প্রথম 200টি লাইন।
- Milloy. - Ở đây.
- Harper. - Ở đây.
- Casper. - Vâng.
- Crenshaw. - Ở đây.
- Gallagher. - Ở đây.
- Miller. - Ở đây.
- Roberts. - Ở đây.
- White. - Chuẩn rồi.
- Patton. - Chuẩn rồi.
- Franklin. - Ở đây.
- James. - # Tôi ở đây, ông Man, tôi không nói dối #
#Và tôi sẽ ở đây cho đến ngày tôi chết ##
- Spencer. - Ở đây.
- Becker. - Chuẩn rồi.
- Stack. - Ở đây.
Lister.
- Ở đây. - Collins.
Collins.
- Coy. - Ở đây.
Cả tuần nay, ngày nào cũng mưa.
Hồi nhỏ, tôi rất thích mưa...
kể cả khi trời mưa to như bây giờ.
Lần cuối đánh nhau ngoài trời, mưa đã làm tôi chậm đi nhiều.
Tôi đã từng gặp người phụ nữ đẹp nhất của tôi lúc trời mưa.
Giày cao gót trên vỉa hè ướt át.
Này. Hãy nhìn Frank lần cuối đi.
Họ không muốn mất thời gian, phải không?
# Hôm nay họ sẽ chôn Frankie McLain #
# Không còn đau và không còn đau nữa #
# Chúa nhân lành, ban phước cho Frankie #
# Ngài đã cho anh ra ngoài trước khi kết thúc ##
Chà, quý ông, đó là một kiểu kết thúc.
Có lẽ anh ấy ra đi thì tốt hơn.
Tôi không nghĩ Đại úy Munsey...
lại đưa một người 62 tuổi đi làm việc trong ống thoát nước.
Ừa, lại thêm một mạng. Gởi lời khen cho Đại úy Munsey.
Luôn luôn trên bệ. Anh ta kìa...
Joe. Joe đi cùng với anh ta.
McLain nhìn tệ quá!
Anh với anh ta đã từng là bồ bịch, đúng không, Collins?
Frankie chỉ còn lại khoảng 8 tháng nữa thôi, phải không, Đại úy?
Chưa biết McLain sao? Ra sau 8 tháng, quay lại tháng thứ 9.
Đúng không, Collins?
Vẫn còn bực bội sao?
Dẹp đi, Munsey.
Không, không phải Munsey. Xếp.
Xếp.
Anh vẫn chưa biết rõ tôi, phải không, Collins?
Sau 10 ngày biệt giam anh vẫn chưa học được gì sao?
Tôi cá rằng nó đã dạy anh ta không mang đồ chơi nữa.
Hay anh vẫn khẳng định rằng người khác đã gài anh?
Đừng bận tâm chuyện đó. Lệnh biệt giam đã kết thúc.
Collins.
Tại sao anh cứ muốn đánh nhau?
Dù sao, nhiệm vụ tôi là phải làm. Tôi...
Được rồi. Cứ làm theo cách của anh.
- Joe. - Doc.
Joe, tôi định xuống thăm anh, nhưng tôi...
Vâng.
Bác sĩ Walters.
Có một cuộc họp sáng nay.
Tốt hơn là ông nên nói thẳng ra.
Và bà cũng vậy.
# Bạn Joe của tôi đã ở trong hố #
# Và nó còn tệ hơn nơi họ đào than #
# Anh ấy đi ra, ngẩng cao đầu #
# Và người đàn ông bị nguyền rủa sẽ chết sớm thôi ##
- Joe. - Anh khỏe không, Joe?
- Rất vui được gặp anh, Joe. - Rất vui vì anh đã trở lại.
Bà xã nói gì không?
Joe, anh biết Kid Coy chứ?
Có thấy hắn quanh đây.
Họ chuyển hắn đến chỗ Frankie McLain.
Frankie là tay tổ, không dễ mà rình mò.
Dù anh nói gì đi nữa, Joe.
Về con chim mồi đó, Joe... Chúng tôi đã thu xếp.
Mọi chuyện đều ổn.
Mọi chuyện đều ổn?
Chuyện gì ổn?
Không có gì ổn cả.
Chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ.
Không cho đến khi chúng ta được ra ngoài.
Các anh đã rõ chưa?
Ra ngoài.
Joe. Sau khi biệt giam, ngay cả thứ này cũng sẽ thấy ngon.
- Cảm ơn. - Hôm qua tôi đã nói chuyện nhiều với luật sư.
Luật sư của anh đến tận New York chỉ để cho anh lời khuyên?
Không, anh không nghe sao? Anh ta tới đây để quậy lên.
Roberts, tôi cần giúp một chút.
- Tránh xa tôi ra. - Nhưng anh đang ở với Gallagher.
Làm ơn đi.
Roberts, anh biết Gallagher có thể thu xếp bất cứ điều gì.
Có vài điều không thu xếp được.
Roberts, nếu anh nói giúp tôi một tiếng...
- Gallagher, tôi phải nói chuyện với anh. - Hắn muốn gì, Louie?
- Biến đi! - Anh phải nghe tôi.
- Tôi nói biến đi! - Họ sẽ giết tôi.
- Hắn là ai? - Wilson. Hắn đang ở buồng 529.
Cũng là một con chim mồi. Hắn đã gài Collins.
Munsey đã bắt tôi làm điều đó. Thật tình.
Anh có thể thu xếp bất cứ chuyện gì, Gallagher.
Nếu anh nói Collins bỏ qua, tôi sẽ trả tiền. Tôi...
Anh sẽ trả tiền.
Chào, Roberts. bệnh cảm cúm thế nào rồi?
Khỏe...
thưa ngài.
- Chào, Daniels. - Chào sếp.
Strella, nghe nói anh đang gây áp lực với vài tù nhân trong khu vực anh.
Đúng không?
Đại úy Munsey, thưa ông, tôi phải nói chuyện với ông.
Làm ơn, thưa ông. Xin ông...
- Chào các bạn. - Chào sếp.
- Ô, chào Gallagher. - Chào, Đại úy.
Tôi hiểu rằng anh có trách nhiệm giải quyết mối thù nhỏ đó trong khối phòng giam "J."
Tất nhiên, chúng tôi đánh giá cao sự trợ giúp của anh, nhưng...
Tụi nhỏ và tôi chỉ cố gắng giúp đỡ.
Anh và đám đệ tử của anh.
Có một luật lệ rất lâu đời trong học viện này về các băng đảng hoặc bè phái.
Chúng tôi không thích chúng. Chúng tôi không muốn chúng.
Tại sao anh không tách chúng ra, Đại úy?
Gallagher, đến lúc nào anh mới chịu nhớ là anh sẽ không trở về nhà...
để điều hành một băng lưu manh?
Hảy để tôi làm một cảnh sát, hả?
Anh hãy lo phục vụ thời gian của anh.
Và bằng cách đó, cả hai chúng ta sẽ được đền đáp.
Đúng vậy, Đại úy.
Giống như Sách nói, chúng ta luôn nhận được những gì sắp đến với mình.
Tất cả chúng ta.
- Ồ, xin lỗi, thưa ngài. - Có chuyện gì với anh vậy?
Không phải lỗi của anh ta.
Xin lỗi, Lister.
# À, bữa sáng của cai ngục đã sẵn sàng và được làm #
# với giăm bông, trứng và mứt cam ##
Có vẻ như ông sẽ có một cuộc họp rất quan trọng vào sáng nay, Bác sĩ.
Đại úy Munsey có ở đó không?
- Ừm. - Ừm.
# Brandy là thức uống ngon nhất trên thế giới #
# Nếu bạn uống đủ, các ngón chân của bạn sẽ bị cong ##
Calypso, thống kê cho thấy...
nếu nồng độ cồn trong máu vượt quá một chấm rưỡi phần trăm...
huyết áp sẽ bị ảnh hưởng, và tình trạng não xảy ra...
và sau đó... bạn sẽ nghiêng ngả.
Và có lẽ đó là cách nó phải như vậy.
Ông không thích nơi này, Bác sĩ.
Điều gì khiến ông ở lại đây?
Anh không có nhiều lựa chọn, Calypso.
Tôi cũng vậy.
Nhưng nó không phải là dễ dàng như vậy, ông McCallum. Nhà tù này...
Nhà tù này có số lượng tù nhân gần gấp đôi so với khi nó được xây dựng để chứa.
Không có đủ công việc để giữ cho các tù nhân bận rộn.
Tại sao không?
Thế giới chúng ta đang sống.
Vâng, chúng ta có thể giao cho họ công việc thực sự, dạy họ nghề, sản xuất mọi thứ.
Nhưng nhà sản xuất dân sự nói chúng ta đang cạnh tranh với họ.
Các công đoàn nói chúng ta đang làm người của họ bị thất nghiệp.
Không ai muốn giúp đỡ. Không phải chúng ta.
Các nhà sản xuất, công đoàn... ông cũng có thể đổ lỗi cho thời tiết.
Những gì ông đang thực sự nói là ông không thể xử lý tình huống.
Xin lỗi, thưa ngài.
Tôi không nghĩ rằng ngài hoàn toàn hiểu ý của ông quản đốc.
Nó không chỉ là vấn đề kiểm soát tù nhân. Ông ấy muốn giúp họ.
Munsey, điều nhà tù này cần là kỷ luật tuyệt đối...
chứ không phải nhân đạo.
Sự trung thành của anh với ông quản đốc không thay đổi sự thật...
rằng ông ấy có thể đã quá già cho công việc của mình.
Tuổi tác, ông McCallum, là vấn đề của động mạch, không phải năm tháng.
Thật đáng tiếc, Walters, ông là một triết gia giỏi hơn là một bác sĩ.
Nhưng tôi cảm thấy mệt mỏi với ông trong cả hai vai trò.
Hôm nay tôi đến đây để nói với ông rằng nếu có bất kỳ rắc rối nào nữa...
nếu nhà tù này không được kiểm soát thật chặt chẽ...
- Ông McCallum... - sẽ có thay đổi ngay lập tức về tất cả nhân sự.
Chúng tôi không muốn bị làm phiền nữa.
Rõ chưa, ông quản đốc?
Vâng, thưa ngài.
- Rõ chưa, bác sĩ? - Ồ, hoàn toàn.
Ông không thể bị làm phiền.
Chà, điều đó đơn giản hóa mọi thứ.
Công chúng vĩ đại và những người phục vụ của nó.
Ông dựng lên những nhà tù, những bức tường dày...
và sau đó công việc của ông kết thúc, đã hoàn thành.
Nhưng nó đã thực sự kết thúc?
Ông và các biện pháp chữa bệnh có bản quyền sáng chế của ông.
Thay đổi quản đốc.
Nhân sự mới. Kỷ luật tuyệt đối.
Ông có biết nhà tù này là gì không, ông McCallum?
Một quả bom người khổng lồ.
Và ông nói, đá nó đi và nó sẽ im lặng. Đập nó và nó sẽ không bùng nổ.
Munsey, anh nghĩ gì về quan điểm của bác sĩ?
Tôi nghĩ, thưa ông, đôi khi, bác sĩ trở nên cảnh giác quá mức.
Quản đốc?
Uh, tôi không... tôi không biết.
Tôi biết. Như bao kẻ mộng mơ và kẻ say sỉn...
những lời xúc động của bác sĩ là trống rỗng.
Giải pháp của ông là gì?
Tất cả những gì tôi biết là khi mọi người bị ốm...
ông không thể chữa họ bằng cách làm cho họ bệnh nặng hơn.
Bằng phương pháp của ông, chúng ta đưa một người trở lại với xã hội...
là một tội phạm tồi tệ hơn khi họ gửi anh ta cho chúng ta.
Nói nhiều quá, bác sĩ. Tôi đang chờ nghe giải pháp của ông.
Với những người như ông, ông McCallum, sẽ không bao giờ có bất kỳ giải pháp nào.
No comments yet. Be the first to leave one.