أول 200 سطر.
Và họ đã rời điểm xuất phát!
Lucky Arrow bứt phá lên hàng đầu. Purple Shadow hàng thứ hai.
Đúng 3 giờ 45 phút chiều thứ bảy đó...
vào tuần cuối tháng 9...
Marvin Unger có lẽ là người duy nhất trong số hàng trăm ngàn người tại đường đua...
không cảm thấy hồi hộp tại vòng đua thứ năm.
Anh hoàn toàn không thích đua ngựa...
và cả đời coi rẻ chuyện cờ bạc.
Tuy nhiên, anh đã cược năm đô la cho mỗi con trong cuộc đua thứ năm.
Tất nhiên, anh biết rằng việc cá cược khá độc đáo này...
nhiều khả năng sẽ dẫn đến một mất mát.
Nhưng anh không quan tâm...
Rốt cuộc, anh nghĩ, việc mất $20 hoặc $30 có nghĩa là gì...
so với số tiền lớn cuối cùng bị đe dọa?
- Một chai rượu gừng, làm ơn. - Vâng thưa ngài. Có ngay.
Ngựa yêu thích không dẫn đầu. Có thể xảy ra với bất cứ ai đặt cược.
- Lucky Arrow dẫn trước một đầu. Purple Shadow đang chạy giữa. - Có thể như vậy.
- Hãy đặt cược 5 đô vào ô 5 đô. - Stopwatch chạy thứ ba ở 3/4 vòng đua.
Southern Star chạy kế, Main Entrance và Stanley Cage.
- Anh quá đông khách. - Vâng.
Vượt qua cột góc sân... là Lucky Arrow và Purple Shadow...
với Stopwatch chạy ngoài vạch ba.
Purple Shadow đang dẫn đầu vòng đua.
Lucky Arrow chạy hàng thứ hai ở 3/4 vòng đua.
Stopwatch, tiến lên vòng ngoài, chạy thứ 3 sau một vòng 1/4.
Rồi đến Southern Star, Main Entrance, Stanley Cage...
Third Row và Lover's Dilemma.
Đó là Lucky Arrow vượt một đầu giữa đám ngựa, Purple Shadow bám theo sát....
và Stopwatch di chuyển nhanh ở vạch ngoài.
Lucky Arrow, Purple Shadow và Stopwatch đang bám sát.
Đó là Lucky Arrow, Purple Shadow và Stopwatch.
Đó là Stopwatch dẫn đầu.
Stopwatch đang dẫn đầu.
Purple Shadow chạy thứ nhì sau một đầu. Lucky Arrow đứng thứ ba.
Và Southern Star kết thúc vòng đua ở hàng thứ 4.
Chờ đợi loan báo chính thức kết quả vòng đua...
anh cảm thấy như anh có ảnh hưởng nhiều đến kết quả cuối cùng của kế hoạch...
như một mảnh của trò ghép hình lớn đã được dự liệu trước đến phút cuối.
Chỉ cần thêm vài mảnh thiếu của bức hình ghép...
sẽ thấy được liệu bức hình có như anh ta dự tính không.
Kết quả cuộc đua thứ năm hiện được tuyên bố là chính thức.
Hai mươi lăm đô la.
Khoảng một giờ trước cũng vào chiều thứ bảy tháng 9...
ở một nơi khác của thành phố...
Nhân viên tuần tra hạng nhất Randy Kennan có vài việc cá nhân phải làm.
Chào, Tiny. Có tin gì vui không?
Vẫn như mọi khi. Đang nhận được banh.
Hẹn gặp lại sau.
Chào buổi tối, Randy. Mọi chuyện ra sao rồi?
Cứ móc méo như vậy có ích gì, Leo? Dù có nói gì nữa thì ông cũng đâu chịu tin.
Oh. Thì tôi nghĩ chắc là mọi việc đều tốt đẹp.
Rốt cuộc, một người lái xe mới, sống trong một căn hộ cao cấp.
Rồi sao? Nếu tôi thích sống thoải mái. Ông có điều gì phản đối không?
Không có gì phản đối cả.
Miễn là anh đừng bỏ qua nghĩa vụ của anh với tôi.
Tôi tin là rõ ràng anh đã quên chuyện đó.
Tôi chắc chắn một người ở vị trí của anh sẽ không cố tình...
đối kháng lại với chủ nợ của mình.
Tôi không có nó, Leo à. Tôi biết là tôi nên có nó.
Và tôi cũng lo ráng trả hết cho xong, nhưng thật tình tôi không có.
Chà, chúng ta đều có chút khó khăn lúc này.
Giả sử chúng ta cho nó là một ngàn? Tôi sẽ viết lại số dư dưới dạng một khoản vay mới.
Tiếp hơi tài chính cho anh, một khởi đầu mới.
Nghe này, Leo, tôi đã cạn tiền, anh rõ chưa? Hoàn toàn cháy túi.
Ngay bây giờ, tôi không thể đưa anh được 10 đô.
- Nhưng nếu anh có thể đợi một vài tuần... - Chuyện này có thể sắp xếp được.
Với tài sản thế chấp thích hợp, tất nhiên.
Ý anh là, tiền sẽ đến từ đâu, hả? Tôi không thể nói với anh, Leo.
Tất cả những gì tôi có thể nói với anh là, đây là một thỏa thuận ngọt ngào...
và tôi sẽ có thể trả hết như một máy đánh bạc.
- Trong hai tuần, anh nói thế? Không lâu hơn? - Có thể còn sớm hơn thế nữa.
Anh biết tôi không muốn kéo dài như vầy.
Chỉ là tôi không thể đủ khả năng để trả lúc này.
Tôi rất vui vì anh đã nói thế, Randy. Tôi sẽ tự tìm ra một cách giải quyết.
Nhưng vì anh tránh cho tôi sự khó chịu bắt buộc...
Vậy là mình sẽ thỏa thuận, phải không? Tôi trả anh 2.600 trong vòng hai tuần tới.
Cộng thêm $400 - tổng cộng là $3.000.
Tiền lời thêm, tất nhiên.
Tôi tin rằng như vậy là thỏa đáng.
- Tôi không thể nói không. - Cảm ơn, Randy.
Tôi chắc là anh sẽ thấy nó thoải mái theo cách của tôi.
Chăm sóc tốt cho bản thân.
Tôi sẽ lo cho bản thân tôi, bạn ạ.
Đó là chuyên môn của tôi.
Lúc 7:00 tối. Cũng ngày hôm ấy...
Johnny Clay, có lẽ là sợi chỉ quan trọng nhất trong tấm vải chưa hoàn thành...
đang được thiết kế kỹ lưỡng hơn.
Không ai trong số những người này là dân xã hội đen theo nghĩa thông thường.
Họ đều có việc làm. Đều sống cuộc sống bình thường, không tai tiếng.
Nhưng họ có vấn đề của mình, tất cả họ đều có một chút ăn cắp vặt.
Bây giờ, lấy ví dụ như ông bạn của anh, anh chàng sở hữu căn hộ này.
Anh ấy đang bỏ tiền ra để tổ chức vụ này và anh ấy cho anh ở lại đây.
Anh ấy là một kế toán viên.
Đã ở cùng công ty trong 10 năm.
Em biết đấy, Fay à, sai lầm lớn nhất anh mắc phải trước đây là bắn vào đậu phộng.
5 năm đã dạy anh một điều, nếu không phải là gì khác...
Bất cứ khi nào bạn có cơ hội, tốt hơn là nên chắc chắn rằng phần thưởng phải xứng đáng với rủi ro...
bởi vì họ có thể tóm bạn gọn chỉ với một vụ cướp 10 đô giống như họ xử một vụ cả triệu đô.
Anh không cần phải cho em biết, Johnny.
Anh biết là em sẽ đồng ý với bất cứ điều gì anh nói ra.
Em luôn đồng ý, anh biết đó, kể từ khi chúng ta còn nhỏ.
Em luôn tin anh - mọi điều anh nói với em.
Năm năm anh đi xa, em... em biết đó hẳn là điều khủng khiếp đối với anh.
Ý em là, ở tù phải là một điều khủng khiếp.
Anh biết gì không?
Điều này nghe có vẻ buồn cười, nhưng...
chờ đợi anh suốt những năm tháng đó và sống một mình -
Nó giống như, không phải là anh đã bị nhốt bên trong...
nhưng là em đã bị khóa ở ngoài.
Chà, nhìn em này.
Lần đầu tiên chúng ta ở bên nhau sau 5 năm và tôi đang nói huyên thuyên.
Coi nào, coi nào. Mọi thứ sẽ ổn thôi. Anh hứa với em.
Hãy chắc rằng anh đã nghĩ đúng về nó, Johnny. Em chi có mình anh duy nhất.
Em không xinh đẹp, và không thông minh lắm. Vì vậy xin đừng để em sống một mình nữa.
Aw, không có gì sẽ xảy ra.
Không phải lần này.
Chà, em... em nghĩ là em nên rời xa anh ngay bây giờ.
Em biết anh có rất nhiều việc phải làm.
Khi nào em sẽ gặp lại anh?
Tối thứ bảy. Chúng ta sẽ cùng lên máy bay.
Xem này, Fay, cho đến khi mọi chuyện kết thúc, anh muốn em tránh xa anh. Đồng ý chứ?
Nếu có bất cứ điều gì em có thể giúp -
Không có gì. Em chỉ cần đặt trước vé máy bay.
Và hãy nhớ, nói với văn phòng rằng em sẽ rời đi.
Nói với họ là em sẽ kết hôn, hả?
Em không muốn nói lời tạm biệt.
- Oh. - Xin chào, Marv. Chúng tôi vừa nói về anh.
- Chào, Johnny. Xin chào, cô Fay. - Xin chào.
- Hai người vui vẻ chứ? - Ồ, vâng.
Johnny đã nói với tôi anh là một người bạn tuyệt vời.
- Fay đang chuẩn bị rời đi, phải không em? - Ồ, đừng vội bỏ đi vì tôi. Tôi chỉ...
- À, cô ấy bị trễ hẹn rồi. - Đúng vậy.
- Anh nhớ gọi cho em, nhé, Johnny? - Ừ. Anh sẽ làm những gì đã nói với em.
- Rất vui được gặp lại anh, anh Unger. - Cảm ơn cô.
- Chăm sóc Johnny giúp tôi. - Ồ, tôi sẽ làm tất cả vì Johnny.
Hẹn gặp lại anh. Johnny.
Nửa tiếng trước, vào khoảng 6:30...
Mike O'Reilly, nhân viên pha chế rượu trường đua, đã về nhà.
Ruthie? Anh về rồi.
Lúc 7:15 tối cùng ngày...
George Peatty, nhân viên thu ngân trường đua, đã về đến căn hộ của mình.
Chào em.
Chào anh.
- Em khỏe chứ? - Khỏe.
Hôm nay anh bị ốm. Anh cứ thấy đau trong bụng.
Có lẽ anh có một lỗ thủng trong đó, George. Anh có nghĩ vậy không?
Một lỗ thủng trong đó? Làm sao anh có thể có một lỗ trên dạ dày của anh?
Nếu anh có một lỗ trong đầu thì thế nào?
Làm cho em một ly, George. Em nghĩ em sắp sửa bị đau đầu đây nè.
Sherry, bộ em không thể ngừng móc méo anh mỗi khi anh nói chuyện với em sao?
Làm đồ uống nhanh đi, George. Em thấy càng lúc càng đau đây.
Anh đã trông thấy một thứ đẹp mắt trên đường về nhà trên tàu tối nay.
Thứ gì đó... chà... thật ngọt ngào.
Một thanh kẹo, hả George?
Không, không phải là một thanh kẹo, bánh rán.
Đó là con người.
Cặp vợ chồng này ngồi ngay trước mặt anh.
Ồ, chính xác thì họ không còn trẻ. Anh đoán người phụ nữ bằng tuổi em.
Ý anh là nhìn hơi một chút lão hóa, hả? Với một chân và một ngón chân cái trong mộ?
Em có muốn nghe chuyện này hay không? Em có muốn hay không, Sherry?
Em không thể chờ đợi nổi. Hãy tiếp tục và làm em hồi hộ đi, George.
Chà, dù sao, như anh nói, họ đã ở ngay trước mặt anh...
và anh có thể nghe thấy những gì họ đã nói... chà... một phần của nó.
Đúng ra, họ không còn trẻ, và họ không thực sự già.
Cô ấy bằng cỡ tuổi em, anh vừa nói. Bây giờ không còn nữa.
Có lẽ cô ấy là như vậy khi anh bắt đầu kể câu chuyện này, nhưng không phải bây giờ.
Dù sao, cô ấy đã kêu anh ta là Bố, và anh ta kêu cô ấy là Má.
Và cao trào của câu chuyện thú vị này là gì? Vấn đề đạo đức? Dấu chấm câu, hả George?
Quên đi, Sherry.
Chỉ cần nghĩ rằng anh sẽ nói với em về nó, nhưng anh có thể đã biết.
Ồ, em biết. Anh muốn cá là em biết không? Em cho anh kèo 7-5.
Dẹp trò đó đi nha, Sherry?
Anh mệt mỏi. Anh thấy không được khỏe.
Anh muốn em gọi anh là Papa, Và anh muốn gọi em là Mama. Phải không, George?
- Em đã biết câu trả lời là thế nào. - Cứ thoải mái.
Tất nhiên, nó có thể là lời cuối của anh, nhưng em sẽ cố giết anh một cách nhẹ nhàng.
Tối nay anh phải ra ngoài. Anh nghĩ tối nay trong nhà không có gì để ăn.
Tất nhiên là có, anh yêu. Có tất cả mọi thứ.
- Chúng ta có bít tết và măng tây và khoai tây. - Anh không ngửi thấy thứ gì.
Chà, anh cứ hình dung đi. Vì anh ở quá xa nó.
- Quá xa nó? - Chắc chắn rồi. Anh không nghĩ rằng em đã nấu tất cả, phải không?
Tất cả đều có ở dưới tiệm.
Hãy nói cho anh biết một điều, Sherry?
Chỉ cần nói với anh một điều.
Tại sao em chưa bao giờ muốn kết hôn với anh?
George, khi một người đàn ông phải hỏi vợ như vậy, chà... tốt hơn là đừng nên hỏi.
Tại sao lại hỏi như vậy? Có lẽ vì tất cả những điều tốt đẹp trong thời gian dài.
Rốt cuộc, nếu thiên hạ không bị đau đầu, điều gì sẽ xảy ra với ngành công nghiệp aspirin?
Em đã từng yêu anh. Dù sao, em đã nói như vậy.
Em dường như nhớ lại anh đã từng tuyên bố một điều đáng nhớ.
Một cái gì đó về việc trở nên giàu có và có một căn hộ trên Đại lộ Park...
và một chiếc xe khác nhau cho mỗi ngày trong tuần.
Không phải là em thực sự quan tâm đến những điều như vậy, anh hiểu chứ...
miễn là em có một người đàn ông to lớn, đẹp trai, thông minh như anh.
Nó sẽ khác nếu anh có tiền, phải không?
Làm sao anh có thể nói đến tiền, George?
Nếu anh đang nghĩ đến chuyện tặng em bộ sưu tập các đồng cắc Roosevelt của anh...
Ý anh là một số tiền lớn. Hàng trăm ngàn đô la.
Anh thực sự không thấy khỏe, phải không? Anh có chắc anh không bị đau bao tử, hả?
Anh sẽ có nó, Sherry. Hàng trăm ngàn, có thể là nửa triệu.
No comments yet. Be the first to leave one.