أول 200 سطر.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
NƯỚC NGA. NGÀY 1 THÁNG 10 NĂM 1989
Vào đúng 12 giờ trưa ngày 1 tháng 10 năm 1989,
43 phụ nữ trên khắp thế giới sinh con.
Điểm bất thường duy nhất ở đây
là khi ngày mới bắt đầu, trong số họ không một ai có thai.
Ngài Reginald Hargreeves, tỷ phú lập dị kiêm nhà thám hiểm,
quyết tâm tìm ra và nhận nuôi thật nhiều đứa trẻ trong số đó.
Thật phi thường.
Cô ra giá bao nhiêu?
NGÀI ẤY ĐÃ NHẬN NUÔI BẢY ĐỨA TRẺ
HIỆN TẠI
TRẠM TRÊN MẶT TRĂNG
SỐ MỘT "LUTHER"
Chỉ chỗ két tiền không tao giết cả nhà!
Két tiền đâu?
Tha cho chúng tôi đi!
SỐ HAI "DIEGO"
Tên nào thế này?
SỐ BA "ALLISON"
SỐ BỐN "KLAUS"
Này, anh đấy?
Mạnh mẽ lên! Tôi tin ở anh. Được chứ? Cô thì không đâu.
Hẹn sớm gặp lại, Klaus.
TRUNG TÂM CAI NGHIỆN LAKESHORE HILLS
Tránh xa thuốc nhé!
Có tín hiệu đến.
Mọi người an toàn rồi.
Xin được phát sóng tin nóng.
Allison, cô nghe tin chưa?
- Cô gặp bố lần cuối khi nào? - Cô có nghe tin từ các anh em không?
Allison, cô sẽ mặc đồ Valentino dự lễ tang chứ?
TẠM BIỆT
TIN NÓNG
Mới đây, cảnh sát đã thông báo sự ra đi của tỷ phú khép mình, lập dị nhất.
SỐ BẢY "VANYA"
NGÀI REGINALD HARGREEVES ĐÃ QUA ĐỜI
Bố.
TAXI THÀNH PHỐ
Con chào mẹ.
Mẹ ơi?
Vanya à?
Em về thật rồi.
- Chào Allison. - Chào em gái.
Con bé làm gì ở đây?
Em đâu thuộc về nơi này. Sau việc em làm.
Hôm nay mà anh còn thế à?
- Nhân tiện, ăn mặc hợp tang lễ lắm. - Chí ít anh mặc đồ đen.
- Chị này, có lẽ anh ấy nói đúng. Em... - Quên anh ấy đi.
Em về chị mừng lắm.
Giúp anh đỡ tốn công này.
Cửa đều khóa cả.
Không có dấu hiệu đột nhập hay giằng co.
Không có gì bất thường.
Anh cao lớn thật đấy, Luther.
Bí quyết nào vậy? Sinh tố protein à?
- Kiêng tinh bột? - Em muốn gì?
Báo cáo khám nghiệm.
- Và sao em lại có thứ này? - À, vì em...
đột nhập phòng điều tra viên.
Và thật bất ngờ, cái chết của bố hoàn toàn…
bình thường.
Chỉ là một cơn suy tim tẻ nhạt.
- Ừ, thì sao? - Thì, sao anh lại ở đây…
kiểm tra mọi cửa sổ?
- Em đến hiện trường đầu tiên? - Là Pogo phát hiện.
Anh đã hỏi chuyện Pogo.
- Ông ấy nói không thấy kính của bố. - Ý anh là gì?
Em có nghĩ ra lần nào thấy bố không đeo kính chưa?
Không. Tức là có người đã lấy nó.
Có khả năng lúc mất bố không ở một mình.
Chẳng có bí ẩn nào ở đây hết. Chẳng có gì để báo thù.
Để tìm lời giải. Chẳng có gì.
Chỉ là một ông già buồn bã chầu trời trong căn nhà lớn trống trải.
Và cũng xứng đáng thôi.
Em nên đi đi.
Tuân lệnh, anh trai.
HỌC VIỆN UMBRELLA
NHỮNG ĐỨA TRẺ PHI THƯỜNG LÀM QUEN VỚI HỌC VIỆN UMBRELLA
SIÊU TẦM THƯỜNG: CUỘC ĐỜI CỦA SỐ BẢY VANYA HARGREEVES
BỐ, CON NGHĨ, SAO LẠI KHÔNG CHỨ? V.
Mừng cô Vanya về nhà.
Pogo.
Gặp cô tốt quá.
À phải, tự truyện của cô.
Ông có biết…
Bố tôi đọc chưa?
Theo tôi biết thì chưa.
Số Năm đã biến mất bao lâu rồi nhỉ?
Đã 16 năm, bốn tháng và 14 ngày.
Bố cô dặn tôi ghi chép lại.
Muốn biết một điều ngu ngốc chứ? Lúc trước tôi luôn để đèn sáng chờ anh ấy.
Tôi sợ anh ấy sẽ quay lại.
Trời đã muộn và căn nhà tối om,
anh ấy sẽ không tìm được ta và lại bỏ đi.
Nên tối nào tôi cũng...
làm ít đồ ăn nhẹ và nhớ bật hết đèn.
Tôi nhớ món ăn nhẹ đó mà.
Khá chắc là tôi đã giẫm phải mấy cái bánh kẹp nhân kẹo dẻo bơ lạc đó.
Bố cô luôn tin rằng Số Năm vẫn ở đâu đó ngoài kia. Ông ấy chưa từng mất hy vọng.
Và nhìn kết cục của bố đi.
Bọn trẻ chuẩn bị đi ngủ, thưa ngài. Chúng muốn chúc ngủ ngon.
Được rồi! Đến giờ đi ngủ rồi, các con. Đi nào.
Đi nào.
Đi nào, Allison, bố con đang bận.
Lúc nào bố chẳng bận.
Bố để tiền ở đâu rồi?
Để tiền ở đâu nhỉ?
Klaus? Em làm gì ở đây vậy?
Allison! Chà, chị đó sao?
Này. Lại đây nào.
Lâu rồi mới gặp.
Quá lâu rồi. Này, thật ra em đang mong gặp chị vì...
em muốn xin chữ ký của chị. Thêm vào bộ sưu tập!
- Vừa rời chỗ cai nghiện à? - Không! Em bỏ hẳn rồi.
Em đến để chứng minh với bản thân
rằng bố
thật sự mất rồi.
Đúng vậy! Bố mất rồi!
Vì sao em biết hả? Vì nếu bố còn sống,
không ai trong chúng ta được phép đặt chân vào căn phòng này.
Bố luôn ở đây, suốt thời thơ ấu của ta, mải mê bày trò hành hạ tiếp theo, nhỉ?
Nhớ cách bố thường nhìn ta chứ? Cái vẻ cau có đó?
Ơn Chúa, đó không phải bố ruột của ta
nên khỏi thừa hưởng đôi mắt vô hồn, lạnh lùng ấy.
Số Ba…
Ra khỏi ghế của bố.
Ôi chao, Luther!!
Chà, anh thật sự…
- Mấy năm qua anh lớn lên nhiều gớm nhỉ? - Klaus.
Khỏi lên lớp. Em cũng đang định đi.
Hai người cứ việc...
nói chuyện riêng.
Bỏ xuống.
Cái gì cơ?
Bỏ xuống. Ngay bây giờ.
Được rồi.
Lấy trước một phần thừa kế thôi mà!
Có thế thôi mà!
Có gì đâu mà phải xoắn chứ.
Thế, Klaus vẫn là Klaus, phòng khi em muốn biết.
Sau ngần ấy năm, lạ là điều đó lại làm em thấy dễ chịu.
Em thấy Diego chưa?
- Với bộ đồ ngu ngốc? - Anh biết.
Em có nghĩ cậu ta mặc vào nhà tắm?
- Đi tắm ư? - Ừ.
Có chứ! Chắc chắn rồi.
Anh...không chắc là em có tới không.
Em cũng thế.
Nhìn em tuyệt lắm.
Cảm ơn.
Patrick đâu? Cả Claire nữa.
Patrick đã nộp đơn ly dị tám tháng trước.
Dĩ nhiên là anh chưa biết. Anh đi xa mà.
Còn Claire thì sao?
Anh ta được nuôi con.
Chết tiệt.
À...
anh luôn có thể dùng, em biết đấy...
- chiêu tin đồn của em. - Em không còn làm vậy.
- Sao thế? - Lại như mọi khi thôi.
Em ước một điều, nó thành thật và em không thể rút lại.
Có lẽ nên bắt đầu thôi.
Anh nghĩ ta có thể tổ chức lễ tưởng niệm ở sân lúc mặt trời lặn.
Nói vài lời, ngay tại chỗ bố thích.
- Bố có chỗ ưa thích ư? - Ừ, dưới cây sồi.
- Bố với anh ngồi đó suốt. Các em không ư? - Có đồ ăn nước uống không? Trà? Bánh?
- Bánh kẹp dưa chuột luôn là nhất. - Không.
Và dập thuốc đi. Bố cấm hút mà.
- Đó là váy chị à? - Sao cơ? Ồ, phải, cái này.
Em thấy trong phòng chị. Hơi lỗi thời, nhưng...
- Bên trong...rất thoáng. - Nghe đây.
Vẫn còn vài điều quan trọng cần bàn, nhé?
- Ví dụ? - Lý do bố qua đời.
Bắt đầu rồi.
Em không hiểu. Em tưởng họ nói do đau tim.
- Ừ, theo điều tra viên. - Họ phải biết chứ?
- Trên lý thuyết. - Lý thuyết?
Ý anh là, chí ít cũng đã có chuyện xảy ra.
Lần cuối anh nói chuyện với bố, bố có vẻ lạ.
Ồ! Ngạc nhiên chưa!
Lạ thế nào?
Bố có vẻ bồn chồn. Dặn anh phải cẩn thận đặt chỗ niềm tin.
Luther, bố là một lão già hà khắc, hoang tưởng,
đang mất dần chút lý trí còn lại.
Không. Hẳn bố đã biết sẽ có chuyện.
Này, anh biết em không thích, nhưng cần em hỏi chuyện bố.
Em đâu thể gọi cho bố ở thế giới bên kia mà hỏi: "Bố có thể...
dừng chơi tennis với Hitler chút và nghe điện không?"
- Từ khi nào? Đó là nghề của em mà. - Giờ không thích hợp!
- Em đang phê hả? - Phải!
Sao không phê được khi nghe thứ ngớ ngẩn này?
Tỉnh lại đi! Việc quan trọng đấy. Rồi đến chuyện cái kính biến mất.
- Ai để ý đến cái kính ngu ngốc? - Chính xác.
Nó vô giá trị. Nên người lấy có lẽ có tư thù.
Một người thân cận. Hận thù bố.
- Ý anh là gì đây? - Không phải quá rõ sao, Klaus?
Anh ấy nghĩ một trong chúng ta giết bố.
- Đúng thật! - Sao anh có thể nghĩ vậy?
Làm tốt lắm, Luther. Rất biết lãnh đạo.
No comments yet. Be the first to leave one.