أول 200 سطر.
Xin chào, bạn đã gọi tới...
Nhà Ardor.
Xin hãy để lại tin nhắn sau tiếng bíp.
Chào mẹ, chào bố, là con Dani.
Con xin lỗi vì đã gọi khuya thế này. Con chỉ đang muốn kiểm tra.
Đảm bảo mọi thứ đều ổn.
Bố mẹ nghe này, con vừa nhận được một email khá đáng sợ từ Terri
và chị ấy vẫn chưa hồi âm lại. Ngạc nhiên chưa.
Nhưng, vâng, nghe có vẻ như bố mẹ và chị mới cãi lộn xong hoặc chuyện gì đó đã xảy ra.
Dù sao thì, con chỉ lo lắng chút thôi.
Vậy nên, nếu bố mẹ có thể gọi lại ngay khi có thể,
và hiển nhiên là, bố mẹ biết con luôn ở đây nếu bố mẹ cần gì đó, quá hiển nhiên.
Được rồi, con yêu bố mẹ. Vâng, tạm biệt bố mẹ.
- Chào em. - Chào anh yêu.
Anh đang định làm gì?
À, anh mới hút tí keo với Mark.
- Và giờ tụi anh sắp ăn pizza. - Ồ, tuyệt.
- Chào, Dani. - Ừ...
Cậu ta mới gửi lời chào em, lặp đi lặp lại.
- Chào Mark. - Chào Mark.
Em định gọi anh để xem nếu anh... nếu chút nữa anh vẫn muốn gặp em?
Ồ.
Tối qua ta đã bàn về chuyện làm gì đó tối nay sao?
Ý em là, không hẳn cụ thể, nhưng... em chỉ muốn biết...
Ừ thì... được thôi.
Ừ, anh sẽ ghé ngang qua.
- Tuyệt. - Ừ, ừ.
Chuyện chị em thế nào rồi?
Vâng, thì...
Ừ thì...
Em đã email chị ấy 3 lần, và...
vẫn chưa có hồi âm, nên em bắt đầu có chút lo lắng, nên...
Anh chắc là mọi chuyện ổn thôi.
- Vâng, chắc vậy... - Chị ấy luôn làm thế này mỗi ngày, Dani,
chỉ vì em để chị ấy làm thế.
- Nhưng em có đâu, chị ấy bị rối loạn lưỡng cực. - Ừ, Anh biết
Nhưng một phần cũng do em nữa, em yêu. Em bước thẳng vào trạng thái khủng hoảng.
Nhưng chị ấy là chị em và thậm chí anh đã nói cái email đó có vẻ khác thường.
Ừ, đúng, nhưng...
Thật sự có khác thường không?
Nó vẫn chỉ là một mánh khóe hiển nhiên khác để gây chú ý
như mọi lần kinh hoàng khác mà chị ấy đã mang lại cho em.
Vâng, anh nói đúng.
Anh nói đúng, vâng, em hiểu.
Ý anh là, em càng phản ứng lại là chị ta càng được khuyến khích để...
Không, em hiểu, em hiểu. Anh nói đúng, anh nói đúng.
Em chỉ cần được anh nhắc cho nhớ, cảm ơn anh.
Em rất may mắn khi có anh.
Ừ.
Em yêu anh.
Anh yêu em.
Được rồi... tí gặp lại anh nhé?
- Ừ. - Vâng.
- Tạm biệt, Mark. - Tạm biệt, Mark.
Được rồi, em yêu anh.
- Ừ. - Tạm biệt.
Nó nằm trong tông giọng, tao có thể nghe rõ trong giọng nói, anh ấy đang chuẩn bị dũng khí để nói cái gì đó.
Hãy thẳng thắn đi! Đối diện với anh ta!
Lỡ tao đã khiến anh ấy sợ thì sao? Tao luôn lôi anh ấy vào chuyện nhà tao.
- Mày làm sao mà lôi anh ta vào? - Tao luôn ép buộc anh ấy!
Nãy tao thậm chí gọi anh ấy trong những giọt nước mắt vì chị tao lại viết một cái email đáng sợ ngu ngốc khác.
Đó là lý do anh ta ở đó còn gì.
- Lỡ như tao đang khiến anh ấy lo lắng? - Mà chị mày đã viết gì thế?
Chỉ là lại một cái điềm báo nhảm nhí như chị ấy vẫn hay làm và nó đang tra tấn tao.
Và tao đã dựa vào anh ấy ngay lúc đó để nương tựa.
Kiểu như, lỡ tao đã lấn át anh ấy
và anh ấy nghĩ rằng tao có quá nhiều gánh nặng?
Nếu là trường hợp đó, thì là sự giải thoát, đúng chứ?
Không, không đúng nếu như do tao đã đi quá xa, nếu tao đã ỷ lại quá nhiều.
Mày làm gì có! Anh ta nên ở đó khi mày cần chứ.
Ừ, nhưng lỡ như tao cần anh ấy quá thường xuyên và nó trở thành một thứ khó chịu?
Thế thì anh ta không phải là người mày cần.
Vì việc đó không đáng để khó chịu. Nếu như anh ta cũng dựa dẫm vào mày thì sao?
Ừ, nhưng anh ấy chưa từng nhờ vã tao gì cả. Tao còn chưa thấy anh ấy khóc,
nên tao là người duy nhất đang dựa vào.
Hoặc chỉ là người đang mở lòng.
Là người duy nhất tự khiến mình dễ bị tổn thương.
Đó là mối quan hệ yêu đương.
Bạn à.
Cậu nên thẳng thắn việc này đi.
Lỡ như sau đó tớ sẽ hối hận và tớ không thể có lại cô ấy?
- Cậu sẽ chẳng muốn quay lại đâu! - Nhưng có thể đó.
Được rồi, vậy thì cậu có thể phàn nàn với tụi tớ rằng cậu đã hối tiếc nhiều thế nào vào cái ngày đó
và rồi tụi tớ sẽ lại nhắc cho cậu nhớ
rằng cậu đã muốn thoát khỏi cái mối quan hệ ngu ngốc này trong một năm nay rồi.
Sau đó cậu có thể tìm một cô em thật sự thích tình dục và không bắt cậu phải chịu đựng hàng triệu thử thách mỗi ngày.
Cậu có nghĩ một phần bạo dâm trong cậu
đang phát triển sự lo lắng cá biệt này
để né tránh việc cậu thật sự cần phải làm thế?
Tớ cần phải hoàn thành việc gì chứ, Josh, nói cụ thể đi?
Ừ thì tớ không rõ, có thể là cho hồ sơ học vấn của cậu? Bằng Tiến sĩ...
Chà, được thôi, cảm ơn vì đã dùng phân tâm học.
Không phải chuyện học đâu, Josh.
Tớ chỉ cố khiến cậu tập trung thôi.
- Tiền thối? - À, cho cô đó.
Thấy chứ? Cậu có thể khiến cô gái đó có thai ngay bây giờ.
Đừng quên mấy cô Thụy Điển mà cậu có thể làm cho thụ thai vào tháng Sáu tới.
- Được rồi, mọi người. - Đừng có quên...
về những cô gái vắt sữa người Thụy Điển.
Không phải cô ta nữa đấy chứ.
Thiệt luôn?
Ôi Chúa ơi.
- Cô ta cần bác sĩ tâm lý. - Cô ấy có sẵn một người rồi.
Vậy thì cô ta nên gọi bác sĩ của mình chứ không phải cậu. Đúng nghĩa là hành hạ mà.
- Cô ta đang hành hạ cậu đó. - Thứ lỗi tớ.
- Không. - Ôi Chúa ơi.
Được rồi, hai cậu không phiền chứ.
- Ừ thì... - Tuyệt.
- Chào em. - Không.
- Dani, em yêu? - Ôi không, ôi không.
4 tin nhắn mới từ Dani Ardor
Không, không!
HẠ CHÍ
Chào em yêu. Em thế nào rồi?
Em dậy rồi.
Anh định đi đâu?
Anh sẽ tới buổi tiệc khoảng 45 phút thôi. Nhưng em cứ ngủ tiếp đi.
Không, không, em sẽ đi với anh.
- Em chắc là mình ngủ đủ chưa? - Dù sao em cũng không ngủ được.
Ừ, tớ đang sợ muốn chết mùa hè sắp tới.
Mắc kẹt ở một chỗ rác rưởi nghe bà mẹ kế chịch bố mình cả ngày.
Là tớ thì sẽ nghe mẹ kế cậu chịch bố cậu ngay.
Này, Josh, cậu định đi châu Âu chứ?
Ừ, có chứ, để làm luận văn nữa, cậu biết mà, chúng ta đều thế.
Ồ, mấy cậu đều đi sao?
Ừ, họ đều sẽ về quê của tớ ở Halsingland.
Thụy Điển.
Ồ, đi cho vui hay sao?
À, tớ thì đang nghiên cứu về phong tục ngày Hạ Chí của người châu Âu,
mấy gã này chỉ đi cùng thôi.
Pelle đã mời tụi tớ tới lễ Hạ Chí lập dị thật sự ở nông trại Yodel của cậu ấy.
Vậy sao?
Ý anh là, tụi anh mới bàn thôi. Tụi anh đang cân nhắc.
Khi nào chứ?
- Ờ... - Giữa tháng 6 tới giữa tháng 7.
- Ừ, 2 tuần nữa đúng không? - Ừ.
Ý anh là, nếu tụi anh đi thôi.
Anh chắc là không đi đâu, nhưng... Ừ, tụi anh chỉ đang bàn về nó thôi.
- Em ổn chứ? - Em ổn.
Việc vừa rồi khá kỳ quặc.
Việc nào?
Vụ... Thụy Điển.
Em đã không biết.
Ý em là sao? Vì anh đã nói em là anh muốn đi mà.
Vâng, được thôi, nhưng em đã không biết là anh sẽ đi.
Anh chỉ mới quyết định hôm nay.
Anh không có giấu em. Anh đã mua sẵn vé rồi.
Gì chứ?
Được rồi, hãy hình dung nếu anh ở một bữa tiệc và có người nói rằng,
"Này, bạn định làm gì trong mùa hè?"
Và rồi bạn em nói,
"Ồ, tụi mình định tới Trung Quốc trong 3 tháng và tụi mình sẽ đi trong 2 tuần nữa..."
Nó là Thụy Điển, trong 1 tháng rưỡi.
Và là lần đầu mà anh được nghe nói tới.
Được rồi, anh đã nói em là anh muốn đi Thụy Điển.
Không, anh chỉ nói sẽ tuyệt nếu đi thôi.
Ừ, và rồi anh có cơ hội nên
- anh đã quyết định sẽ đi. - Nghe này, em không phiền nếu anh đi.
Em chỉ ước gì anh đã cho em biết, chỉ vậy thôi.
Ừ thì anh mới vừa xin lỗi đó, Dani.
Anh đâu có thành ý xin lỗi, anh nói là xin lỗi, nhưng nghe giống như, "Quá tệ."
- Có khi anh nên về nhà đây. - Gì chứ? Không, không.
Em chỉ đang cố hiểu anh.
- Và anh đang cố xin lỗi. - Em không cần lời xin lỗi.
Em không cần, em chỉ muốn nói cho rõ, chỉ vậy thôi.
- Anh nghĩ mình nên về đây. - Không, không. Xin anh.
Em không... Em không có ý chỉ trích anh.
- Anh cảm thấy y như thế. - Vậy thì... vậy thì em xin lỗi.
Em chỉ đang bối rối. Em xin lỗi, em...
Này, xin anh, thôi nào, anh qua đây được không? Hãy...
- Có thể qua đây và ngồi với em, xin anh? - Em thôi đi.
Xin anh, và ta có thể nói về chuyện đó?
Nghe này, chỉ là... Chỉ là chuyện này cảm thấy rất kỳ cục, được chứ?
Nhưng em ổn mà, em nghĩ chuyện anh tới Thụy Điển là rất tốt, em thật lòng đó.
Em nghĩ nó rất tuyệt vời. Anh đi để làm luận văn đúng không?
Anh vẫn chưa biết đề tài của mình là gì.
Em biết và nó... Nó có thể... Nó sẽ...
Chuyến đi có thể truyền cảm hứng đúng chứ?
Đúng không?
Này.
Em đã phản ứng thái quá. Em xin lỗi.
Em xin lỗi.
Em biết em bị hoang tưởng.
Em không có ý đó.
Em biết tôi đã phản ứng thái quá, nhưng em đã cố gắng kéo mình trở lại,
và sẽ cố gắng đối phó với sự hoảng loạn và nỗi sợ hãi
Em không có ý gây áp lực hoặc đổ lỗi cho anh về bất cứ điều gì ...
- Đuợc rồi. - Em vừa phát điên trong một giây,
- và em không có ý định... - Đuợc. Đuợc.
- Em xin lỗi. - Không sao.
Ổn mà.
- Em xin lỗi. - Không sao mà.
Anh sẽ hỏi em nếu em muốn đi với anh.
Việc gì?
- Ý anh là sao? - Điều anh vừa nói.
Tới Thụy Điển?
Mm-hmm.
Anh không muốn em đi.
Anh chỉ hỏi.
- Phải, sau khi em khóc. - Ừ, em phá hỏng sự ngạc nhiên.
No comments yet. Be the first to leave one.