أول 200 سطر.
Được rồi, mọi người xuống xe nào.
Đây là nơi tham quan. Cứ thoải mái chụp hình.
Mọi người mau xem kìa. Người đó bơi từ Trung Quốc đến đây.
Mau lên. Đi theo tôi.
- Theo tôi. - Này, anh kia.
Này, đừng chạy chứ.
Đừng bắt tôi.
Đừng chụp ảnh. Đừng bắt tôi mà.
Họ chỉ muốn chụp hình anh thôi.
- Họ sẽ trả tiền chứ? - Ừ.
- Này. - Sao?
Tôi có mang ít gốm sứ Trung Quốc. Hỏi họ thích không.
- Chia ít tiền cho tôi nhé. - Ừ.
- Mọi người, mau qua xem đây. - Những món này bảy ngàn năm tuổi rồi.
Bảo là chúng ta chấp nhận ngoại tệ.
Thẻ tín dụng cũng được.
Xem này, áo thun giá rẻ đây.
Rẻ lắm!
- Này. - Anh thật bỉ ổi. Gạt cả người nước ngoài.
Không phải gạt. Mà là dùng não.
- Giành khách hả? - Không phải khách của anh.
Xin chào. Áo thun giá rẻ đây.
Gì vậy? Đây không phải là chợ.
Cảnh sát kìa. Mau chạy thôi.
Trốn thôi.
- Này. - Bỏ đi. Tổng bộ gọi kìa. Đi thôi.
Này mọi người, mau xem này.
Anh ta làm gì vậy?
Mau chụp ảnh đi.
- Cũng may là thoát được. - Tình Thánh có điện thoại.
Tôi là Tình Thánh. Ai gọi vậy?
Tôi đây. Tìm tôi đó.
Trân hả? Sao vậy?
Thắng à, giờ em phải kết hôn.
Cái gì? Anh yêu em mà. Em điên hả?
Mẹ em bảo phải lấy đại gia. Tình yêu không làm được gì.
Em đùa hả? Bình tĩnh đi. Anh đến tìm em. Em đang ở đâu?
- Trân? - Mau lên đi Trân.
Em phải làm lễ rồi. Vậy nhé, tạm biệt.
Trân, anh xin em. Đừng làm thế.
Taxi, bên này.
- Tôi đang vội đi làm lễ kết hôn. - Này.
Anh trai ơi.
- Anh ơi. - Sao thế nhóc?
Anh mở lon nước giúp em nhé.
Được. Dừng chút nhé.
Chết đi. Mau lên mẹ ơi, có taxi rồi.
Tránh ra.
Này!
Lớn còn bị con nít lừa. Thật xấu hổ.
Cố lên.
Nhanh lên.
- Có kem đậu đỏ không? - Không có. Đồ điên.
Cố lên.
Nhanh lên!
Này!
Trân, đợi anh!
Tránh đường. Trân, đừng lấy anh ta!
- Trân. - Chuyện gì vậy?
Lên xe. Đến giờ rồi.
Tránh ra. Trân ơi!
- Mau lên xe đuổi theo. - Được.
- Trân! - Đừng dừng xe. Tên này điên rồi.
Trân.
- Mau tránh ra đi. - Tôi bảo dừng xe.
Đồ độc ác.
Cút ra ngoài.
Mau cút đi.
- Trân. - Cút đi. Buông cô ấy ra.
Trân, đừng nóng vội. Nghe anh nói.
Em không thể lấy anh ta.
- Tại sao không cho tôi lấy anh ấy? - Tại sao chia rẽ chúng tôi?
Anh đừng hòng thoát được.
Xin lỗi, lỗi của tôi.
Chúc hai người răng long bạc đầu.
- Tôi không muốn thấy hắn. Đánh hắn đi. - Cho hắn một trận.
Dừng tay. Để tôi.
- Hãy cho tôi một cơ hội. - Đồ khốn.
Sư phụ.
Hoặc mày chết, hoặc tao chết.
Cái gì thế?
- Sư phụ làm gì vậy? - Con làm gì ở đây?
- Hóa ra là lau nhà. - Này.
Đừng lo, không chết đâu.
- Chào Thằng. - Chào buổi sáng, sư mẫu.
- Chào. - Thầy tự giặt đồ à?
- Máy giặt hư à? - Thợ đang sửa.
Phiền anh đưa tôi chìa vặn. Cảm ơn nhé.
- Lâu rồi mới thấy con ghé đấy. - Phải.
- Đúng đó. - Con đến rồi đây.
- Mang quà đến hả? - Phải.
- Cho bọn ta à? - Nhị sư mẫu thật nhanh trí.
Con đã mua chai nước thần ở Trung Quốc. Tốt cho sức khỏe và sắc đẹp của phụ nữ.
Có cả tác dụng tráng dương cho nam nữa.
Thật hả?
Ta không cần đâu, con dùng đi.
Ông dám không dùng hả? Bọn tôi không tha cho ông đâu.
Con chỉ muốn tốt cho các sư mẫu.
- Bao nhiêu? Để bọn ta trả. - Ừ.
Không cần, có vài ba đồng thôi.
- Người nhà mà. - Phải trả chứ.
- Không cần đâu. - Con cứ nhận đi.
Con nói vài ba đồng tức là vài ba ngàn đó.
Được rồi, người nhà với nhau, con cứ nhận đi.
Con vất vả thế mà chỉ được có 30 xu?
Thầy nhận không?
Con chẳng thèm đến gặp sư phụ. Đi chơi với Trân hả?
Đừng nhắc Trân nữa. Con đã bỏ cô ta.
- Tại sao? - Sao không chứ? Cô ta...
- tham hư vinh, lẳng lơ và hèn hạ. - Ai nói xấu bọn ta vậy?
- Ông ấy. - Bọn tôi đang nói đến cô ả dưới lầu thôi.
- Cô ta giỏi quyến rũ đàn ông lắm. - Ừ.
- Thằng khốn. - Khoan.
- Tiết kiệm nhé. - Cảm ơn.
Sư phụ, con theo thầy từ lúc rời khỏi cô nhi viện...
Không có bật lửa.
Thầy chưa từng truyền dạy sở trường tán gái cho con.
Tán gái? Con đừng nhắc nữa.
Năm đó, thầy vì danh hiệu Tình Tiên mà ra nông nỗi như ngày hôm nay.
Ta tán đổ bốn người đẹp đó chỉ một ngày. Giờ họ là vợ ta, đang chơi bài kìa.
- Chẳng được gì cả. - Tốt.
Tốt hả? Ta nhường cho con đó.
- Ý là tốt đến thảm. - Con hiểu rồi đó.
Cho nên người của hội lừa đảo đừng nhắc đến chữ tình.
Chỉ được nói đến tiền.
- Phải tuyệt tình tuyệt nghĩa vì tiền. - Đến mức đó luôn à?
- Con muốn thành công không? - Muốn.
Nếu thế thì phải tuyệt tình tuyệt nghĩa.
- Con hiểu rồi, sư phụ. - Thế thì tốt.
- Làm gì vậy? - Trả con 30 xu.
- Cái gì? - Đừng vờ vĩnh.
Không có.
Chơi tôi hả, lão già.
- Mau trả 30 xu đây. - Không có.
Tốt. Con có được chân truyền của ta, sau này sẽ thành công.
- Taxi. - Tôi đến trước mà.
- Xe của tôi. - Tôi gọi trước.
- Tôi đến trước. - Tôi già, tôi có quyền.
- Taxi của tôi. - Cứu với.
Giúp với.
Làm ơn, ai giúp tôi với.
- Anh ổn chứ? - Tội quá.
- Tôi giúp gì được? - Ổn rồi. Mọi người tốt quá.
Tôi bị mù, phải đi bệnh viện
để làm phẫu thuật ghép giác mạc.
Tôi không thể bắt được xe. Đây là taxi hả?
- Không phải taxi đâu. - Thằng mù, dám giành xe với tôi hả?
Chọc vào mắt hắn.
Cho xe chạy đi.
- Cô ả lên xe rồi. - Tức quá.
- Phải. - Giờ sao đây?
Còn sao nữa, bắt xe khác.
Xin chào, anh mù muốn bắt xe hả? Tôi cho anh quá giang.
Cô thật tốt bụng.
Ở Hong Kong khó tìm được người tốt bụng lắm.
Ở đây khó bắt xe lắm. Phải giúp đỡ người tàn tật.
Cảm ơn.
- Đi đâu? Đón bạn à? - Cảng Hong Kong-Macao.
Tôi định đi đánh bạc kiếm ít tiền.
Biết nghe xúc xắc hả?
Tôi không phải thánh bài.
Mấy giờ rồi?
- Hai giờ rưỡi. - Vẫn còn kịp.
Xe đang chạy hả?
- Phải. - Tôi hỏi vậy thôi.
Xe đang chạy.
- Nhanh lên. Cảm ơn. - Ừ.
- Chuyện gì vậy? - Tôi tông vào người khác.
Bà sao rồi?
Bà ơi, bà sao rồi?
Đau quá. Chân tôi gãy rồi. Máu chảy nhiều quá. Đền tiền đi.
Tôi không đem đủ tiền, chờ nhé.
Có thể cho tôi mượn tiền để đền không?
- Ai? Để tôi xem. - Tôi tông vào bà lão. Hả?
Bà ơi, bà ở đâu?
- Đau quá, mau đền tiền. - Bà thấy sao rồi?
- Đau chết mất. Ừ. - Sắp chết chưa?
- Đền tiền đi nếu không tôi gọi cảnh sát. - Cảnh sát chưa đến. Ta đợi họ đến vậy.
- Cảnh sát đến rồi. - Ở đâu?
Tôi là cảnh sát.
Tại sao chân tay bà bị gãy và chảy máu vậy?
Anh mù, anh đụng bà ấy, mau đền tiền.
- Nếu không đền? - Tôi sẽ bắt anh. Không sợ ư?
Bắt giữ thôi có phải là bắn chết đâu mà sợ.
Cô tưởng cô là quân Giải phóng hả? Nếu thế thì tôi sợ.
- Tôi sẽ gọi họ. - Không thể nào.
Tên khốn, anh ở đây làm gì hả?
Anh ta gây tai nạn mà không đền tiền. Đền tiền ngay. Nếu không tôi bắn.
Tôi không biết tiếng Phổ thông.
Anh ta bảo anh đền tiền nếu không sẽ bắn.
Đền tiền đi nếu không tôi bắn.
Được thôi. Anh bắn một phát là tôi chết ngay.
Tôi chỉ sợ con chó đến cắn tôi chết từ từ.
- Có con chó. - Trùng hợp vậy.
Mày nói gì thế chó?
Anh mau đền tiền nếu không tôi sẽ cắn chết anh.
Thôi đi. Bị cô cắn chết thì thảm lắm.
- Anh giả mù để lừa tôi. - Phải, tôi chỉ biết giả mù.
Tôi không thể giả làm chó hay thứ gì khác được.
Nếu đã biết là giả thì hai ta đều là hội lừa đảo...
No comments yet. Be the first to leave one.