أول 200 سطر.
THE ODYSSEY
Chúng ta phải trở về cung điện.
Nhanh lên!
- Đức vua, đứa bé sắp ra rồi! - Đưa em về nhà.
Nói họ chuẩn bị đi.
Hãy nghĩ đến chúng ta... Chỉ chúng ta thôi...
Xuôi theo dòng sông...
Bám chặt lấy ta. Tất cả sẽ qua nhanh thôi.
Bệ hạ!
- Nó sắp ra, đứa bé sắp ra rồi! - Chúng ta phải tới cung điện!
Ở đây, ở đây!
Đứa bé sắp ra đời!
Đứa con của hoàng hậu Penelope sắp ra đời!
Đứa bé sắp ra đời!
Ông bình tĩnh đi!
Hãy nhìn ta. Nhìn vào mắt ta.
Con trai!
Ta yêu nàng!
Cho con trai chúng ta thấy ngôi nhà mới của nó đi.
Con thấy chưa, Telemachus ? Đó là Ithaca, vương quốc của con.
Con có thấy vẻ đẹp của nó không?
Nhìn kìa!
Đây là ngày hạnh phúc nhất của ta.
Penelope tuyệt vời sinh cho ta một đứa con trai.
Nhưng cũng cùng thời điểm đó, thế giới mà chúng ta đã xây dựng...
đã mãi mãi thay đổi.
Bóng tối đã bắt đầu xâm lấn đến bờ biển của ta:
người Hy Lạp bắt đầu cuộc chiến chống lại Troy...
Một vương quốc phía bên kia đại dương.
Một vị vua mạnh nhất,
Đích thân Agamemnon và Menelaus, đến tìm ta.
Ràng buộc bởi lời tuyên thệ trung thành..
và niềm vinh dự được bảo vệ vương quốc,
ta đã tự nguyện rời bỏ gia đình mình,
không cần biết nếu ta có thể gặp lại vợ ta nữa hay không...
và đứa bé mà cô ấy đã sinh cho ta.
Ta là Odysseus, vua của Ithaca.
Và đây, là câu chuyện của ta.
Không được.
Con phải để nó lại đây.
Cây cung đó bây giờ thuộc về con trai con. Cháu của ta.
Con sẽ dạy nó cách giương cung... khi nó lớn.
Mẹ à...
Ta biết, bây giờ là chiến tranh.
Eurybate!
Triệu tập các tướng... Tập trung quân đội lại.
Chúng ta sẽ đi đến thành Troy.
Thành Troy!
Lạy các đấng thánh thần!
Athena, nữ thần của ta, bà đã luôn bảo vệ ta.
Nhưng hôm nay bà lại giữ im lặng.
Liệu có cách nào có thể tránh được cuộc chiến này không?
Athena...
hãy trả lời ta.
Đừng khóc!
Không.
Nó mạnh mẽ như anh vậy, nó sẽ không khóc.
- Hãy hứa với em là chàng sẽ trở về! - Ta không thể.
Thành Troy sẽ không bị khuất phục dễ dàng vậy đâu.
Em yêu chàng!
- Nếu ta không thể trở về... - Chàng sẽ trở về!
Nếu ta không thể... và nếu ta chết...
Đừng nói nữa!
Nàng có thể quên đi mọi ký ức về ta.
Nàng không nên sống một mình.
Em sẽ mãi là vợ chàng.
Nếu ta không trở về khi con chúng ta trưởng thành...
nàng hãy chọn một người khác.
Và hãy lấy anh ta làm chồng.
Và con trai chúng ta sẽ thừa hưởng vương quốc.
Đúng vậy!
Đó là phần thưởng cho những gì chúng ta đã cố gắng.
Hứa với ta đi.
Ta yêu nàng!
Ta sẽ sống...
giống như cái cây này...
Chúng ta đã dựng nên thế giới xung quanh nó.
Em sẽ chờ.
Antiphos! Chơi một khúc nhạc tạm biệt đi!
Căng buồm lên!
Nghiền nát thành Troy!
Mang về đây những mảnh da của những kẻ thù mà con đã đánh bại!
Và con tim ta sẽ lại reo mừng.
Hãy cho Penelope sức mạnh như mẹ đã cho con.
Tôi sẽ chăm sóc đứa bé như thể đó là ngài, thưa bệ hạ!
Những vị thần của bầu trời và biển cả đưa chúng ta tới thành Troy,
ta và các chiến binh.
Nhưng ta cảm thấy cô đơn.
Ông điên rồi, Euryloceus ! Người ta gọi đó là căn bệnh của lời nói dối!
Còn lời nói của ta, lúc nào cũng đúng!
Những bức tường của thành Troy cao đến tận mây!
Bà không còn bên ta nữa, Athena. Vì vậy mà...
Ta có thể giải quyết nó một mình.
Liệu còn cách nào khác để nói về với thần bảo hộ của ngươi không?
- Athena ! - Rượu làm rối tâm trí ngươi, Odysseus.
Ngươi uống vì sợ hãi khi nghĩ đến tương lai?
Ta ư? Ta chẳng sợ gì cả!
Ta cảm thấy lo. Ngươi đã nổi giận với ta.
Đáng ra bà đã có thể thuyết phục Agamemnon, cái ngày mà con trai ta ra đời!
Ta là một nữ thần! Ta còn nhiều chuyện khác phải làm!
Đừng quên: ngươi chỉ có thể thấy ta khi ta muốn.
Ta không muốn ngươi trốn khỏi cuộc hành trình này,
bởi vì chính ta muốn ngươi đi.
Ta muốn rằng đó là ngươi, Odysseus kiên cường, người đánh bại được thành Troy.
Ta đã chinh chiến đủ rồi.
Không phải, số mệnh của ngươi là giao chiến, là trở nên bất tử!
Tên ngươi sẽ lưu truyền hậu thế, xa hơn bất cứ vị vua nào!
Ta không cần các thế hệ tương lai nhớ đến tên ta!
Ngươi không thể nói dối ta, Odysseus! Ta biết con người thật của ngươi!
Ta biết lòng kiêu hãnh của ngươi... Tính kiêu căng của ngươi.
Và vây quanh ngươi là những người không bao giờ dám lên tiếng phản đối.
Nhìn họ kìa!
Ta lo sợ cho ngươi.
- Một kẻ sùng đạo, thật ngu ngốc. - Đó là người tàn nhẫn nhất.
- Euryloceus, một kẻ ăn không ngồi rồi. - Đó là người thợ rèn giỏi nhất của Hy Lạp.
Antiklos... Tính tò mò của hắn chỉ mang lại phiền phức.
Tôi thấy thành Troy rồi!
Anh ta không biết đến nỗi sợ.
Ngươi chỉ thấy mặt tốt của họ chỉ vì họ thích ngươi.
Ngươi nên cẩn thận hơn để có thể tiêu diệt thành Troy.
Dũng cảm hơn nữa, Odysseus.
Ta sẽ không run sợ...
cho đến khi bà con bên cạnh ta.
Từ năm nay qua năm khác, chúng tôi chiến đấu dưới bức tường của thành Troy.
Ta có sức mạnh của Archilles,
chống chọi lại Hector,
tên tướng tàn bạo nhất của thành Troy, và đội quân của hắn.
Hàng triệu người lính đã chết.
Những người mẹ và goá phụ trải qua hàng trăm đêm không ngủ.
Và không một ai biết các vị thần đang đứng về bên nào.
Dừng lại!
Chơi nhạc đi!
Tấn công!
Archilles ! Nghe đây, hỡi người Hy Lạp!
Là ta, Hector, người bảo vệ thành Troy, ta thách thức ngươi!
Ngay tại đây, trước mặt các vị thần và binh lính, ta sẽ chẻ đôi giáp ngực của ngươi...
bóp nát trái tim ngươi khi nó còn đập...
và phun máu của ngươi lên tất cả những người nô lệ!
Hector!
Hector là của ta!
Của ta!
Của ta...
Hắn là của ta!
Của ta!
Ta đã giết Hector! Và ta sẽ nghiền thành Troy thành bụi!
Đã bảy năm kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, Achilles, một vị thần...
đã bị đánh bại.
Một sự mất mát không thế thay thế.
Cuộc chiến này đã lấy đi những người giỏi nhất của ta...
và vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc.
Một từ xuất hiện thường xuyên trên môi các chiến binh Hy Lạp: Từ bỏ.
Nhưng ta từ chối một kết cục như thế này.
Ta đã có một kế hoạch. Và ta sẽ thuyết phục các chiến binh của ta...
Có một cách để tiến vào thành Troy.
Vua Priam...
Dựng lên từ gỗ của các chiến thuyền đã bị phá huỷ...
một chiến lợi phẩm.
Thả ta ra!
Thả ta ra!
Hãy thương tình, thưa đức vua! Thương tình cho một người già cả!
Người đã thuyết phục được binh lính Hy Lạp phải bỏ đi.
Người đã khuyên bọn họ làm vật này để tặng cho ngài, thưa đức vua.
Những người anh em, sau mười năm chiến đấu, chúng ta là kẻ chiến thắng!
Không một ai có thể băng qua những bức tường của thành Troy!
Tôi đã thuyết phục bọn họ dựng nên con ngựa này, dâng lên cho ngài, như là vật để chứng minh họ đã thất bại.
Để cám ơn, họ đã thả tôi ra,
và để tôi ở lại đây để cầu xin ngài.
Vua Priam tối cao, xin đừng giết tôi! Tôi mãi mãi là nô lệ của ngài!
Bất cứ tên ngốc nào cũng biết là hắn nói dối!
Laocoon, nhà tiên tri...
Hắn phát hiện ra chúng ta mất!
Con người này nói dối giống như hắn hít thở vậy!
Thưc đức vua, tôi xin thề!
Cảnh giác với hắn ta đấy!
Cẩn thận!
Poseidon đã gửi những con quái vật của người tới rồi!
Đó là một dấu hiệu! Nhà tiên tri của người đã bị trừng phạt vì những lời nói dối!
Người phải chấp nhận sự hiện diện của người Hy Lạp!
Hãy kéo nó vào tới cổng thành!
Thả dây xuống.
Người Hy Lạp!
Hãy nhìn đây, những vị thần của biển cả và bầu trời! Ta đã chinh phục được thành Troy!
Ta, Odysseus !
Một con người bình thường từ thịt, từ máu, xương và linh hồn!
Ta đã ngang bằng với các người rồi!
Ta là bất bại!
Odysseus, tại sao ngươi dám thách thức ta?
Ngươi là ai?
Là ta, Poseidon,
vị chúa tể của đại dương rộng lớn này.
Ngươi quên mất rằng ta đã giúp ngươi sao?
Mười năm, ngươi chơi đùa với ta và người của ta như chơi đồ hàng.
Mười năm, ngươi để cho máu thấm đẫm bờ biển!
Nhưng chính con quái vật của ta đã giữ cho Laocoon im lặng
khi con ngựa của ngươi sắp bị vạch trần.
Bây giờ, ngươi từ chối cám ơn ta.
Ngươi quên mất rằng con người chẳng là gì cả nều không có các vị thần.
Vì những lời lăng mạ này, ngươi sẽ biết đến sự thống khổ.
Vì sự ngạo mạn của ngươi, ngươi sẽ vĩnh viễn lênh đênh trên biển cả.
- Không bao giờ ngươi có thể thấy lại Ithaca được nữa. - Ngươi không thể ngăn cản ta!
No comments yet. Be the first to leave one.