أول 200 سطر.
Dịch: Vũ Khắc Tuận Hiệu chỉnh: hanhkhachcuoicung
Năm 1930, luật cấm rượu Đã biến Chicago thành một thành phố của những cuộc chiến.
Các băng đảng thù địch đã tranh giành quyền kiểm soát "Đế Chế Rượu Lậu" trị giá...
... hàng tỉ Đô-la của thành phố này bằng lựu đạn và súng tiểu liên.
Đó là thời của những Ông Trùm, thời của Al Capone.
Có một tờ báo, tôi nhớ là được đăng rồi, đã thắc mắc tùm lum...
... Vì dường như ông có quyền hành như một Thị Trưởng của Chicago...
... trong khi ông hoàn toàn không được bổ nhiệm vào vị trí đó.
Haizz, tôi phải nói là cảm động đấy. Cũng như nhiều thứ trong cuộc đời.
Chúng ta cười vì vui sướng, cười vì những sự thật.
Nhiều người nói... những nhà cải cách nói:
"Tống thằng cha đó vào tù, hắn nghĩ hắn đang làm trò gì vậy?"
Tôi chỉ làm điều tôi hi vọng, và báo chí các anh sẽ biết thêm một điểm nữa là...
... tôi đang đáp ứng nguyện vọng của mọi người.
Chúng ta đều biết ai cũng có quyền được uống rượu cả. Và những gì tôi làm là vì điều đó.
Và hôm nay ta nói về buôn rượu lậu. Vậy buôn rượu lậu là thế nào?
Đi tàu tức là buôn rượu lậu, còn đi xe thì được coi như quý khách.
Tôi là người làm ăn.
Ông nổi tiếng là người thô bạo trong việc quản lý kinh doanh.
Và nếu như ai đó mà không chịu mua hàng của ông, thì coi như... họ xong phim.
Không sao đâu.
Tôi lớn lên ở một vùng đất khắc nghiệt.
Chúng tôi thường nói: "Với lời nói khôn khéo và một cây súng, anh có thể...
... có được nhiều hơn so với chỉ có lời nói khôn khéo."
Và ít ra thì ở đó thì điều này đã đúng.
Và đôi khi những lời đồn thổi sẽ theo sát anh.
Chắc chắn có bạo lực ở Chicago, nhưng không phải do tôi,...
... cũng không phải do người của tôi. Vì điều đó không tốt cho kinh doanh tí nào.
Thôi cứ mặc kệ chúng tôi, chúng tôi đã có mọi thứ mình cần rồi.
Loại Bia Xanh mà anh rao bán chả có gì tốt cả.
Nó không cần phải tốt. Nó chỉ cần được mua thôi.
Vậy tôi không mua đâu.
Đừng lo lắng, Pops. Bọn tôi sẽ không quay lại đâu.
- Mọi người bên nhà cháu thế nào rồi? - Dạ, mọi người khỏe cả.
- Mẹ cháu cũng thế chứ? - Mẹ cháu bị cảm lạnh, nhẹ thôi.
Ồ, thế ư?
- Ông rất tiếc vì điều đó. - Nhưng mẹ sẽ không sao đâu.
- Của cháu đây. - Cảm ơn ông.
Được rồi, cháu yêu. Cháu phải cẩn thận khi qua đường đấy nhé.
- Ông gì ơi. - Nhớ nói với mẹ cháu là...
Này, ông gì ơi! Đợi đã.
Ông ơi. đợi đã. Ông để quên chiếc cặp...
Em cũng nghe tin này trên đài rồi.
Em hiểu mà.
Đến lúc đi làm rồi anh yêu.
Anh chắc chắn sẽ gây được ấn tượng tốt đấy.
Em yêu anh, Eliot.
Giờ thì đi nào.
Xin giới thiệu ngài Eliot Ness, nhân viên đặc biệt của Bộ Tài chính.
- Mời ngài. - Cảm ơn, Chief.
Để đáp ứng những yêu cầu từ Chicago,...
... Bộ Tài chính đã mở một chương trình...
... để giải quyết vấn đề tràn lan rượu lậu và bạo lực vì rượu lậu.
Ông Ness! Vậy chương trình đó bao gồm những gì?
Tôi và những nhân viên khác của Bộ Tài chính sẽ làm việc với...
... Cảnh sát Chicago.
Liệu có phải đây lại là một chương trình làm cho có không?
- Ông nghĩ sao về luật cấm rượu? - Ông có uống rượu không, ông Ness?
- Thôi nào, trả lời đi nào. - Không phải chúng tôi làm cho có
Và tôi sẽ cho các anh biết chính xác điều tôi nghĩ về luật cấm rượu.
Đơn giản, đó là luật ở đây.
Ông có cho rằng mình đang tham gia một cuộc vận động lớn không?
Ông có năng lực gì để làm chuyện này?
Liệu ông có tham vọng chính trị nào không?
Được rồi, các anh. Tôi nghĩ vậy là đủ rồi.
Kế hoạch của ông thế nào? Ông đã dự định những gì rồi?
Anh sẽ biết khi đọc nó trên mặt báo.
- Cho tôi đi cùng ông nhé? - Không, chuyện này tôi không giúp được.
Thưa ngài, tôi là trung úy Alderson, đội cảnh sát cơ giới.
Ngài sẵn sàng gặp anh em chưa?
Tất nhiên.
Tôi muốn nói thêm một điều nữa.
Tôi biết nhiều người trong số các cậu vẫn uống rượu.
Tôi không quan tâm những gì các cậu đã làm trước đây.
Nhưng phải nói rõ, tôi không muốn các cậu làm thế nữa.
Không phải tôi đặt ra câu hỏi liệu nó có phải đồ uống vô hại hay không? Có khi nó cũng tốt.
Nhưng ta làm thế là sai luật.
Nhất là khi chúng ta là những người thi hành luật, chúng ta phải gương mẫu trước.
Có ai hỏi gì không?
Tốt. Bộ Tài chính đã gửi một người...
... hoạt động bí mật ở đây một thời gian.
Chúng ta mới nhận được một thông tin mật...
... là vừa có một chuyến rượu Canada được chuyển tới Chicago.
Nên tôi hi vọng các cậu sẽ cam kết làm vụ này.
Nhớ là những thùng nào chứa Rượu có in hình lá thích (giống cờ Canada).
Và đặc vụ của Bộ Tài chính mặc đồ xám và cà-vạt trắng.
- Đừng có bắt nhầm ông ta đấy. - Đồ xám và cà-vạt trắng, tôi nhớ rồi!
- Được rồi. Anh em đã sẵn sàng chưa? - Xong hết rồi thưa ngài!
Tốt.
- Tạm nghỉ. - Có thuốc thì làm vài điếu đi anh em.
- Thế nào rồi? - Dạ tốt.
- Làm miếng bánh nhé? - Dạ thôi, cảm ơn ngài!
- Cậu bồn chồn à? - Dạ không.
- Cậu vào đơn vị lâu chưa? - Dạ mới thôi.
- Tôi tin rằng tất cả anh em đều muốn làm tốt. - Đúng vậy, thưa ngài.
Vợ tôi nhắn đấy.
- Cậu có vợ chưa? - Dạ có rồi.
Lấy vợ cũng vui chứ hả?
Theo tôi.
- Ối mẹ ơi. - Cảnh sát liên bang đây. Giơ tay lên.
Giơ lên mau. Đập nó đi.
Chết tiệt, không được. Nó vỡ mất.
Ồ, ông Ness. Nhìn xem, tôi chỉ...
Chết thật, tôi xin lỗi.
Nghe này, tôi có thể giúp ông nhiều thứ về cái mà ông đang làm.
Tôi có mảng tin sốt dẻo, có thể làm ông gây chú ý lớn.
Ông sẽ có người ủng hộ. Ông nói gì đi? Nói thật lòng đi. Để tôi giúp ông nhé.
Được rồi. Im miệng đi.
Được rồi... Anh em làm tốt nhé!
Đứng yên đấy!
Cảnh sát liên bang đây. Tất cả đã bị bắt vì đã phạm luật Volstead.
Trông chừng mấy cánh cửa. Không cho tên nào chạy thoát.
Preseuski.
- Tôi được phép vào đây mà? - Thế ai cho phép vậy?
- Ông Ness - Cho anh ta vào đây đi.
Cho anh ta vào.
Anh muốn chụp hình thì chụp đi.
- Sẵn sàng chưa? - Ô-kê.
Rượu đây á?
Đưa anh ta ra ngoài.
- Tránh ra nào. - Đưa anh ta ra ngoài ngay đi.
Cả anh nữa đấy.
Chúa ơi!
Này, cậu vừa làm gì vậy?
Muốn ném rác hả? Vậy cậu phải ném vào cái sọt rác chết tiệt chứ?
Ông không còn gì quan trọng hơn để làm à?
À.
Chưa phải lúc tôi làm điều đó đâu nhóc.
Chúng ta đã hiểu nhau chưa nhỉ?
Á à, sao lại kêu "póc" thế anh bạn?
- Tại sao cậu có súng? - Tôi là nhân viên Bộ Tài chính.
Thôi được.
Vậy hãy nhớ những gì chúng ta đã nói nhé.
Này... Chờ đã.
Ông thuộc dạng cảnh sát quái đản nào trong cái thành phố chết tiệt này vậy?
Ông vừa quay lưng lại với một người có vũ khí đấy.
- Anh là nhân viên Bộ Tài chính kia mà. - Nhưng tôi chỉ nói thôi.
Vậy có mấy ai dám tự nhận điều đó không? Có không?
Ông tên gì? Đơn vị nào?
Ở đây này.
Cậu thắc mắc gì sao? Nói xem nào?
Sao ông biết tôi có súng?
Cậu muốn gì đây? Một khóa học nghề cảnh sát miễn phí à?
Không.
Không sao chứ anh bạn trẻ?
Tôi đã có một ngày rất u ám.
- Vậy giờ cậu sẽ về nhà? - Tôi cũng định thế.
Và... sau đó, hãy nhớ tuân theo điều đầu tiên của luật.
Hãy chắc chắn rằng sau khi hết ca, cậu được về nhà an toàn.
Kết thúc bài học nhé.
40 thùng là 100 Ngàn. Chắc chắn là không có thùng nào rỗng.
Anh cứ xem sổ sách đi, mọi thứ trong này hết.
208 lít / 1thùng.
- Tôi, Eddie đây. - Vào đi, Eddie.
Rồi, ông ta chui vào cái máy ủi tuyết và hét toáng lên: "Anh em làm tốt nhé".
Rồi sau đó, bọn tôi phá vỡ...
- Ông Ness? - Vâng?
Tôi đến để cảm ơn ông.
Chuyện là...
... con gái tôi chính là đứa trẻ bị chết bởi quả bom đó.
Tôi xin lỗi. Bà vào đi.
Tôi... tôi rất tiếc.
Ông thấy đấy... đây là... Vì tôi biết ông cũng có con.
Cái này là dành cho ông. Bọn chúng đã gây ra thảm kịch cho chúng tôi.
Và tôi biết ông sẽ ngăn được chúng.
Chắc chắn ông sẽ làm được.
- Cậu muốn gì? - Tôi muốn nói chuyện với ông thôi.
Vào đi.
Điều tôi cần là một nhóm người, được lựa chọn cẩn thận. Và đầu tiên sẽ là ông.
Ness. Tôi chỉ là một cảnh sát khu vực nghèo.
- Tôi giúp anh kiểu gì đây? - Hãy làm việc cho tôi.
- Nhưng sao tôi phải làm thế? - Vì ông là một cảnh sát tốt.
- Sao cậu biết? - Ông đã nói với tôi.
Nếu đúng là tôi như vậy...
... thì tại sao ở tuổi này tôi vẫn phải đi tuần?
Vậy ông nói thử xem?
À, có khi tôi chỉ là con điếm với trái tim vàng.
Hay nên gọi là cảnh sát tốt ở thành phố xấu? Đó là thứ cậu muốn nghe?
Tôi không hỏi ông, và cũng chẳng quan tâm chuyện đó.
Ông muốn ở khu vực của mình? Thì xin mời.
Nhưng nếu ông muốn làm cho tôi, thì tôi cần ông giúp.
Tôi chỉ hỏi sự giúp đỡ thôi.
Haizz... Đó là điều cậu sợ phải không?
Ness, giá mà tôi gặp cậu 10 hay... 20 năm trước thì tốt.
Nhưng... tôi e là còn quá nhiều điều... quan trọng hơn...
... để tôi tiếp tục sống.
Và đó là lý do tôi vẫn sẽ đi tuần. Cảm ơn, nhưng tôi không thể.
Tốt lắm, Andy. Khởi động xong đi một vòng xem nào.
Tôi muốn nghe tiếng động cơ Gấu-Mèo Stutz, anh bạn ạ.
- Ừ, để tôi mở cái cửa đã. - Ừ, vậy đi trước đi.
Úi giờ, hoa cúc kìa, nhấc cánh cửa đó lên, Andy.
Ném xuống ghế sau đi. Giờ thì để tôi khởi động cái máy nào.
Ô-kê, nổ máy đi, Andy.
Đã quá, Andy. Nghe tiếng động cơ Gấu-Mèo kìa.
Phải rồi, nghe cứ như con gấu đang đuổi con mèo ý.
Andy, nó tràn ra rồi.
- Ngài Eliot Ness? - Vâng?
Tôi là Oscar Wallace.
Tôi vừa được bổ nhiệm xuống đây từ Cục Washington.
- Thật sao? - Vâng.
No comments yet. Be the first to leave one.