أول 200 سطر.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Đêm qua em nằm mơ, thấy em lại đến Manderley.
Em mơ thấy nơi từng là lối vào nhà mình giờ là rừng rậm tối tăm và u ám.
Cỏ cây đã phủ kín và ngôi nhà vẫn ở đó.
Manderley.
Bí mật và tĩnh lặng như mọi khi.
Thức dậy từ cõi chết.
Như bao người ngủ mơ, em được sống lại ký ức của mình.
Các ký ức lần lượt hiện về.
Trở lại hè năm đó ở Monte Carlo, hồi em không biết gì, không có triển vọng.
Tám franc ạ?
- Ừ. - Vâng.
Em thấy rõ hình ảnh của mình hồi đó, kể cả nếu không nhận ra cô gái đó nữa.
Không rõ đời em ra sao nếu không có bà Van Hopper.
Nếu không có công việc đó.
Buồn cười là biến cố đời em lại bị đưa đẩy bởi sự hiếu kỳ của bà ấy.
Nếu không vì bà ấy, em sẽ chẳng đến Manderley...
và sẽ không gặp được anh.
Bà Van Hopper.
Làm gì mà lâu thế?
Tôi xin lỗi. Tôi phải chờ để nhận bưu phẩm ở bưu điện.
Cháu trai bà gửi.
Chắc là ảnh trăng mật của nó với con bé kinh khủng đó, chắc vậy.
Mở ra đi.
- Đặt bàn ăn trưa dưới tầng đi. - Vâng. Vẫn một giờ ạ?
- Bây giờ. Tôi vừa thấy Maxim de Winter. - Vâng.
Trông vẫn đau buồn lắm.
Ông ấy là bạn của bà ạ?
Maxim de Winter. Chủ của Manderley.
- Một trong những dinh thự đẹp nhất ở Anh. - Vâng.
Mất vợ năm ngoái, rất cần người bầu bạn.
Bảo quản lý xếp chúng tôi cạnh nhau nhé.
Cô phải boa chứ.
Với những thứ tôi dạy cô, cô phải trả công tôi mới đúng.
- Cảm ơn, bà Van Hopper. - Ả ngốc.
- Bonjour. - Mademoiselle.
- Bàn như mọi khi cho bà Van Hopper? - Phải, cảm ơn.
À, không. Khoan, xin lỗi. Bà ấy muốn biết ông de Winter ngồi cùng bà ấy được không.
- Monsieur Maxim de Winter? - Oui.
Ông de Winter muốn ngồi đâu là do ông ấy chọn.
Phải, tất nhiên rồi.
Merci.
Xin lỗi. Không đủ à? Đây. Tôi còn nữa.
Trời ạ, xin lỗi, monsieur.
Chờ chút nhé.
Đừng làm vậy. Nghe nói gã đó chán ngắt.
- Gì cơ ạ? - Cái gã de Winter đó.
Cảm ơn anh.
Mời đi lối này, Monsieur de Winter.
Des huîtres, une douzaine.
- "Des huîtres, une douzaine." - Maxim de Winter. Ai mà ngờ chứ.
Tôi không biết cậu ở Monte đấy.
Cậu ngồi cùng chúng tôi nhé.
Edie Van Hopper. Tôi nghĩ cậu nhớ cháu tôi. Billy ấy?
Cậu gặp nó ở Blenheim. Billy Whitney. Nó cao cỡ như tôi.
Tóc màu vàng cát, mắt hơi lờ đờ.
Sao tôi quên được nhỉ? Cho tôi gửi lời chào Billy.
Cậu biết không?
Nó cưới vợ rồi, vợ nó quyến rũ lắm.
- Vậy ư? - Có ảnh mà.
Tôi cho cậu xem. Lại đây. Lễ cưới tuyệt lắm.
Tôi tin, nhưng tôi muốn dùng bữa một mình.
Chào cô Van Hopper.
- Ồ không. - Gì cơ?
Đâu phải người nhà tôi. Làm thuê thôi.
Có thể gọi cô ta là người trông nom tôi.
Tôi hiểu. Giờ thì tôi xin phép.
Cô đi lấy đống ảnh đó đi. Cậu de Winter muốn xem ảnh.
Không. Cô không cần làm vậy đâu.
- Không cần đâu. - Phiền gì đâu cơ chứ!
Không phiền mà. Đi mau đi. Cô ấy đi nhanh thôi.
Đoạn hay nhất này.
Tôi bảo cô ta đi lấy ảnh, cô ta biến mất tiêu. Không quay lại.
Tôi nghĩ, "Đừng bảo là cô ta ngồi vẽ chứ".
Ôi, cô ta là họa sĩ mà.
Cô ta chạy về, nồng nặc mùi nước hoa hồng rẻ tiền.
Cái mùi đó!
Hãy cho tôi thấy một anh chàng độc thân ngon lành
và tôi sẽ cho các bà thấy cả đống quý cô phát rồ lên.
Quá muộn rồi.
- Xin lỗi. - Thôi, ngồi đi.
Sao mà nghĩ tôi có họ với cô được nhỉ.
Tôi thích vũ hội Manderley. Hoành tráng vô cùng.
Chắc là ngừng hết sau bi kịch đó.
Vụ đó sốc quá mà.
- Vụ đó thế nào? - Tồi tệ.
Cậu ấy yêu chiều vợ lắm!
Rebecca của cậu ấy.
Chào bà Van Hopper.
Bà Van Hopper?
Bà ổn chứ?
Tôi buồn nôn quá.
Tôi... Tôi nôn ọe cả đêm.
- Gọi... Gọi medecin đi. - Vâng.
- Gọi ngay đi. Bác sĩ. - Được ạ.
Cái xô đâu rồi?
Để tôi lấy xô! Đây rồi ạ.
Cô đang đợi madame à?
À, không. Bà ấy không khỏe. Bác sĩ bảo cần nghỉ ngơi. Hôm nay có tôi thôi.
Không được. Khu vực này chỉ dành cho khách.
Nhưng tôi là người bầu bạn... Thật sao?
Phải, người làm không được vào.
Monsieur? Cô gái này sẽ ngồi cùng tôi. Ông đi lo bàn khác đi.
Vâng.
- Không được đâu ạ. - Không sao mà.
Ta không cần nói chuyện nếu không muốn.
Anh... Anh không cần phải làm vậy.
Động cơ của tôi cũng vị kỷ thôi.
Đây là báo hôm qua. Tôi đọc rồi.
Cảm ơn. Anh tử tế quá.
- Cô làm gì cho... - Tôi là người bầu bạn của quý bà.
Quý bà phải thuê người bầu bạn là biết rồi.
Cô muốn gọi đồ chưa ạ?
Des huîtres, une douzaine.
Cho bữa sáng ư?
Ông nghe rồi đấy. Et encore du café.
Bien, Monsieur de Winter. Mademoiselle.
Cho phép tôi hỏi sao lại là bà ấy chứ?
Thiếu gì người muốn mời cô làm bầu bạn.
Tôi đã luôn muốn đi đó đây, và hẳn 90 bảng một năm.
Chắc là không nhiều với anh nhưng với tôi là nhiều.
Chắc là sự cô đơn cũng định giá được.
Lạ nhỉ? Nhiều người hoàn toàn vui vẻ khi ở một mình,
có người lại cần ai đó giết thời gian cùng. Ai cũng được.
Cô là típ nào?
Bố mẹ tôi mất rồi, nên... Tôi đã quen với việc ở một mình.
Bữa sáng của cô kìa.
Đằng nào tôi cũng muốn ăn thử...
Ăn đi, kẻo hết lạnh.
Cảm ơn anh nhiều. Đời tôi chưa từng nói nhiều thế.
Ấn tượng lắm.
- Tôi cũng xin lỗi về vụ hàu. Tôi... - Không sao.
Cảm ơn cô nhiều. Tôi...
Lâu rồi tôi không thấy vui như vậy.
À bientôt.
Xin chào?
Lễ tân gửi ạ.
- Merci. Madame không khỏe. Để tôi chuyển. - Gửi cho cô mà.
Merci.
Họ muốn gì?
Là lễ tân nhắn, họ...
LÊN XE ĐI CHƠI.
...muốn biết bà thế nào.
Sao cô thoát được?
Tôi bảo là đi tập tennis. Bà ấy luôn giục tôi tập mà.
Láu cá.
- Cô muốn đi đâu? - Đi đâu cũng được.
Phải có nơi nào cô muốn ngắm chứ.
Nơi đó khá xa.
Tốt. Tôi có thể tận hưởng khí trời.
Đây là xe Bentley 3,5 lít à?
Phải. Sao cô biết nhiều về xe hơi vậy?
Bố tôi mê xe hơi lắm.
Tôi mạn phép hỏi, bố mẹ cô mất khi nào?
Hai năm trước. Vì bệnh cúm.
Mẹ tôi mất vì bệnh cúm, và...
bốn ngày sau thì bố tôi mất.
Anh nghĩ có ai chết vì đau buồn không?
- Tôi vô ý quá. Tôi xin lỗi. - Không.
Coi chừng!
Không sao.
Trong kế hoạch cả đấy.
VƯỜN NGOẠI LAI VUI LÒNG KHÔNG SỜ VÀO VẬT GÌ
Có một cây xương rồng, có nguồn gốc từ Mexico, cao đến 20 mét.
Có tuổi thọ 200 năm nhưng trồng 70 năm mới ra hoa.
Cô học được từ đâu thế?
Tôi đọc thôi. Mọi thứ tôi biết đều từ sách.
Tôi chưa thực sự trải nghiệm gì cả. Tôi định sẽ làm vậy trước khi già.
Nhìn này!
Anh từng tới đây chưa?
Nhiều năm trước rồi. Khi tôi đi trăng mật.
- Sao vợ anh... - Xin đừng.
Anh de Winter.
- Lái đi. - Ôi, không được.
Được mà. Cô biết lái mà?
Phải, tôi...
Tốt. Miễn là không phải chỉ học qua sách.
Anh sẽ kể về Manderley chứ? Nghe nói là đẹp lắm.
Phải. Manderley không chỉ là nhà. Đó là cuộc đời tôi.
Được cha truyền lại cho con trai qua hàng thế kỷ.
Cho đến bây giờ.
Nếu tôi chết mà không có người nối dõi, chị tôi sẽ thừa kế.
Con trai chị ấy ngoan nhưng không mang họ de Winter.
Đến rồi.
Cảm ơn vì đã lái xe an toàn.
Đừng quên đồ của cô nhé.
Anh giúp tôi nhé?
TUYỂN TẬP THƠ TÌNH
Tôi cần anh giữ đầu mui bên kia và kéo lên cùng lúc với tôi.
Một, hai, ba.
REBECCA TẶNG MAX
Làm ơn đặt lại chỗ cũ.
Vâng. Tôi xin lỗi.
Đưa chìa cho bồi phòng. Chúc ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon.
Chào cô.
Y tá về một tiếng trước rồi.
Thầy dạy tennis chỉ có buổi tập miễn phí lúc muộn
và tôi đã tập phát bóng.
Tập tennis trong bóng tối ư?
No comments yet. Be the first to leave one.