أول 200 سطر.
Cô ấy đến rồi.
LỐI VÀO SÂN KHẤU
Chào các cô. Xin lỗi nhé. Hôm nay kín khán giả rồi.
Mai trở lại nhé.
- Khay nào cho món nướng? - Bên trái giữ nhiệt tốt hơn.
Hai phút nữa lên sóng. Ngồi vào ghế đi.
Đã lấy sodium chloride chưa?
- Tất nhiên là rồi. - Roma hay San Marzano?
Roma. Cảm ơn, James.
Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi
về việc Presto muốn tài trợ. Và tôi biết cô nghĩ gì về...
Tôi sẽ bắt đầu chương trình với nó, Walter.
Thật à? Cô không chỉ nói cho có đấy chứ?
Ôi, trời. Cảm ơn.
Mấy cái lon ở trên quầy.
Đừng quên thỉnh thoảng mỉm cười. Chúc cô một chương trình tuyệt vời. Chào.
- Cô ấy muốn loại muối nào? - Không có i-ốt. Tôi chọn muối kosher.
Tất cả phải hoàn hảo. Đưa nhãn ra ngoài.
Có hết trong thẻ ghi chú rồi.
- Đừng lo, Walter. - Cô ấy làm được mà.
Chào các cô. Buổi diễn sắp bắt đầu.
Cười thật tươi nào. Năng động. Vui vẻ.
Năng động. Cười tươi. Tất cả mọi người.
Và bắt đầu quay.
Ta sẽ lên sóng sau năm, bốn, ba...
Xin chào quý vị khán giả.
Tôi là Elizabeth Zott, và đây là Bữa Tối Lúc Sáu Giờ.
Các bạn thấy không?
Presto Soups. Chín trong nháy mắt.
- Tôi nghĩ ra câu đó đấy. - Rất tiết kiệm thời gian.
Đó là vì nó chứa đầy hóa chất. Không phải loại tốt đâu.
Đúng là sẽ có bất ngờ.
Cho người thân của bạn ăn vừa đủ, họ sẽ chết,
tiết kiệm cho bạn rất nhiều thời gian
vì bạn sẽ không phải cho họ ăn nữa.
Hôm nay, ta sẽ làm một món rất được yêu thích, lasagna,
nhưng ta sẽ thử một kiểu mới.
Chăm sóc người thân cần sự nỗ lực.
Nỗ lực thực sự.
Bất cứ ai nói khác thì người đó không hề nấu bữa tối
cho một gia đình năm người mỗi tối.
Vậy ta hãy nấu gì đó thịnh soạn. Hãy nấu gì đó ngon lành.
Hãy nấu gì đó để nuôi sống gia đình ta
và cho ta thức ăn thừa cả tuần.
Chúng ta bắt đầu nhé?
DỰA TRÊN SÁCH CỦA BONNIE GARMUS
CHUỖI PHẢN ỨNG TUYỆT VỜI
BẢY NĂM TRƯỚC
HOA HẬU HASTINGS HÃY ĐỀ CỬ CÔ GÁI XINH NHẤT!
Cô Zott?
Chào buổi sáng, cô Frask.
Hy vọng cô sẽ đăng ký tham gia cuộc thi Hoa hậu Hastings.
Phòng lab của cô đang trống vị trí thư ký,
và các anh bạn chỗ cô cần một thí sinh tham dự.
Tôi không phải là thư ký.
Kỹ thuật viên phòng lab cũng có thể tham gia.
Bất kỳ nhân viên hỗ trợ nữ nào.
Cảm ơn, nhưng tôi thấy thi sắc đẹp không có gì vui.
Vậy cái gì mới vui?
Gần đây tôi mê mẩn cổ khuẩn,
thứ có màng tế bào là lipit nuôi dưỡng liên kết ether, ngược với vi khuẩn,
thứ có màng tế bào là lipit nuôi dưỡng liên kết ester.
Tôi còn thích nấu ăn nữa.
Nếu cô đổi ý thì cho tôi biết nhé.
Sẽ không đâu, nhưng cảm ơn cô.
Giờ thì, nếu cô không phiền,
tôi phải dọn dẹp trước khi các nhà hóa học đến.
Tôi sẽ ghi là "có thể tham dự".
Đừng làm phiền tôi!
Tiến sĩ Evans? Tiến sĩ Donatti đây.
Chờ chút.
Anh chưa mặc đồ.
Ở một số nền văn hóa thì thế này là mặc quá nhiều rồi đấy.
Anh lại không tham dự cuộc họp hội đồng hàng tháng.
Vì tôi bận làm việc.
Mọi người đang hồi hộp chờ đợi kết quả của anh.
Và mọi người sẽ phải chờ.
Anh sẽ sẵn sàng gửi đề xuất
để xin trợ cấp của Quỹ Remsen chứ?
Phải có mấy khoản trợ cấp đó thì chỗ này mới sáng đèn được.
Tôi có thể nghĩ ra vài chỗ nên tắt đèn đi đấy.
Giờ thì phiền anh và cái chân tránh ra.
Anh biết tôi là sếp của anh mà, nhỉ?
Đuổi tôi đi.
CẤM VÀO
CẤM LẢNG VẢNG
Cưng à, dọn chỗ này giúp tôi nhé?
Mang cho tôi mấy cái cốc đốt tôi yêu cầu nữa nhé?
Cưng này, khi cô làm xong,
tôi cần thêm tách cà phê nữa.
Sẽ mất vài phút đấy. Anh có thể ra căn-tin.
Nhưng đó không phải là cà phê đặc biệt trong cốc đốt của cô.
- Zott? - Vâng, Tiến sĩ Powers?
Tôi cho chạy ba lần rồi. Tôi bỏ sót gì nhỉ?
Anh không thấy sự chuyển đổi nhóm carbonyl thành nhóm imine.
Đúng, tôi cứ...
Anh đã quên chất xúc tác axit.
Cảm ơn. Tôi hiểu rồi.
Các anh tin được chuyện này không?
TẠP CHÍ KHOA HỌC MỸ
Tôi không hiểu.
Evans có gì mà chúng ta không có?
Chắc chắn anh ta sẽ được giải Nobel.
CÀ PHÊ
Giải Nobel bị xem trọng quá mức.
Nó viết, "Calvin Evans là Richard Feynman của hóa học".
Đừng cho anh ta cái cớ để giành hết trang thiết bị.
Một người cần bao nhiêu ribose chứ?
Evans nên coi chừng,
vì năm nay Boryweitz trẻ tuổi sẽ giành trợ cấp của anh ta.
Chúc may mắn nhé, anh bạn.
Trông giống như bản sao nghiên cứu của Vauquelin.
- Tôi dựa vào nghiên cứu của ông ấy mà. - Bày tỏ lòng tôn kính.
Từ 1806.
Thề có Chúa, anh có nhiều cơ hội
thắng giải Hoa hậu Hastings đấy.
- Phải rồi. - Trừ phi
- Zott đây quyết định tham gia. Nhỉ? - Coi nào, cưng.
Tôi đã nói gì sai sao?
QUỸ REMSEN - ĐƠN XIN TRỢ CẤP
ANH - CHỨC DANH
ĐỊA CHỈ CƠ QUAN ĐỊA CHỈ THƯỜNG TRÚ
CÔ ELIZA...
- Tôi đã nói với Robert... - Fran gọi anh ấy là Robert.
Tôi đã nói với Tiến sĩ Donatti rằng
cuộc thi hoa hậu cần sự sang trọng, cần được nâng tầm, cần có sức hút.
Nó cần quầy bar miễn phí.
- Tôi đâu có làm ra kỳ tích được. - Được mà.
Biết gì không? Có thể đấy.
Vì tôi rất vui khi nói rằng anh ấy đã duyệt
hạng mục trang phục dạ hội,
trước hạng mục năng khiếu, áo tắm, và giải thưởng tiền mặt.
Ngày nào Tiến sĩ Evans cũng ăn mấy túi hạt.
Sao mà sống nổi hay vậy nhỉ?
Anh ấy chạy nữa.
Chạy đi đâu?
Chạy để chạy thôi. Anh ấy kì lạ lắm.
Và anh ấy không nói chuyện với ai cả.
Này. Donatti không cho làm thêm nữa. Nên đừng ở lại trễ, không là tôi mệt đấy.
- Tôi sẽ về ngay sau anh. - Ừ.
Chết tiệt.
TÀI SẢN CỦA TIẾN SĨ CALVIN EVANS
Cô Zott, tôi giám sát hơn một trăm nhà hóa học giỏi nhất đất nước,
và họ đã có những công trình đột phá.
Họ sử dụng thiết bị trị giá hàng nghìn đô để tạo ra công trình nói trên.
Vì vậy, khi tôi nghe nói một kỹ thuật viên phòng lab sử dụng thiết bị của chúng tôi
ngoài giờ làm việc mà không có ai giám sát, tôi thấy quan ngại.
Thưa anh, tôi có thể giải thích. Tôi có bằng thạc sĩ hóa học của ĐH Cali,
và ở đó tôi đã học về quá trình chuyển hóa tế bào của axit nucleic.
Dù vậy, tôi đang làm ngoài giờ chứ không phải trong giờ
để tiến hành thí nghiệm của riêng tôi về phát sinh phi sinh học.
Tôi tổng hợp các phân tử nhỏ, đơn giản thành nucleotide và axit nucleic.
Nghiên cứu của tôi rất hứa hẹn và tôi dự định nộp đơn cho Remsen.
Cô gái trẻ, bỏ qua việc cô đang sử dụng thiết bị phòng lab
mà không có nhà hóa học nào giám sát...
Tôi là nhà hóa học.
Các nhà hóa học của chúng tôi có bằng tiến sĩ.
Tôi sẽ không để cái tên Hastings xuất hiện trên đơn của kỹ thuật viên phòng lab
tự hào vẫy bằng thạc sĩ của ĐH Cali.
- Tôi đứng đầu lớp... - Cô Zott...
...và công trình sẽ tự nói lên tất cả.
Nói chung là cô không đủ thông minh.
Cô Zott, tôi chưa nói xong.
Sao tôi lại nghe nói cô không tham gia
cuộc thi Hoa hậu Hastings?
Tôi không biết đó là chuyện bắt buộc.
Không có bắt buộc.
Đó là một phần của văn hóa ở đây.
Tôi khuyên cô nên có
chút tinh thần Hastings,
nếu cô muốn tiếp tục làm việc ở đây.
Giờ cô đi được rồi.
Thi thoảng cười một cái không chết được đâu.
Cô Zott.
Cô Zott?
Nghe nói cô sẽ tham gia cuộc thi.
- Làm sao cô... - Thật vui vì cô đã đổi ý.
Không biết cô đã nghe tin chưa,
nhưng năm nay có hạng mục trang phục dạ hội.
Và không bắt buộc mặc bikini.
Cô có thể mặc đồ một mảnh nếu nó khiến cô thấy thoải mái hơn.
Giờ chụp ảnh có tiện không?
Cười đi.
Cô ấy đây rồi. Kẻ trộm.
Gì cơ?
Tôi đã đi qua mọi phòng ban, thẩm vấn hàng chục nhà hóa học...
bao gồm cả những người ở chính phòng lab này...
và họ nói là cô, cô Zott, có tiền sử làm người ta khó chịu.
Và có lẽ quan trọng hơn,
cô có thái độ kiêu ngạo và tự cho mình là quan trọng.
Anh đã bao giờ nghe chính anh nói chuyện chưa?
Vậy là cô không phủ nhận?
Một thư ký thì biết làm gì với ribose
ngoài việc bán ra chợ đen?
- Tôi là nhà hóa học. - Lại còn thích bịa chuyện nữa.
Ồ, phải. Vì chợ đen đang có nhu cầu rất cao đối với monosaccharide!
Chuyện này thật đáng thất vọng! Tôi... rất thất vọng.
Một: Đêm qua phòng lab của tôi bị mở khóa,
nên tôi muốn ai đó nói chuyện với lao công và gắn ổ khóa mới lên cửa.
Hai: Tôi đã tính toán chi phí của lượng ribose bị thiếu,
No comments yet. Be the first to leave one.