أول 200 سطر.
Hôm nay tôi chỉ muốn làm một việc
chính là nhớ lại quá khứ.
Có thể.
Chỉ lần này thôi.
Để chú nghĩ một chút về nó, được không?
Chào Tina.
Có chuyện gì hả?
Không. Năm nay tôi không muốn đến.
Bởi vì là sinh nhật lần thứ 13 của con bé.
Chắc vậy.
Tôi hiểu rồi.
Tôi ghét sống trong cái căn nhà đó một mình.
Tôi nhớ Matthew.
Tôi nhớ Cassandra.
Tôi nhớ không khí đó.
Vào thị trấn hả?
Ừ.
Được.
- Ngoài đó trời lạnh nhỉ? - Ừ.
Tôi là Matt.
- Page. - Cô tên gì?
- Page. - Page.
Rất vui được gặp cô, Page.
- Cám ơn. - Ừ.
Xin chào.
Xin chào, có gì vậy?
Không sao.
Em định đi hả?
Anh không định đi hả?
Nó nói nó muốn gặp cả hai ta.
Ở đây tuyết trắng trời. Bên kia sao rồi?
Không có. Vẫn bình thường.
Anh không thể đến đó được rồi.
Được rồi. Anh lúc nào cũng có lý do hết Matthew.
Ừ.
Anh có nhớ cái bàn chải lúc trước mà nó rất thích không?
- Cái mà mẹ em đưa nó đó. - Ừ.
Em mới tìm được một cái.
Giống như cái trước.
Ở đâu?
Một trong số các căn phòng.
Chắc là có người để quên.
Thật kỳ lạ.
Phải, rất kỳ lạ.
Em trở lại làm việc đây.
Được. Anh yêu em.
Em yêu anh.
Tôi thật sự cảm thấy
tôi đang lạm dụng chức quyền của mình để ra lệnh cho họ.
Nhưng nếu vậy có thể giúp chúng ta có thể kết thúc chuyện này đúng giờ, tôi cũng sẽ làm.
Anh chắc chắn sẽ làm bởi vì công việc của anh là đảm bảo tiến độ.
Ý tôi là...
lần đầu tiên anh làm thợ hàn cho tôi là năm bao nhiêu tuổi?
Lúc đó anh bao nhiêu tuổi?
- 15 tuổi. - 15 tuổi?
Suốt thời gian đó tôi có đối xử với anh như bạn không?
Không.
Tôi có thể đối xử với anh như con nhưng tôi chưa bao giờ đối xử với anh như bạn.
Vấn đề là ở đây Mika. Anh đối xử với tất cả những người này
như bạn mình nhưng thật ra không phải vậy.
Họ chỉ là thợ thủ công mà thôi.
Họ làm cho anh, nhưng không phải bạn anh.
Nè.
Đây là một bức ảnh đẹp.
Chúng ta đã bán hết đợt hàng đầu trong vài ngày.
Và giờ nếu anh nhảy vào anh sẽ có chỗ ở lỗ thứ 9.
Vince Grey.
Thanh tra.
Cornwall. Tôi muốn..
Tôi muốn hỏi anh vài câu hỏi về buổi tiệc từ thiện.
Vẫn không có tin gì hả?
Tôi đã đưa ra lời khai cho một trong số đồng nghiệp của anh và...
Nghe này, chúng ta có thể làm ngay tại đây hoặc là về sở cảnh sát.
Anh muốn sao cũng được.
Được rồi. Mời ngồi.
Người phụ nữ cho thanh tra Dunlop đi nhờ xe,
anh có gặp cô ta lần nào không?
- Không. - Anh chưa hề gặp cô ấy hả?
Chưa.
Chưa gặp. Sao anh biết..
Sự biến mất của thanh tra Dunlop có liên quan đến người phụ nữ này.
Tôi có nói vậy hả?
Nghe này, tôi mới cho lời khai xong.
- Tôi cũng đã nói chuyện với một thanh tra. - Đúng.
Ý tôi là, tôi không biết tôi có thể giúp gì cho anh hơn thế nữa.
Vợ của anh cũng thuộc hội đồng chủ tịch tổ chức từ thiện này, đúng không?
- Ừ. - Nếu được, tôi muốn nói chuyện với cô ấy.
Cứ tự nhiên.
Cô ấy không trả lời điện thoại của tôi, tôi gọi nhiều lần rồi.
- Tôi đảm bảo cô ấy sẽ nghe máy. - Được. Cám ơn anh.
Một việc nữa,
có khách dự tiệc nói là thấy hai người đã nói chuyện.
- Đó là gì? - Tôi đã đưa ý kiến..
Về việc cô ấy trông khác như thế nào trong đêm hôm đó
với tấm hình này.
Đó là lý do anh giữ nó hả?
Hai người được nhìn thấy là đã trò chuyện ngay trước mặt tấm hình.
Trước khi cô ấy biến mất.
Hay là anh giữ đi.
Cả hai luôn.
Có cơ hội nào để hai người trở lại bên nhau không?
Chúng ta nói chuyện. Anh ấy lúc nào cũng gọi, cô biết mà.
Giống như một cuộc trò chuyện quan trọng vậy.
Đôi khi nói đến khi tôi ngủ.
Nhưng anh ấy rất sợ chường mặt ra.
Tại sao?
Vì anh ấy thấy có lỗi.
Bởi vì là lỗi của anh ấy.
Tất cả mọi chuyện là lỗi của anh ấy.
Cô biết mà, tôi muốn anh ta cảm thấy có lỗi.
Như thế dễ hiểu hơn.
Không còn gì nữa đâu.
Anh cao bồi kia hả?
Phải.
Mời vào.
Cám ơn.
- Thanh tra Jeffrey Cornwall. - Xin chào.
Ừ, cứ gọi tôi là Jeff.
Anh có tỉ lệ giải quyết vụ án thành công ấn tượng đó thanh tra Cornwall.
Cám ơn.
Sao anh lại nghỉ công việc truy tìm kẻ giết người khi gia nhập đội tôi?
Tôi đoán ở đây cũng cần những kỹ năng như vậy.
Ngoại trừ việc ở đây tôi làm việc với những nạn nhân còn sống.
- Để thay đổi. - Anh có con cái gì không?
Đã từng có một đứa.
Anh có thấy chúng nó thu hút không?
Không.
Anh có cuộc sống tốt đẹp chứ hả?
Một cuộc sống đẹp của anh sẽ có gì?
Các cô gái trưởng thành.
Tóc nâu, mắt xanh.
Độc thân hả?
Hẹn hò?
Không, lâu rồi tôi chưa có mối quan hệ nào hết.
Tại sao?
Cũng không phức tạp lắm.
Mời ngồi.
Đây là những gì ta cần phải làm.
Sẵn sàng chưa?
Rồi.
Chúa ơi.
Chúng tôi nhìn những hình ảnh và đoạn phim như vậy hàng ngày.
Trẻ em bị lạm dụng
và tra tấn trên mạng trong khi những người khác xem.
Công việc của chúng ta không phải là tránh nhìn.
Những người làm vậy với bọn nhóc...
- Những kẻ ấu dâm. - Tôi muốn chặn chúng lại.
Anh muốn bắn chúng? Hạ gục chúng? Tống chúng xuống lòng đất?
Tôi muốn ngăn chúng lại.
Thời đại internet bây giờ lúc nào cũng đi trước.
Chúng ta luôn phải chơi trò đuổi bắt.
Đôi khi cách duy nhất...
để tìm một cây kim trong đống cỏ khô là để bị chích một lần.
Sam, thiên tài máy tính của chúng tôi. Mike, từ đội chống ma túy.
Mọi người, đây là thanh tra Jeffrey Cornwall.
Chắc anh đã gặp Frank. Anh ta rất cổ hủ.
Và đó là Teddy. Anh ta có kỹ năng rất đặc biệt,
nhận dạng hình ảnh.
Teddy có cặp mắt rất sắc.
- Muốn cho anh ta xem không Teddy? - Không, Sam.
Anh làm ơn ngưng cái trò này lại đi...
- ..mỗi có người mới vào. - Thôi nào.
Nhanh lên.
- Được. - Ừ.
Được. Đây giống như tòa nhà cũ bằng đá. Nhà thờ hay lâu đài gì đó.
Với một cái cầu bắc ngang một con sông.
Có một người phụ nữ đứng trên cây cầu với áo khoác màu da.
Cầm cây dù màu đỏ.
Thật ấn tượng.
Không hẳn đâu. Phải luyện tập nhiều và đoán nữa.
Có thể là con diều đỏ.
- Còn anh thì sao Jeff? - Tôi hả?
Tôi bắt người.
Được. Nghe hay đó.
- Hứa chứ? - Mình hứa.
Hứa chắc nha.
Được. Hứa chắc.
Cass, nói tạm biệt Albert đi cưng. Chúng ta phải đi rồi.
- Tạm biệt. - Tạm biệt Albert.
- Tạm biệt. - Tạm biệt anh bạn.
Hai người đang nói gì vậy?
Con đã bắt cậu ta hứa. Cậu ta sẽ không chơi trượt băng với ai khác.
- Suốt cuộc đời luôn hả? - Đúng vậy.
- Chao ôi, đó quả là... - Một lời hứa trọng đại.
- Cả đời luôn hả? - Ừ. Bọn con là một đội.
Thế mới là con gái bố chứ. Nhưng ta phải đi rồi.
Tạm biệt.
Qua đây.
Được. Gặp lại con ở nhà nhé. Yêu con.
Tạm biệt.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Nhưng cái việc hai đứa đã hứa với nhau,
luôn luôn là một đội.
Có nghĩa là con đã bắt đầu nghĩ đến việc phải bày tỏ thế nào phải không?
Các con thật tuyệt. Cái việc đó rất xao nhãng.
Albert nghĩ điều đó sẽ làm bọn con nổi bật.
Bố không nghĩ vậy. Bố nghĩ việc làm con nổi bật là tài năng của con.
Cho dù con có một chiếc giày trượt trắng và đen ở hai bên chân.
Phải dùng từ gì đây nhỉ?
- Không thích hợp. - Đúng. Không thích hợp.
No comments yet. Be the first to leave one.