أول 200 سطر.
Năm thứ 7 của triều Meiji (1874)
Nhà tù Tokyo, Hachioji, quận Kanagawa
Yuki...
Con được sinh ra để báo thù. Đứa con tội nghiệp của mẹ...
Đứa con của cõi âm ti.
Sát Thủ Bông Tuyết
Tránh ra! Tránh đường ra, con đàn bà kia!
Ngươi nghĩ ngươi là ai chứ?
Ngươi có biết đây là Genzo Shibayama, thủ lĩnh băng Asakusa Senryo không?
- Khỏi nói nhiều nữa! Giết ả đi! - Con khốn!
- Ngươi là thích khách ư? - Con nhãi này!
Đừng giết ả vội.
- Bắt ả khai ra ai đã thuê ả. - Vâng, thưa ngài.
Ngươi là ai? Khai ra mau!
Ai ra lệnh cho ngươi hạ sát ta?
Ngươi là ai?
Báo thù.
Cho ai?
Cho những con người vô vọng đã phải chịu khổ vì ngươi.
Đồ đàn bà...
Thật ra, ngươi là ai?
Sát thủ bông tuyết.
Sản xuất bởi Kikumaru Okuda
Biên kịch bởi Kazuro Koike và Kazuo Kamimura
Quay phim: Masatoshi Tamura Đạo diễn nghệ thuật: Kazuo Satsuya
Các diễn viên chính:
Meiko Kaji
Toshio Kurosawa, Masaaki Daimon
Miyoko Akaza, Takeo Chii, Noboru Nakaya
Đạo diễn bởi Toshiya Fujita
Chương 1: Báo Thù ràng buộc Tình Yêu và Thù Ghét
Hơn 20 năm qua,
kể từ thời kỳ mới của triều Meji kết thúc 300 năm yên bình của luật Tokugawa,
Ý tưởng phát triển xã hội của phương Tây từng làm đảo lộn cuộc sống nhân dân
nay đã được đông đảo chấp nhận.
Nhưng tranh cãi về thuộc địa vẫn chưa kết thúc,
với những sự bất công của các tài phiệt và thương gia,
và sự nắm quyền của các quan chức tham ô chỉ muốn làm lợi cho mình.
Những người đàn ông và phụ nữ giàu có tăng lên,
trong khi lời thẩn cầu của những người nghèo vẫn chưa được trả lời.
Lúc này, có một người con gái của cõi âm ti.
Mọi người đều biết đến vẻ đẹp như hoa của nàng,
nhưng chỉ vài người điều thầm kín sâu bên trong trái tim của nàng
đốt cháy một mong muốn mãnh liệt được săn đuổi kẻ thù của nàng.
Người ta nói rằng, thứ sạch sẽ nhất trong thế giới suy tàn này không phải là bông tuyết trắng,
mà là bông tuyết đỏ như lửa bị vấy bản của cõi âm ti.
Xin thứ lỗi...
tôi muốn gặp lãnh chúa Matsuemon.
Tôi có thể tìm lãnh chúa Matsuemon của các vị ở đâu?
Xin hãy dẫn tôi đến gặp ngài.
Đi với tôi.
Đi thôi, đi thôi!
Vượt qua đi!
Bất cứ ai tới đều phải qua đây!
Đó là luật của bang hội chúng ta!
Vượt qua đi!
Nữ thần tình dục đã đến với chúng ta!
Ngươi tưởng ngươi mạnh à?
Giết ả đi!
Dừng tay!
Dừng tay lại ngay!
Lũ ngu dốt!
Các ngươi thật to gan!
Sao lại hành động như một lũ chó hoang chứ, lũ ngu dốt?
- Nhưng, thưa ngài... - Tên ngốc!
Tiểu thư đây là khách quý của ta.
Như các ngươi đã biết, tên lãnh chúa Genzo Shibayama
đã cố phá hủy ngôi làng của chúng ta bằng cách thu nợ.
Tiểu thư đây chính là người đã giết hắn đấy!
Tôi được biết cô kiếm sống bằng nghề giết mướn.
Lần đầu gặp cô, tôi không thể nghĩ cô có thể hại một con ruồi.
Nói tôi nghe, tiểu thư Shurayuki, cô muốn tìm cái gì?
Lãnh chúa Matsuemon...
tôi muốn nhờ ngài giúp tôi tìm những kẻ này.
Banzo Takemura, Gishiro Tsukamoto, Okono Kitahama...
Cả ba tên đó
đều đến từ làng Koichi ở Aimi, quận Shimane.
Làng Koichi là nơi tôi đã lớn lên.
Phải mất một năm tôi mới biết được sự thật đó.
Nhưng hãy cho tôi biết tại sao đi.
Ngài có biết cuộc biểu tình Thuế Máu xảy ra vào năm thứ 6 triều Meiji không?
Cuộc biểu tình Thuế Máu? Không thể nói là tôi không biết.
Ba tên này đã lợi dụng tình thế đó
vơ vét nhiều tiền của cư dân bá tánh làng Koichi,
bằng mưu đồ bất lương.
Rồi chúng biến mất không để lại một dấu vết.
Tôi không biết chi tiết,
nhưng tôi nghe nói có 4 tên, không phải 3.
Phải, thưa ngài.
Trong 4 tên, Tokuchi Shokei giờ đã chết.
Hắn đã bị giết.
Tôi van xin ngài. Xin hãy tìm 3 tên đó.
Tôi nghe rồi, nhưng mà không biết mặt mũi chúng ra làm sao,
chỉ biết được cái tên thì chẳng giúp được gì nhiều.
Không đúng. Tôi tin ngài có thể làm được!
Để tìm những người quen biết chúng thì chẳng có gì khó cả.
Bang hội của ngài có mặt ở khắp đất nước,
và nếu ngài có nhiều người quen, tôi biết ngài có thể thành công!
Tôi không nói việc đó không thể làm được.
Nhưng thật ra cô đang tìm cái gì chứ?
Năm thứ 6 triều Meiji?
Lúc đó cô còn chưa sinh ra.
Có thể nói nghiệp chướng đã làm vấy bẩn tương lai.
"Tất cả trai tráng trong nước, ngay khi vừa tròn 17 tuổi,"
"sẽ phải đăng ký đi nghĩa vụ và tham gia quân đội hoặc quân dự bị,"
"với nhiệm vụ bảo vệ đất nước."
"Vào ngày 10 tháng 11, tất cả trưởng gia đình phải đăng ký"
"cho những trẻ 16 tuổi với chính quyền làng."
"Một khi đã 20 tuổi,"
"tất cả trai tráng sẽ được tuyển vào quân đội..."
Cách đây 20 năm,
vào tháng 3 của năm thứ 6 triều Meiji,
lệnh đi nghĩa vụ đầu tiên được Chính Phủ ban hành.
Chính phủ mới tìm thấy sức mạnh qua quân đội,
tin rằng sự phát triển của nước Nhật phải dựa vào
việc phát triển sức mạnh quân đội bằng với các cường quốc phương Tây.
Tuy nhiên, tầng lớp nông dân lại không xem điều đó là lý do chính đáng,
và sự bất mãn của họ sớm trở thành các cuộc biểu tình.
Các nổi dậy này vẫn chưa tới hồi kết.
Các vụ phá hội, cướp bóc, và nổi loạn vẫn cứ tiếp diễn.
Có nhiều tin đồn kỳ lạ loan ra,
nổi tiếng nhất là về "Người mặc đồ trắng".
Những người mặc đồ trắng được cho là quân tốt của chính phủ,
đi giết lính và lấy máu họ để bán cho các nước phương Tây.
Đây là chương mở đầu của thảm kịch này.
Năm thứ 6 triều Meiji (1873), tháng 6
Làng Koichi, tỉnh Aimi, quận Shimane
Shiro!
- Shiro! - Thả tôi ra! Mẹ ơi!
Shiro!
Thả tôi ra! Mẹ ơi!
Nhìn kìa, hắn mặc đồ trắng!
- Hắn là người của chính phủ! - Giết hắn đi!
Đừng lố bịch thế.
Tôi là giáo viên mới chuyển về ngôi làng này!
Câm mồm! Chết đi!
GISHIRO TSUKAMOTO
BANZO TAKEMURA
TOKUICHI SHOKEI
Bố nó ơi!
OKONO KITAHAMA
Không thể tưởng tượng được!
Sao có thể?
Bố nó! Bố nó ơi!
- Con chuẩn bị chưa? - Dạ rồi.
Vậy thì con nên đi. Sẽ không có gì cản đường con trên đường đi.
Thưa sư phụ,
con tạ ơn sư phụ vì tất cả năm tháng tập luyện.
Con hối hận vì không có gì để báo đáp cho sư phụ.
Đừng lố bịch thế.
Con có một định mệnh cần phải được thi hành.
Hãy quên niềm vui, nỗi buồn, tình yêu và thù ghét,
trừ việc báo thù, phải quên những thứ đó đi.
Và hơn nữa, trong con không được có nỗi buồn.
Đứa con của cõi âm ti không bao giờ nói năng như thế.
Đứa con của cõi âm ti...
Sư phụ đã nhiều lần mắng con bằng cái tên đó!
Mộ của SAYO KAJIMA
Mộ của TORA KOBAYASHI
Con là đứa con của cõi âm ti,
con không thuộc về trần gian này.
Con là con quỷ bị giữ lại ở trần gian bởi cả hai thế giới,
một con quỷ đội lốt người.
Ác độc đến nỗi Phật Tổ cũng không thể cứu được con.
Cố gắng lên, Sayo! Cố gắng lên!
Otora, đừng có ngồi yên thế chứ!
Tôi đã đỡ đẻ cho nhiều người trong nhà tù này,
nhưng tôi chưa bao giờ thấy ai sinh khó như thế này.
Nếu có chuyện gì sai sót, Sayo có thể chết.
Tôi có chết cũng mặc kệ!
Nhưng hãy cứu sống con tôi! Xin chị đấy, Otora!
Không tốt rồi. Đứa bé ra quá chậm và nó bị quấn lại rồi
Sao cũng được!
Ít nhất hãy cứu sống con tôi! Con tôi!
Cô còn không biết cô đang đẻ ra con của ai mà!
Con tôi... Con tôi vẫn sẽ sinh ra...
Nếu nó chết, Otora, tôi sẽ giết chị!
Nói tôi biết, tại sao 4 tên đó lại gây ra tội ác tày trời như vậy?
Vì tiền.
Vì tiền ư?
Chúng bảo vời người dân rằng sẽ không có nạn quân dịch
nếu mỗi người trả cho chúng 270 yên.
Chúng vơ vét tiền của dân làng hết 10 ngàn yên.
Sau đó bọn chúng chia tiền cho nhau,
chúng trốn khỏi làng như đã định.
Shokei Tokuichi, kẻ thèm muốn cơ thể của tôi,
dẫn tôi lên Tokyo cùng hắn.
Hắn mở một nhà hàng nhỏ ở Tokyo.
Tôi làm mọi việc hắn sai bảo, và chờ tới lúc thời cơ chín mùi.
Tôi đã ra tay giết Tokuichi.
Trong lúc tôi đang truy tìm 3 tên còn lại,
thì tôi bị bắt.
Vẫn còn 3 cuộc trả thù nữa.
Nhưng tôi đã bị tuyên án chung thân.
Tôi không thể nào tự mình báo thù được nữa.
Vậy, đứa trẻ mới sinh này?
Đó là lý dó cô luôn nói cô muốn một đứa bé khỏe mạnh sao?
Otora...
Tôi không thể nhớ chị chửi tôi đồ con điếm bao nhiều lần.
Nhưng không sao cả, bởi điều đó là sự thật.
No comments yet. Be the first to leave one.