أول 200 سطر.
MÊ HOẶC QUÂN VƯƠNG
TẬP 11
Chuyện đã đến nước này,
ta phải bẩm báo với Chủ thượng trước Lãnh phủ sự.
Phải vậy mới ngăn được
việc Chủ thượng hướng sự nghi ngờ đến Đại quân.
Ta hiểu rồi.
Ta sẽ tự thú với Chủ thượng.
Nếu ngài nói dối để che đậy nghịch tâm
sẽ càng khiến Chủ thượng nghi ngờ.
Ta sẽ làm việc đó.
Còn Đại nhân
hãy chăm lo cho Đại quân.
Nàng tính gánh hết mọi tội lỗi sao?
Nàng định khiến ta xấu hổ đến mức nào đây?
Mới vậy mà ngài đã không chịu được
thì hãy từ bỏ suy nghĩ đưa Đại quân lên long sàng đi.
Chủ thượng
sẽ xử trảm nàng mất.
Muốn bảo vệ một thứ thì phải hy sinh thứ khác.
Nếu thứ cần hy sinh chỉ là mạng của ta
thì đã là may mắn rồi.
Đại giám.
Đêm đã khuya mà ngài lại vào cung ạ?
Ta vào cung vì có việc gấp cần bẩm báo Điện hạ.
Thời gian qua ta đã xem nhẹ Đồng phó thừa chỉ quá rồi.
Nói như vậy là ý gì?
Công chúa Jangryeong.
Ngươi nghĩ gì mà lại dám làm chuyện đó?
Là chuyện gì vậy?
Sao lại ngập ngừng?
Là chuyện về thân phận của ngươi sao?
Không ạ.
Không phải về thần
mà là về Công chúa ạ.
Công chúa? Công chúa Jangryeong sao?
Người đang đến nhà Thanh để thành hôn cùng Duệ Thân vương
không phải Công chúa Jangryeong.
Mà là một nội nhân hầu hạ Công chúa ạ.
Ngươi biết điều đó
cũng có nghĩa chính ngươi là kẻ đã tráo người sao?
Đúng vậy ạ.
Là ai đã ra lệnh?
Thần không nhận lệnh của bất cứ ai.
Là ý của thần.
Ta quyết định
gả Công chúa cho Duệ Thân vương
là để được tiếp tục chuộc lại bách tính bị bắt đi trong chiến loạn
và ngăn chặn chiến tranh.
Lý do ngươi biết điều đó mà vẫn tráo người là gì?
Chính vì điều đó
nên thần mới nghĩ chí ít mình phải giúp Công chúa.
Nỗi đau đớn và cô đơn
khi khóc lóc van xin nhưng bị cự tuyệt, không thể cứu người mình trân trọng
là điều không ai hiểu rõ bằng thần cả.
Làm sao mà Lãnh phủ sự lại biết chuyện?
Thượng cung của Vương đại phi điện
phát hiện Bun Yeong biến mất nên đã bẩm báo ạ.
Bun Yeong? Là nội nhân được tráo với Công chúa à?
Đúng vậy ạ.
Còn ai biết chuyện này nữa?
Có thần,
Công chúa, Bun Yeong, chỉ ba người ạ.
Đại quân Munseong không biết sao?
Công chúa không lý nào lại giấu
chuyện hệ trọng này với cốt nhục duy nhất.
Việc đó…
Kim Myung Ha có biết không?
Nói cho đúng sự thật!
Kim Myung Ha có biết hay không?
Tất cả đều do thần bày ra.
Đại quân và Đồng phó thừa chỉ không tán đồng, nhưng thần đã thuyết phục.
Mong Woo, việc ngươi gây ra
chính là tạo phản với ta,
là tội đại nghịch không thể tránh khỏi xử trảm.
Sao ngươi lại dễ dàng tự thú vậy?
Ngươi nghĩ bây giờ
ta sẽ không nỡ giết ngươi sao?
Ngươi nghĩ ta sẽ vì luyến mộ ngươi mà tha tội cho ngươi sao?
Thần nghĩ vậy thì không được sao ạ?
Thần đã gây tội với Điện hạ,
nhưng lòng luyến mộ của thần không hề giả dối.
Còn gì ta cần biết nữa không?
Bẩm báo hết đi, đừng sót điều gì.
Điện hạ.
Dù biết điều này sẽ gây hoang mang,
nhưng thần xin làm trái ngự lệnh
để cáo giác những kẻ đại nghịch vô đạo dám lừa gạt Điện hạ và triều đình ạ.
Là ai đã lừa gạt điều gì cơ?
Đồng phó thừa chỉ Kim Myung Ha
đã nghe Đại quân Munseong xúi giục
và tráo Công chúa Jangryeong với một nội nhân ạ.
Sứ thần Bố Đan biết chuyện đã nổi cơn thịnh nộ,
hiện đang tạm dừng chân ở Gaegyeong
và chờ Điện hạ giá lâm ạ.
Khanh nói tráo người sao?
Khanh chắc chắn chứ?
Hồi trưa nay, vi thần đã đến Bích Đề quán để xác nhận ạ.
Nếu trước khi trời sáng, Điện hạ cho thẩm vấn Đại quân và Kim Myung Ha,
sau đó bắt hết bọn đồng lõa rồi giải đến Gaegyeong
thì sẽ xoa dịu được cơn thịnh nộ của Bố Đan ạ.
Ta sẽ trực tiếp thẩm vấn.
Sang Hwa nghe lệnh.
Vâng, Điện hạ. Xin người hạ lệnh.
Lập tức cử Biệt quân đến trú sở của Đại quân Munseong,
cấm các cung nhân ra vào,
đồng thời truy bắt Đồng phó thừa chỉ và lôi đến cho ta.
Vâng, thần xin nhận ngự lệnh.
Nội quan Kim gọi Đô thừa chỉ đến đây.
Vâng, Điện hạ.
Vậy thì xin phép Điện hạ,
vi thần sẽ gọi các thượng quan Bị cục đến
để chuẩn bị cho buổi tra hỏi.
Khoan đã.
Trước đó,
ta có một việc cần xác nhận với Lãnh phủ sự.
Nghe đây.
Đến ngay trú sở của Đại quân Munseong
và ngăn chặn cung nhân ra vào.
- Còn các ngươi theo ta. - Rõ!
Ngươi tạm thời theo hầu Điện hạ nhé.
Vâng, tôi hiểu rồi ạ.
Giờ mới là bắt đầu đây.
Công chúa, người không sao chứ ạ?
- Công chúa. - Rốt cuộc là ngài đang làm gì vậy?
Lãnh phủ sự Đại giám.
Sao ngài lại làm loạn hết lên vậy?
Ta đến chuyển lời từ biệt của Vương đại phi đến Công chúa
nhưng không biết vì sao người lại tránh né
và có vẻ kinh động lắm.
Chuyện đương nhiên!
Chứ ở đâu ra mà tay bắt mặt mừng với ngài chứ?
Vậy mà ngài vẫn ép Công chúa nghe nên người mới phải né tránh.
Ta chỉ từ biệt rồi đi ngay.
Đại giám!
Ngài mà cứ vậy,
ta khó xử lắm đấy.
Ngài vô lễ với Công chúa thế này,
Duệ Thân vương mà biết
thì sẽ nổi cơn thịnh nộ đấy.
Ta hiểu rồi.
Vậy thì Phó sứ Jung
hãy trả thứ này lại cho Công chúa giúp ta.
Công chúa.
Thần xin thay mặt Đại giám tạ lỗi với Công chúa.
Xin người hãy dung thứ
cho sự thất lễ của Lãnh phủ sự.
Cảm ơn ngươi.
Đại giám.
Chuyện này là sao vậy ạ?
Đại giám, có chuyện gì vậy ạ?
Nếu có gì tôi cần biết thì xin ngài cứ nói.
Cũng không có gì đâu.
Hãy hoàn thành bổn phận của ngươi đi.
Tôi hiểu rồi ạ.
Đại giám.
Nghe ngài nói, tôi còn chắc mẩm bọn chúng đã tráo người.
Nhưng có vẻ không phải rồi.
Đúng là đã tráo người đấy.
Nếu không phải vậy
thì Công chúa không có lý do gì phải ra sức giấu mặt với ta như vậy.
Nhưng Jung Je Pyo…
Jung Je Pyo đã thấy mặt Công chúa mà.
Là ta đã đào hố chôn mình.
Chắc chắn là người đã bị tráo
trước khi Jung Je Pyo dâng lễ vật lên.
Vậy giờ phải tính sao ạ?
Phải cáo giác lên Điện hạ
để hỏi tội những kẻ đã tráo Công chúa chứ sao.
Ngài vẫn chưa kịp xem mặt,
liệu có thể đưa ra cáo biện chỉ bằng linh cảm không?
Ta còn chả xác nhận được có phải Công chúa không
thì cũng chả còn ai xác nhận được đúng sai đâu.
Nghĩa là dù cho ngài khăng khăng người đã bị tráo
thì cũng không ai biết đường phản bác.
Ta cáo biện
là để gieo rắc hoài nghi vào tâm trí Điện hạ thôi.
Khi hạt giống nghi ngờ đã bén rễ, nó sẽ đòi hút máu kẻ khác mà lớn lên.
Khi buổi thẩm vấn bắt đầu, chúng sẽ phải chết dù nhận tội hay không.
Từ Đại quân Munseong, Kim Myung Ha cho đến Kang Mong Woo,
dù ta có bắt và giết hết lũ gây chướng mắt đó
thì cũng không ai dám bắt bẻ cáo biện của ta.
Còn gì ta cần biết nữa không?
Bẩm báo hết đi, đừng sót điều gì.
Jung Je Pyo được Vương đại phi cho phép nên đã yết kiến Công chúa,
nhưng Bun Yeong đã gặp thay.
Jung Je Pyo sẽ không nghi ngờ Bun Yeong.
Bun Yeong hiểu rõ mức độ hệ trọng của việc này ạ.
Muội ấy sẽ dùng mọi cách để Lãnh phủ sự không thấy mặt.
Vì vậy,
nếu Lãnh phủ sự bẩm báo rằng đã tận mắt thấy Bun Yeong
thì chắc hẳn đó là nói dối ạ.
Lãnh phủ sự.
Vâng, Điện hạ.
Ta tò mò một điều.
Rõ ràng vừa rồi khanh nói rằng đã xác nhận việc này ở Bích Đề quán.
Nghĩa là Lãnh phủ sự đã tận mắt nhìn thấy Công chúa…
À không.
Khanh đã tận mắt
thấy mặt hạ nhân đó sao?
No comments yet. Be the first to leave one.