Strangers in the Park

Strangers in the Park (Parque Lezama)

تنزيل الترجمة Vietnamese

معلومات الإصدار

Strangers in the Park (2026) VI
تعليق من flysub

الوسوم

other
نشرت في: 2026-03-09
تنزيلات: 33
ضعاف السمع: No

معاينة ترجمة Vietnamese

أول 200 سطر.

CÂU CHUYỆN NÀY CÓ THỂ DIỄN RA VÀO NĂM 2030,

HOẶC NĂM 1984,

NĂM 506, HOẶC NĂM 2000.

CÓ THỂ LÀ MƯỜI NĂM TRƯỚC, HAY VÀI NGÀY TỚI…

HOẶC AI MÀ BIẾT ĐƯỢC…

NÓ CÓ THỂ ĐANG DIỄN RA NGAY LÚC NÀY.

Nhẹ cả người!

Tạo hóa thật khôn ngoan

khi biến một việc dung tục như đào thải chất cặn bã ra khỏi cơ thể

trở nên sướng thế này.

Tôi suýt thì nghĩ truyền thuyết về Chúa là thật.

Dù sao thì…

Mà ta nói đến đâu rồi nhỉ?

Ta đang nói chuyện gì nhỉ?

Tôi định kể cho ông một chuyện rất quan trọng.

Ta đang nói chuyện gì nhỉ?

Ta có nói chuyện gì đâu.

Có ông nói thôi, tôi đâu nói câu nào.

Thế tôi đang nói chuyện gì?

Tôi không biết. Tôi cũng chẳng nghe.

Ông tự biên tự diễn mà.

Sao ông không nghe?

Vì ông là đồ dối trá.

Tôi nghe ông nói đủ rồi. Hai ngày nay tôi có thèm nghe đâu.

Đừng có làm bộ dạng đọc sách, ông có nhìn được gì đâu.

Công viên này rộng lắm. Có đủ loại người.

- Trẻ con, người bán rong, tiểu thương… - Ừ.

Sao không đi làm phiền họ đi?

Tôi không nói chuyện với ông nữa. Ong đi mà nói chuyện với cái cây kia kìa.

Đó là cột đèn mà.

Ông lúc nào cũng nói dối.

Cứ liến thoắng liên hồi. Toàn văn vở, bốc phét.

Yêu cầu ông đưa ra bằng chứng cho cáo buộc đó, thưa ông.

Được rồi. Được.

Ví dụ nhé,

rốt cuộc ông có phải

cựu sĩ quan của Quân đội Giải phóng Rwanda không?

Tất nhiên là không rồi.

Và tên ông cũng chẳng phải Mobutu. Nói thật đi.

Rõ ràng là không.

Đấy. Thấy chưa? Ông nói dối.

Tôi không nói dối ông. Cái đó là vỏ bọc của tôi.

Hả? Nghĩa là sao?

Trong công việc của tôi, tôi cần phải có vỏ bọc.

Ngoài cái đó ra, tôi không thể tiết lộ gì thêm.

Tức là ông là gián điệp à?

Tôi chỉ nói tên tôi là Mobutu,

thuộc Quân đội Giải phóng Rwanda.

Họ cho ông cái vỏ bọc nghe vớ vẩn quá.

Tưởng tôi chưa nói thế với họ à? Tôi bảo rồi.

Chứ làm sao một ông già Ba Lan 86 tuổi lại là Mobutu của Rwanda được?

“Hên xui thôi ông. Ông vớ phải Mobutu rồi.

Biết làm sao giờ? Tình thế nó vậy".

Nhưng đó là cách tôi kiếm sống.

Và tôi xin ông đừng hỏi tôi thêm câu nào nữa.

Nhưng mà lạ nhỉ? Sao họ lại chọn một ông già cho công việc đó?

- Ồ, ông thắc mắc à? - Tôi cũng thắc mắc lắm.

Khoảng một năm trước,

tôi đang xếp hàng ở ngân hàng.

Rồi một người tiếp cận tôi

và hỏi ngay lúc đó rằng tôi có muốn làm mật vụ không.

- Không thể nào! - Nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý.

Chắc họ nghĩ:

"Ông ấy già rồi. Chẳng ai để ý đến ông ấy đâu.

Ông ấy có thể đi lại như một bóng ma và thu thập thông tin".

Đúng thật.

Nhưng họ cho tôi cái vỏ bọc tệ thật.

- Thì… - Nhưng làm ơn…

Đừng hỏi tôi nữa.

Tôi nói thật đó. Tôi không được phép trả lời.

Họ cũng cho tôi một cái bí danh.

Abel.

Abel?

Abel Goldfarb.

Thế tên thật của ông là gì?

Samuel Goldfarb.

- Họ giữ nguyên cái họ cũ của ông. - Thì đấy. Đần độn thật.

Nhưng biết sao được, cũng phải kiếm sống chứ.

Ừ, tôi lúc nào cũng nói thế.

Mà nói tôi nghe xem.

Đã bao giờ ông thu thập được tin tức nào cho họ chưa?

Cả ngày tôi chỉ ngồi đây

với một gã cứ nghĩ cái cột đèn là cái cây.

Thì tôi lấy đâu ra thông tin? Ông đùa à? Tất nhiên là không rồi.

Có điều tôi cũng nên hỏi thử bảo hiểm y tế cho điệp viên thế nào.

Vì họ bảo tôi…

- Khỉ thật! - Gì cơ?

Khỉ thật! Ông lại bốc phét với tôi rồi.

Tôi đã thề sẽ không tin nữa, mà ông lại làm thế.

"Tên tôi là Abel Goldfarb".

"Bảo hiểm y tế cho điệp viên".

Không thể tin là ông lại làm thế.

Đừng nói là nó không hay nhé. Chuyện đó hay mà.

- Dài, phức tạp, hấp dẫn. - Chả hay chỗ nào!

Khỏi nói chuyện đi.

Đừng hòng lừa tôi nữa. Ông đi đi.

Đây là chỗ của tôi, tôi đến trước.

- Chỗ của ông? - Ừ.

Sao lại là của ông được? Giấy tờ đâu, đưa tôi xem.

- Để xem có thật là của ông không. - Muốn xem giấy tờ hả? Đây, xem đi.

- Ông biết xem chỉ tay không? - Thôi.

Xem đôi tay này đi. Từng đeo Găng Tay Vàng đó.

Tôi tìm thấy chỗ này ba năm trước rồi.

Một nơi thư giãn, yên tĩnh.

Vậy mà một tuần trước ông xuất hiện và làm tôi phát điên. Đủ rồi.

Đi đi. Tôi sẽ đếm đến ba, không là tôi đánh đó.

Tôi nghĩ ta cần thảo luận một chút.

Chuông reo rồi!

- Thưa ông… - Võ sĩ bước lên sàn!

Ông không nhìn thấy tôi thì đánh tôi kiểu gì?

Cách hành xử này thật đáng xấu hổ.

Đấm xong thì cái mặt ông mới đáng xấu hổ đấy!

Xin phép cho tôi nói thẳng,

tính cách của ông u ám chết đi được, thái độ thì tệ hại vô cùng.

Nhà vô địch đây rồi!

Này ông, đừng cử động. Đừng cử động.

Đừng cử động, có khi bị gãy chỗ nào rồi cũng nên.

Tôi chưa từng ngã bao giờ.

Đừng lo.

Sáng nào tôi chẳng ngã.

Tôi thức dậy, uống cà phê, rồi ngã lăn ra.

Vòng đời là thế mà, nhỉ?

Lúc hai tuổi thì đứng lên, tập đi,

rồi chớp mắt một cái là 86 tuổi và lại ngã chổng vó.

Ông ngóc đầu lên được không? Để tôi xem.

Được rồi. Dấu hiệu tốt đấy. Tốt lắm.

Giờ kiểm tra vùng xương chậu nhé.

Được rồi, để xem nào. Xem chỗ này nào.

Nếu ông thích kiểu mát-xa này thì ông nên biết là tôi đang độc thân nhé.

Bỏ tay ra khỏi người tôi!

Đừng lo.

Có gãy cái gì thì cũng không sao.

Hông tôi mỏng manh dễ vỡ lắm.

Năm ngoái tôi gãy hông hai lần.

Tôi còn chết được một lúc rồi cơ.

Sáu phút.

- Nghe không lâu lắm. - Đang mổ bắc cầu tim thì bùm!

Họ phải dùng dây kích điện cho tôi như kích nổ xe hơi vậy.

Ông cử động tay được không? Thử xem nhé.

Tuyệt lắm!

Mọi thứ ổn cả.

Giờ nằm đó năm phút và nghỉ chút đi.

Để thư giãn, tốt nhất là nghe chuyện cười.

Verdaguer, ông ấy là số một. Ông còn nhớ không?

Lại xạo nữa hả?

- Gì cơ? - Ý ông là sao?

Cái vụ ông chết ấy.

- Sao là thật được. - Thật mà.

- Hoàn toàn là sự thật. - Hoàn toàn á? Thôi đi.

Đây, để tôi giúp ông.

Thôi, tôi tự lo được!

Được rồi. Đây, đứng dậy nào.

Được rồi. May mà ông tự xoay xở được.

- Ông đi đâu vậy? - Tránh xa ông.

Tôi chán ngấy mấy lời dối trá của ông rồi.

Đó đâu phải nói dối.

Mà là…

biến tấu thôi.

Đôi khi sự thật không vừa với tôi. Nó chật quá.

Thế là tôi bóp chỗ này, nới chỗ kia,

cho đến khi nó vừa như in.

Sự thật á? Làm ơn..

Mổ tim bắc cầu ba nhánh năm ngoái là sự thật.

Lương hưu thì mồng bảy lãnh, mồng tám là hết sạch.

Ra tiệm bánh mua bánh cũ trong ngày,

đấy là sự thật.

Tôi nói với họ là mua cho bồ câu ăn. Tôi chính là chim bồ câu.

Tôi đã chết trong sáu phút là thật.

Và từ đó, tôi có một nguyên tắc mới.

Biến tấu.

Sáng nay tôi bảo người bán rau là tôi là người Comechingones cuối cùng.

Anh ấy nghe chăm chú.

Rồi tôi bắt đầu hồi tưởng về thời xa xưa ở La Pampa,

mấy trận đột kích ấy.

Ông tôi từng đấu với tướng Roca.

Và tôi thích lắm!

Nếu tôi đã là một con người trong suốt 86 năm,

tại sao năm năm tới tôi không thể là một trăm con người khác nhau chứ?

Tôi có một câu hỏi.

Tiệm bánh đó… Phải đi giờ nào để…

Quên tiệm bánh đi.

- Ông hiểu nhầm ý chính rồi. - Không, tôi hiểu rất rõ.

Vấn đề duy nhất ở đây là ông bị chập cheng rồi.

Ông không chỉ thiếu một con ốc vít, mà thiếu cả một cửa hàng vật tư kim khí.

Ồ, may cho tôi quá!

- Chuyên gia sức khỏe tâm thần cơ đấy. - Đúng rồi đó.

Tôi nên giới thiệu ông với con gái tôi, Clarita.

Con bé cũng là chuyên gia. Nó muốn tống tôi vào trại tâm thần.

- Xem nó viết gì này. - Hả? Đọc tôi nghe đi.

"Ông ấy không nhận thức được thực tại".

- Nói tôi đấy. - Ừ.

"Ông ấy cần được giám sát".

Nó viết thư này cho chuyên gia tâm lý của tôi, bác sĩ Engels.

Vấn đề là tôi không có chuyên gia tâm lý,

và tôi chính là bác sĩ Engels.

Tôi cho nó địa chỉ tiệm bánh, mà nó nghĩ đó là bệnh viện.

Thế mà nó muốn nhốt tôi lại đấy.

Ông bảo tôi điên,

thế còn bản thân ông thì sao?

Ông còn sống được bao lâu nữa?

التعليقات

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left