أول 200 سطر.
Ai thế nhỉ?
Sao em biết được?
Bố!
A lô!
A lô!
Câu hỏi duy nhất chúng ta nên tự đặt ra trong suốt cuộc đời mình là:
1 con người đáng giá bao nhiêu tiền?
Biết được giá trị của mình cũng quan trọng như biết được ngày nào mình sẽ chết.
Tôi có giá 20 triệu đô.
Và tôi sẽ dùng hết số tiền của mình để có lại cuộc đời cũ.
Cưng à, dậy đi nào.
- Chết tiệt, cũng tới giờ rồi. - Warren, nói chuyện cẩn thận đấy!
Chúng ta đã lái xe hết 11 giờ
trong cái xe hôi như mùi chuột chết này.
Đó không phải lí do chính đáng để nói bậy.
- Là do con chó. - Tất nhiên là do con chó.
Nếu con chịu tắm cho nó như bố bảo
thì đã không phải chịu đựng thế này.
Ta đang kiếm số 10.
- Rẽ trái tiếp đi. - Không có số ở đây.
Không. Tôi rõ mà. Stansfield nói là đó đó.
Qua trái, rồi...
Ngay đó kìa, rẽ phải.
Đây rồi.
Yeah.
Ta tới rồi.
Không có điện.
Ừ, chắc bị cắt rồi.
- Mẹ đang làm gì thế? - Dọa để lũ chuột bỏ đi.
- Có chuột ở đây ư? - Không biết được đâu.
Con sẽ không ở lại chỗ này nếu có chuột đâu.
Belle, đừng nói nữa.
Hơn nữa, bố con đã hứa sẽ giết hết
lũ chuột trong nhà này trong 24 giờ.
Belle, con ở phòng trên bên trái.
Warren, đối diện chị con.
- Ở đây lạnh nhỉ. - Anh sẽ nhóm lửa.
Huh?
Bọn ngốc lại quên TV rồi.
Ngày mai, lúc nào họ cũng hứa như thế.
Này đừng than với em mỗi khi có chuyện không vừa lòng.
Anh đi nói với họ ấy.
Mọi người có biết chỗ này tên là gì không?
- Có, Cholong-sur-Avre. Normandy. - Avre là 1 dòng sông.
Quân đội của chúng ta đến đây năm 44. Normandy có gì nổi tiếng nhỉ?
- Phô mai Camembert. - Và táo Calvados.
Riviera có cả hai thứ đó,
thêm mặt trời nữa.
Paris cũng vậy!
Phải, nhưng giờ ta sẽ sống ở đây
nơi làm phô mai và táo.
Trở về hiện thực đi.
Malavita?
Mày đây rồi. Chó ngoan.
Anh muốn em phụ cái túi hành lí không?
Không, em vào đi. Dỗ tụi nhỏ đi ngủ đi,
mai chúng phải đến trường rồi.
OK.
Tao biết không phải là mày, nhưng tao không thể nói gì cả.
Anh đi đâu vậy?
- Đi xem căn nhà thôi. - Nó lớn thế sao?
Anh chỉ đi làm quen thôi.
Và kiếm chỗ ngủ cho con chó.
- Ngày mai anh sẽ kiếm chỗ của mình. - Tốt.
Không ngũ cốc, bánh mì hay bơ đậu phộng.
Chỉ có bánh táo
vừa mua sáng nay thôi.
- Trường ở đâu vậy? - Em đã đưa bản đồ cho chúng.
Ta vẫn giữ tên cũ chứ?
Không, giờ chúng ta là nhà Blake.
Tuyệt.
Chỉ để đề phòng thôi.
- Tóc con vẫn ẩm. - Mẹ à, được rồi.
- Đi học vui vẻ nhé. - Chào bố.
- Thương các con nhiều. - Bố cũng thế.
Em sẽ đi 1 vòng thị trấn
... và mua sắm. - Tốt lắm.
Đừng có ở nhà không làm gì suốt ngày trong bộ đồ đấy
- Em sợ hàng xóm sao? - Không, vì lương tâm của anh thôi.
Lương tâm anh không sao cả cưng à.
Đừng lo về anh, anh chỉ hơi hụt hẫng thôi.
Em có vẻ dễ hòa nhập hơn anh nhiều.
Chúng ta sẽ nói gì với hàng xóm đây?
Cho anh chút thời gian suy nghĩ đã.
Trong lúc đó, cứ cười với họ
rồi ta sẽ nghĩ ra gì đó thôi.
Nếu Stansfield ở đây, anh ta sẽ không
muốn anh bước chân khỏi nhà này đâu.
- Cho tới bao giờ chứ? - Tới khi anh ta đến đây
Và đừng nhắc tới Riviera.
Ai ra lệnh đó?
Là nhà nước, anh yêu.
Trông không ổn chút nào.
Phải, giống như ta đang bước vào bãi mìn vậy.
- Gặp lại vào bữa trưa nhé? - Ok.
OK.
- Của cô đây. - Cảm ơn cô.
Có gì đáng xem trong thị trấn này không?
Bảo tàng hay đài tưởng niệm gì đó?
Có 1 bảo tàng ở Verneuil.
Và nhà thờ thánh Cecilia...
có kính màu rất đẹp từ thế kỉ 15.
Ồ, có thể đi bộ từ đây không.
Không, nó ở thị trấn bên cạnh, cách đây 20km.
Thị trấn bên cạnh...
- Mày là người Mĩ à? - Cậu muốn gì?
Nếu mày là người Mĩ thì chắc mày giàu lắm.
Chắc cậu phải đọc nhiều sách lắm mới thông minh đến thế.
Mày đang đùa à?
Mày định trả treo với tụi tao thế sao?
Sao không vào vấn đề luôn đi.
Các người muốn gì? Bắt nạt, bảo kê hay trấn lột?
Các người là độc quyền ở trường này hay còn băng nào khác?
Các người có đầu tư tiền vào đâu không?
Chào mừng tới Cholong, thằng Mĩ!
Xin lỗi cô nói gì?
Du beurre de cacahuete...
Bơ đậu phộng.
À, xin lỗi, chúng tôi không bán cái đó.
Tôi chỉ hỏi thử thôi.
Mì ở đâu nhỉ?
Dãy cuối bên phải, cạnh đồ ăn cho chó.
- Cảm ơn. - Không có gì.
92 franc.
Giữ tiền lẻ đi.
Oh...
- Có chuyện gì không? - Chị nghĩ thế nào?
Thăm dò thế nào rồi?
- Tốt. - Có quen nào chưa?
4 thằng ngu đang tán chị,
Học lớp 12, đang tổ chức dạ hội mùa hè.
Nhắc chị đừng đi nhé.
Thằng đội nón là đội trưởng đội Rugby,
nó sẽ làm tất cả để kiếm điểm cao môn toán.
bạn của nó là Jimmy Hendricks,
đang thích con bé đeo nơ hồng.
Con bé kia đến từ Gotham,
là trùm bán thuốc lá trường này.
2 đứa đang nói chuyện gần cửa sổ là em gái
của thằng khốn ngồi góc kia.
Nó đánh em thế này à?
Phải, nhưng nó sẽ trả giá.
- Em biết điểm yếu của nó rồi. - Là gì thế?
Nó cần sửa dàn loa cho buổi tiệc vào 2 tuần sau.
Người duy nhất có thể giúp nó là...
con trai 1 kỹ sư đang ngồi 1 mình kìa.
Em không để phí chút thời gian nào nhỉ.
Em không có thời gian để phung phí.
Chúc ngon miệng.
Vào năm 1931, ông nội tôi là gười lái 1 trong 200 chiếc Caddillac
được thuê bởi huyền thoại Vito Genovese...
cho đám tang của vợ ông ấy.
Năm 1957, bố tôi, Cesare Manzoni,
là 1 trong 107 người trên khắp đất nước
được mời tới Hội nghị Apalachin và sau đó kí kết Hiệp định.
Bạn có thể tưởng tượng ra tôi đi làm công ăn lương không?
Tôi đã có thể nổi loạn để chọc tức bố tôi,
nhưng chuyện đó chẳng bao giờ xảy ra.
Tôi tự nguyện tham gia vào chuyện làm ăn gia đình,
không bị ai ép buộc.
Ngay cả lúc này, khi mọi sát thủ trên khắp nước Mĩ
đang săn lùng tôi vì 20 triệu đô,
tôi vẫn không có gì hối hận,
Đúng ra thì tận sâu bên trong,
tôi cảm thấy hãnh diện.
Chó ngoan.
Hoa hồng rất cần được chăm sóc thường xuyên.
Yeah.
- Anh vừa chuyển đến ư? - Phải, mới hôm qua.
Người Mĩ?
Tốt hay xấu?
Tháp là điểm đến yêu thích của nhiều người nước ngoài
Anh định ở lâu chứ?
Tôi không ở đâu lâu cả,
chúng tôi chuyển nhà rất thường xuyên.
Vì công việc của tôi.
- Anh làm nghề gì? - Tôi là nhà văn.
Nhà văn? Anh viết tiểu thuyết sao?
Có thể 1 ngày nào đó, giờ thì viết lịch sử thôi,
Các cuộc đổ bộ. Các sự kiện. Đó là lí do chúng tôi ở đây.
Các cuộc đổ bộ, lĩnh vực rộng quá.
Anh nghiên cứu về khía cạnh nào.
Phía cạnh của tôi ư? Ừm...
lính thủy đánh bộ, tôi đang nghiên cứu về nó.
Tôi tưởng chỉ có lính bộ binh đổ bộ vào đây chứ
Phải, nhưng tôi cũng đề cập tới quân đội
các tập đoàn, và đội hải quân.
Trước khi đổ bộ thì tàu phải cập bến chứ.
Tất nhiên. Tôi chắc anh sẽ dành 1 chương nói về chiến dịch Overlord.
Tôi không nghĩ 1 chương thôi là đủ đâu.
Tôi nhớ quân đoàn 314
đã đến Taubenhof thế là đủ với tôi.
Những con người trẻ tuổi chủ yếu từ Texas, phải không?
Phải, họ đều là cao bồi thứ thiệt,
Chắc chắn!
Ồ 4h rồi, tôi vào vào nhà thôi,
bọn trẻ sắp đi học về.
- Rất vui được gặp anh. - Cũng thế.
Vâng.
Sao mình cứ không ừ là mình viết tiểu thuyết đi?
No comments yet. Be the first to leave one.