أول 200 سطر.
MÙA XUÂN NĂM 1549
THÀNH NAGOYA, TỈNH OWARI
- Inuchiyo! - Vâng.
- Đừng có tô chân mày của ta quá đậm! - Ôi! Vâng ạ!
Sửa lại đi!
- Katsusaburo. - Vâng.
Búi tóc cao và dày hơn đi.
Cao hơn ạ?
Làm gọn phần đuôi lại, đồ ngu.
- Kyosuke. - Vâng.
Đai lưng này chán ngắt.
Dùng dây thừng đi.
- Dây thừng ạ? - Dây thừng.
- Nhanh lên. - Vâng.
Một vết sẹo giả trên má sẽ làm ngài trông ngầu hơn đấy.
Không.
Vâng ạ.
- Không cần đâu. - Không cần.
Tôi hiểu rồi…
Được rồi.
Ngài thật bảnh bao.
Ngài đẹp trai quá.
Rất hào hiệp.
Ta trông thế nào?
Chắc tôi mê chết mất.
Tân thời quá.
Tôi rùng mình luôn này.
Ta có thể…
làm thế này.
Như thế này!
Tôi thấy chóng mặt quá!
Cô ấy sẽ quỳ dưới chân ngài.
Tôi xin dâng hiến bản thân!
- Cái gì? - Tôi xin dâng hiến bản thân!
Có chuyện gì?
Họ đã đến!
Cái gì?
- Cậu chủ! - Tránh ra!
Tránh ra!
Tránh ra!
Xuất hiện hoành tráng thật!
Thưa tiểu thư No, mời người dùng rượu.
Con trai, có điều này không ai biết cả.
Cha già yếu quá rồi.
Khi ta rời khỏi thế giới này,
lãnh địa của chúng ta sẽ đầy hỗn loạn.
Quân Rắn Độc sẽ thừa cơ xâm lược.
Ta phải ngăn chặn điều đó nhân lúc ta còn sống.
Đã đến lúc thương lượng ngừng chiến giữa hai vùng.
Con trai…
Con sẽ kết hôn với con gái của hắn, tiểu thư tỉnh Mino.
Người ta gọi nó là Con gái của Rắn Độc nhưng mẹ nó đến từ một gia đình quý tộc.
Cha tin chắc con bé sẽ là một người vợ tốt và hiểu chuyện.
Tương lai của vùng Owari
nằm trong tay của con.
Tôi thấy phu nhân rồi! Đúng như cha ngài nói, cô ấy đẹp lắm!
Ai thèm quan tâm cái biệt danh "con gái của Rắn Độc" chứ.
Tôi có linh cảm là hàng của cô ấy khủng lắm.
Inuchiyo!
Vâng ạ?
Bình tĩnh.
- Xin lỗi. - Kiềm chế lại đi.
Làm ngay đi!
Hàng của ngài cũng khủng lắm!
Nhanh lên!
Tiểu thư.
Xin cô hãy luôn nhớ
lời dặn của phụ thân mình.
Sớm muộn gì thì anh con cũng nổi dậy khởi nghĩa.
Điều đó sẽ làm đảo lộn nơi này.
Con Hổ tỉnh láng giềng sẽ lợi dụng điều đó.
Con gái của ta.
Con sẽ kết hôn với con trai của lãnh chúa tỉnh Owari.
Không nói nhiều!
Tương lai của đất nước phụ thuộc vào tay con.
Tên đó nổi tiếng là kẻ đại ngốc vùng Owari,
nhưng ta chắc rằng hắn có gia giáo và là một kiếm sĩ giỏi.
Im lặng! Đừng nói gì cả!
Xin con đừng nói gì cả.
Con quá thẳng thắn với đức tin của con.
Đừng nói gì cả!
Có chuyện gì?
Phu nhân đang chờ.
- Thưa ngài! - Cho bọn ta vào.
Chúc ngài may mắn!
Ít quá đấy.
Bóp vai cho ta.
Không phải như thế. Nhẹ quá…
Ôi!
Ta có thể hỏi lý do…
Tại sao ta phải rót nước và xoa bóp cho ngài không?
Bởi vì cô là vợ của ta.
Ngài có mệt không?
Ta hả? Không có.
Còn ta thì rất mệt sau cả chặng đường dài.
Một người chồng tốt sẽ rót nước và xoa bóp
đôi chân đau nhức của vợ.
Chỉ những kẻ hèn mới làm thế.
Biết quan tâm không có nghĩa là đê hèn. Suy nghĩ của ngài sai rồi.
Cẩn thận cái miệng của mình đấy. Ta rất ghét phụ nữ không an phận.
Còn ta ghét đàn ông dốt nát.
Cô không biết phép tắc gì cả!
Ngài cũng vậy!
Cái gì?
Cách ăn mặc của ngài thật ngu ngốc!
Cái này…
Đây là tân thời, đúng là đồ nhà quê!
Làm sao cô biết được.
Cầm ly nước còn không xong, ngài chỉ là một đứa trẻ thôi.
Một đứa trẻ… Thật đáng xấu hổ.
Ta thách ngài giết ta ngay tại đây đấy!
Cha ta sẽ kéo quân đến đây ngay.
Rồi hai cha con ta sẽ giết và xâm chiếm lãnh địa của ông ta.
Nực cười!
Ngài quên rằng cha ngài đã từng bại trận dưới tay cha ta sao?
Ông ấy cùng cái tôi của mình đều bại trận.
Cha cô dàn xếp cuộc hôn nhân này để đình chiến.
Sai rồi.
Việc ta được cử đến đây cũng nằm trong kế hoạch xâm lược của cha.
Cha ta sẽ sớm đánh bại ngài. Hãy nhớ lấy lời của ta.
Thật là…
Đó là tội phản quốc!
Đầu hàng đi!
Chết tiệt…
Chờ đã!
Chết tiệt!
Chết tiệt!
Ngài Hirate.
Cậu chủ luôn to giọng trong những chuyện này à?
Inuchiyo.
Ngài ấy khá nhạy cảm, thưa ngài.
Phụ nữ chủ động là điểm yếu của ngài ấy.
Có phải phu nhân… nói sao nhỉ? Cô ấy có phải kiểu cuồng nhiệt không?
Rất cuồng nhiệt.
Không phải chỗ đó! Đau quá!
"Không phải chỗ đó!"
Dừng lại! Gãy mất. Cô làm nó gãy mất.
Chết ta rồi!
Người đâu!
Người đâu!
Người đâu!
Người đâu!
Chết tiệt!
Cậu chủ!
Ta đang xoa bóp chân cho ngài ấy. Ngài có thích không?
Ngài muốn mạnh tay hơn à?
Còn đứng đó làm gì? Giết ả ta đi!
Xin đợi một chút!
Tiểu thư, thả ngài ấy ra đi!
Không được làm như thế!
Giải cứu cậu chủ!
Thử xông vào xem!
- Kagamino! - Xin hãy tha cho tiểu thư!
Đừng mà!
- Hãy tha cho tiểu thư! Làm ơn! - Cái đồ…
Ả thật hoang dã! Chắc chắn ả thật sự là sát thủ của Rắn Độc.
Đây là lần thứ ba ả ta kết hôn. Hai người chồng trước
đã chết không rõ nguyên nhân.
Lời đồn là thật. Ả đã giết họ.
Tốt hơn ngài nên tránh xa ả ta.
- Đúng vậy! - Ngài đã về!
Ánh mắt đó là sao?
Tôi ạ? Xin lỗi cậu chủ.
Đúng như người ta nói, con trưởng luôn là kẻ nhút nhát, ngây dại.
Chiếm lấy vùng này chẳng khó gì.
Đúng!
Đừng hấp tấp như thế.
Tiểu thư, hãy nghe theo tôi.
Ngay khi cha phát lệnh, ta sẽ giết hắn nhân lúc hắn ngủ.
Đúng!
Đúng!
Im lặng!
MÙA XUÂN NĂM 1551
ĐỀN BANSHOJI - TANG LỄ CỦA NOBUHIDE
Cô đang có kế hoạch thủ tiêu ai à?
Tiếp tục đi, Heisuke.
Nhìn này.
Ta cá là cha cô không có con chim ưng nào đẹp thế này.
Dạ phải.
Đây là con chim ưng ấn tượng nhất từ trước đến nay.
Ta sẽ chia cho cô vài con mồi. Chuẩn bị bếp lửa đi.
Đừng bận tâm.
Ngài có bao giờ săn đủ mồi đâu mà chia.
Cô vừa nói gì?
Nói sự thật thôi.
Phụ nữ như cô đã bao giờ đi săn bằng chim ưng đâu.
Đúng vậy. Tôi chưa từng
bởi vì tôi không cần.
Hả?
Từ nhỏ tôi đã cùng cha rong ruổi trên núi Inaba.
Chim ưng chỉ là trò chơi thôi.
Chỉ với một mũi tên, ta cũng có thể bắt được chừng ấy chim.
Đem cung tên ra đây!
Vâng!
Lãnh chúa, ngài định làm gì?
Ngươi không hiểu à? Đây là một phần kế hoạch.
Giết cô ta sẽ gây ra náo loạn, nhưng nếu ngã xuống núi…
Đó sẽ là cái chết…
Vì tai nạn!
Thưa lãnh chúa?
No comments yet. Be the first to leave one.