽ không thấy kiểu nhân vật đó
trong những người trẻ ngày nay mặc thời trang phương Tây.
Tôi thực sự đánh giá cao
phong cách của anh ấy, cô Sayo.
Tôi không khuyến khích anh. Đó không phải là một con đường dễ dàng để làm theo.
Ý ông là con đường của Judo?
Đúng.
Ngay cả đối với một chuyên gia như ông?
Ngay cả đối với một người luôn chiến thắng như ông?
Anh vẫn phải đối mặt với nỗi buồn của cuộc sống.
Đôi khi anh không quan tâm đến chiến thắng.
Nếu ông cảm thấy như vậy...
Ý anh là tôi nên chịu thua?
Chà, thưa vâng.
Nó không dễ như thế đâu.
Không quan trọng tôi cảm thấy thế nào. Tôi phải giành chiến thắng.
Thứ lỗi cho tôi.
Tôi đã nói quá nhiều.
Tôi chỉ muốn nói với anh
rằng anh không nên xem nhẹ Judo.
Bên cạnh đó, tôi không có khả năng làm người hướng dẫn.
Bản thân tôi, là một môn sinh.
Xin lỗi.
Có người muốn gặp anh.
YOSHIZO FUBIKI - THÔNG DỊCH VIÊN TÒA ĐẠI SỨ HOA KỲ
Tôi đã được nghe chuyện anh đánh bại người thủy thủ ngày hôm đó.
Là một đồng hương, tôi rất tự hào về anh.
Nói về chuyện đó, có một võ sĩ quyền anh người Mỹ,
tự nhận là chuyên gia võ thuật,
là tay đấm hàng đầu của Mỹ
tên là William Lister đang viếng thăm Nhật Bản.
Anh ta đã nghe về chuyện đã xảy ra.
Anh ta lấy làm tiếc rằng người thủy thủ,
một võ sĩ quyền anh giỏi, lại bị thua dưới tay anh.
Anh muốn tôi làm gì?
Chà, anh nghĩ sao về một trận đấu hữu nghị giữa Nhật bản và Mỹ?
Giữa bản thân anh là đô vật Judo giỏi nhất
và William Lister là võ sĩ quyền anh giỏi nhất.
Anh nói gì?
- Chính xác thì võ sĩ quyền anh đấu như thế nào? - Võ sĩ quyền anh?
Đây là cách võ sĩ quyền anh chiến đấu.
Hai đấu sĩ đeo găng tay đặc biệt
và đánh nhau ở phần thân trên.
Như thế này.
Anh có thể thấy họ chảy máu từ mí mắt hoặc mũi của họ.
Da của họ bị rách toạc.
Có máu đổ ra khắp người. Anh thậm chí có thể gọi nó là bi thảm.
Người Mỹ rất thích môn võ đó.
Như vậy, quyền anh là môn võ để trình diễn, hả?
Tôi sẽ không đấu võ để giải trí cho mọi người.
Đừng suy nghĩ quá đơn giản.
Tôi là như vậy.
Có một đô vật Jujitsu sẵn sàng lên võ đài.
Tôi không quan tâm đến chuyện đó.
Vậy, anh sẽ không làm điều đó.
Không, tôi sẽ không làm.
Nhưng ít nhất anh cũng nên đến xem trận đấu.
Đại sứ quán Mỹ sẽ sớm tổ chức một bữa tiệc để giới thiệu quyền anh đến Nhật Bản.
Tôi sẽ gửi cho anh một thiệp mời.
Cảm ơn anh đã dành thời gian.
Tôi thấy hối tiếc kinh khủng khi đặt ông vào tình huống này.
Tôi cá là anh ta muốn trả thù.
- Có lẽ ông không nên đến Đại sứ quán. - Tôi sẽ đến.
Tôi muốn xem đấm bốc trông như thế nào.
Nó không vui lắm khi đấu hòa hoặc khi trọng tài đòi ngưng đấu.
Khán giả trở nên phấn khích khi một trong hai đối thủ bị đánh gục.
Anh đi đâu vậy, anh Sugata?
- Tôi đi về đây. - Có chuyện gì vậy?
Việc này thật kinh tởm.
Cuộc đấu giữa Lister và đô vật Jujitsu sắp diễn ra.
- Anh nên dừng nó lại. - Dừng lại cái gì?
Đừng để họ chiến đấu.
Sao anh lại nói ngớ ngẩn như vậy?
Chính những người ở đây mới là những người ngớ ngẩn.
Họ để đàn ông chiến đấu như chó hay gà trống.
Nếu anh tự hào là người Nhật, hãy ngăn anh ấy tự bôi nhục mình.
Chờ một chút!
Vâng?
Có chuyện gì vậy?
Tôi thực sự khuyên anh không nên làm điều này.
Tại sao vậy?
Nhân danh nền võ thuật Nhật Bản.
Tôi không nghĩ mình sẽ thua.
Đó không phải là vấn đề thắng hay thua.
Vậy đó là gì?
Quyền anh không có ý nghĩa chiến đấu.
Anh chiến đấu vì lý do gì?
Tên tôi là Kahei Sekine của Jujitsu theo phái Isshin. Và anh là ai?
Tôi là Sanshiro Sugata từ Shudokan.
Sugata.
Tôi hiểu rồi.
Tôi sẽ cho anh biết tôi chiến đấu vì cái gì.
Tôi chiến đấu vì tiền.
Vì Judo mà Jujitsu đã mất đi danh tiếng của mình.
Cảm ơn anh.
SHUDOKAN
Thưa thầy!
Con cảm thấy khó khăn khi đấu.
Con đã đấu Judo với nhiều người trong nhiều hoàn cảnh.
Con luôn nghĩ rằng con đã thấy
khi con đánh bại đối thủ,
con bị chính họ, gia đình và đệ tử họ thù ghét.
Con chấp nhận nó là điều thực tế khi bước vào cuộc sống của một đô vật Judo.
Nhưng bây giờ con đã nhận ra rằng con đã nghiền nát cuộc sống của họ.
Con thấy nó xảy ra ngay trước mắt.
Con muốn từ bỏ Judo.
Đó là tât cả sao?
Đó có phải là tất cả những gì anh đã học được trong hành trình hai năm qua?
Là vậy sao?
Anh đã không thay đổi chút nào. Anh vẫn giống như hai năm trước.
Tôi hiểu nỗi thống khổ của anh.
Hoặc tôi nên nói
tôi đau đớn nhìn thấy những gì tôi đã mang lại cho anh.
Nhưng tôi tin...
chúng ta có một mục tiêu lớn hơn nhiều để theo đuổi.
Chiến đấu ...
là một con đường để hợp nhất.
Anh sẽ không tìm được yên bình trong sự thỏa hiệp hoặc nhầm lẫn.
Đừng để những chướng ngại vật nhỏ cản đường anh.
Tôi đã đặt mình vào cuộc chiến chống lại Jujitsu
tôi tin tưởng vào chính nghĩa của Judo.
Cuộc chiến giữa Judo và Jujitsu
không phải là về danh xưng.
Nó không phải là về những gì tôi, Shogoro Yano, đã đạt được.
Nó cũng không phải là sự chiến thắng của anh trong cuộc đấu.
Hoặc tôi có thể nói
nó hoàn toàn không phải về việc Judo đánh bại Jujitsu.
Đó là tất cả về sự sống còn của võ thuật Nhật Bản.
Anh Sugata.
Anh Sugata.
- Anh đã ăn tối chưa? - Chưa.
Anh sẽ ăn ở đâu?
Tôi sẽ ăn tối với bạn trong nhà bếp.
Ồ, anh giống như một học viên trẻ.
Tôi luôn tưởng tượng Sanshiro Sugata sẽ trông dữ tợn hơn.
Anh biết đấy, với một bộ ria mép hoặc một cái gì đó.
Nghiêm túc mà nói, cháu tôi hơi sợ anh.
Có một bài hát về anh, anh biết không?
Sanshiro đang đi kìa...
Làm ơn dừng lại, thưa bà.
Chà, trông anh không đáng sợ.
Anh có lẽ rất mạnh mẽ.
Nhưng đừng ỷ vào sức mạnh của mình.
Lâu lắm rồi tôi mới thấy cái gãi đầu nổi tiếng của anh.
Hoặc khuôn mặt không cạo râu của anh.
Bốn ông vua của Shudokan đều ở đây.
Thoải mái thật đấy.
Cái gì vậy?
Thật là một khoảng thời gian dài.
Tôi đã về nhà.
Nhắc đến cha cô, tôi...
No comments yet. Be the first to leave one.