প্রথম 200টি লাইন।
PHẬN GÁI TRONG CƠN LỐC
Xin chào.
Anh Sakai?
Vâng.
Mọi chuyện ổn chứ?
Rất ổn.
Tokiko Amamiya có sống ở đây không?
Vâng.
Một người ở trọ?
Vâng. Cô ấy sống trên lầu.
Với con của cô ấy?
Cô ấy làm gì để kiếm sống?
Cô ấy là một thợ may.
Chồng cô ấy đâu?
Không hồi hương?
Cô ấy có xác minh ở bàn dịch vụ không?
Cô ấy đến đó thường xuyên.
Đã lâu không gặp phải không?
Xin lỗi cho tôi hỏi.
Đã chích ngừa thương hàn?
Tốt hơn là tôi nên đi.
Một cảnh sát?
Tokiko đi đâu?
Cô ấy đã đi chơi với đứa trẻ.
Cô ấy cũng mang theo một chiếc túi.
Thật khó khăn cho cô ấy.
Đúng vậy.
Họ đã đến.
Xin chào.
Chào mừng. Chào Hiroshi.
Chào cô ấy đi con.
Cởi giày ra.
Chị sẽ bán giúp cái này cho tôi chứ?
Lại nữa?
Tôi đang thiếu tiền.
Chúng ta đã may những bộ kimono giống hệt nhau.
Chị lại bán một lần nữa?
Áo của tôi đã bán trước đây lâu rồi.
Chúng ta đã mặc chúng khi đi picnic.
Vâng. Vào mùa thu.
Tôi yêu cái áo này, nhưng bây giờ không cần nữa.
Chị làm ơn bán nó theo giá cũ...
giống như lần trước?
Ồ, không thể nào được.
Vật giá đều đang tăng lên.
Tôi biết.
Thậm chí thực phẩm tăng giá vòn vọt.
Tôi không thể cầm cự lâu hơn nữa.
Đây là bộ kimono cuối cùng của tôi.
Kimono của tôi cũng đã bán rồi.
Ông xã tôi kiếm được quá ít.
Tôi có thể nhận được bao nhiêu?
Tôi sẽ hỏi xem sao.
Xin lỗi đã làm phiền chị.
Tôi thà bán linh hồn của mình để nuôi con tôi.
Tôi đang tới...
Xin lỗi cho tôi hỏi.
Tôi có thể xin một đặc ân không?
Gì vậy?
Bà có thể bán cái này...
với cùng một mức giá như lần trước?
Áo của Tokiko hả?
Bà sẽ bán giúp chứ?
Nếu có ai muốn nó. Nhưng...
giá của nó không cao lắm đâu.
Cô ấy hiện đang rất túng thiếu.
Có một cách dễ dàng hơn để cô ấy sống.
Là sao?
Cô ấy xinh đẹp. Nếu cô ấy cố gắng...
Không. Cô ấy không phải là loại gái đó.
Cô ấy đã có chồng.
Anh ấy có giúp gì được không?
Anh ấy vẫn chưa về nhà.
Khó khăn ngày càng chồng chất.
Một người đàn ông đã nhờ tôi bán chiếc
huy chương này. Nó có thể có giá trị.
Ai muốn mua nó bây giờ?
Chiến công bội tinh hạng 7.
Chỉ là món đồ chơi của một đứa trẻ.
Con sao vậy?
Ngáy ngủ? Con phải tập dậy sớm.
Chuyện ấy thế nào?
Tôi đã hỏi bà ấy. Đồ khốn nạn!
Bà ấy nói sao?
Bà ấy nói rằng chị có thể sống dễ dàng hơn.
Bà ấy cũng từng nói điều đó với tôi.
Khi nào vậy?
Vào một hôm khác.
Thứ đồ đàn bà!
Có chuyện gì vậy, Hiroshi?
Nó có vẻ như đang ngái ngủ. Chúng ta đi nhé, Hiroshi?
Ăn một ít khoai tây trước đã.
Không, cám ơn.
Trèo lên lưng mẹ nào?
Đến đây.
Cho gởi lời chúc sức khỏe đến chồng chị.
Cố gắng lên, hả? Nói lời tạm biệt với cô ấy nào.
Dễ thương quá! Được mẹ cõng hả?
Giống như một em bé.
Hôm nay đẹp trời. Đó thực sự là mùa xuân.
Chúng ta sẽ đi dạo bên sông một lần nữa chứ?
Tại sao không? Sẽ rất vui đấy.
Tôi ước gì mình có thể sống vô tư.
Tôi cũng thế.
Chúng ta về rồi.
Chúng ta đang ở nhà. Leo xuống nào.
Mẹ ngốc quá!
Mẹ đã mang đôi giày của con vào nhà. Chờ mẹ chút.
Tôi đã mua muối.
Cảm ơn.
800g hết bốn đồng.
Đây là tiền lẻ của bà.
Cảm ơn.
Mọi thứ đều quá đắt
mua sắm không phải là dễ dàng.
Ba quả hết 100 yên.
Vậy sao?
Tôi chỉ có thể mua một quả.
Chỉ 10 xu trước chiến tranh.
Tới đâu hay tới đó.
Có chuyện gì vậy, Hiroshi?
Ngái ngủ hả?
Sao vậy? Sao con im lặng vậy?
Hiroshi!
Con làm sao vậy?
Mạnh mẽ lên, Hiroshi!
Bà ơi...
Chuyện gì vậy?
Hiroshi bị ốm.
Chuyện gì đã xảy ra thế?
Hãy đem nó đi bác sĩ.
Ai là người giỏi nhất?
Ai là người giỏi nhất?
Ai là người giỏi nhất?
Ông Morita thì sao?
Cô biết ông ta chứ?
Đằng sau trường học.
Với hàng rào đen.
Tôi biết ròi.
Hãy cẩn thận.
Tôi cũng đi cùng chứ?
Không, cám ơn.
Hãy cẩn thận trên đường đi. - Tôi đi đây.
Chuyện gì đã xảy ra thế?
Đột nhiên thằng bé đổ bệnh.
Thằng bé ra sao, Bác sĩ?
Tôi sẽ chích thêm cho nó.
Đó là bị đau ruột cấp tính.
Tình trạng rất nghiêm trọng.
Giữ nó trong mát, được chứ?
Chăm sóc cẩn thận.
Thật tệ, phải không?
Tôi hy vọng nó sẽ sớm khỏi bệnh.
Chị về nhà đi. Đã muộn rồi.
Không sao đâu.
Chị phải dậy sớm.
Xin hãy đi đi.
Nếu cô cứ khăng khăng. Vậy...
Hãy sử dụng số tiền này.
Vâng.
Nó không nhiều đâu.
Có thật không? Cảm ơn bà rất nhiều.
Xin lỗi đã làm bà lo lắng.
Không sao. Tôi sẽ trở lại vào ngày mai.
Cảm ơn bà rất nhiều.
Cẩn thận.
Cảm ơn bà vì tất cả mọi thứ.
Mẹ xin lỗi, Hiroshi.
Mẹ thật ngốc khi đưa chiếc
bánh cho con. Tha lỗi cho mẹ.
Con đã rất muốn ăn nó.
Cố gắng hơn nữa, nhé?
Hãy sớm khỏi bệnh, vì mẹ nhé.
Mẹ biết làm gì nếu không có con?
Đừng bỏ rơi mẹ.
Cố gắng khỏe hơn. Hứa với mẹ nhé?
Con hiểu không? Ráng khỏe lên nhé?
Có ai đó đang khóc. Thôi, đừng đoán nữa.
Thằng bé ra sao, Bác sĩ?
Cơn sốt của nó đã biến mất.
Nó sẽ ổn thôi.
Nó sẽ khỏe lại? Cám ơn Bác sĩ rất nhiều.
Tôi rất vui vì nó đã qua khỏi cơn đau.
Mọi chuyện...
sẽ ổn thôi.
Cảm ơn Bác sĩ.
Không có chi. Tạm biệt.
Hẹn gặp lại.
Phí cho 10 ngày phải được thanh toán trước.
Đó là quy luật.
Tôi sẽ trả nó sau.
Rất vui vì thằng bé đã khỏe hơn.
Cảm ơn Chúa.
Cảm ơn bà. - Tôi phải đi.
Hiroshi, thật tuyệt phải không? Con giỏi lắm!
Con đã làm rất tốt.
Bác sĩ khen ngợi con.
Mẹ như trút được gánh nặng. Mẹ rất vui.
Mẹ thậm chí đã nghĩ đến việc chết cùng con.
Thật tuyệt, phải không? Mẹ mừng lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.