أول 200 سطر.
DỰA TRÊN CHUYỆN CÓ THẬT
1942.
Nam Thái Bình Dương.
The New Year phát hiện ra chiến hạm Hoa Kì
và đoàn binh lính gồm 2000 người
chuẩn bị gửi lời chào hỏi tới người Nhật Bản
bằng các vũ khí như
máy bay phóng ngư lôi và máy bay chiến đấu.
Với đợt tấn công tháng trước
tại Trân Châu Cảng vẫn còn in đọng
trong tâm trí những phi công Mỹ.
Họ đã quyết định rằng trả thù là một đĩa thức ăn...
ngon nhất!
Đội trưởng, đây là Aldrich.
Tôi đang mất tín hiệu tại Hayrake.
Coi nào. Ông đi đâu vậy?
Đội trưởng, tôi đã mất tín hiệu, hết.
Ta đã sắp tới chưa, đội trưởng?
Để tôi gọi cho. Chắc bộ đàm của anh ấy bị hỏng rồi.
Đội trưởng?
Anh có nghe được chúng tôi nói không? Hết!
To và rõ, các chàng trai à.
Hãy chờ cho gió nổi lên và nói tôi biết
nó thổi theo hướng nào.
Pastula, kiểm tra lại tốc độ lưu lượng nước xem.
Đó không phải là cách tôi kiểm tra qua ngọn sóng.
Vâng, đội trưởng.
15 độ.
Giống như đo bằng thiết bị vậy, đội trưởng.
Nếu đúng như vậy,
máy bay đang xa dần hướng Đông rồi.
Tôi đã bay theo hướng Tây.
Tôi sẽ chuyển qua hướng Đông đây.
Đây là 6-Tare-14, chúng tôi cần biết toạ độ để quay về! Hết!
Đội trưởng, bộ đàm của ta đã hỏng rồi.
Ừ. Ta cần phải xác định phương hướng.
Xác nhận anh đang ở kênh 79.
79, đã xác nhận. Tôi tính toán chúng ta vẫn còn ở rất xa.
Tiếp tục cố gắng đi.
Blue Base, đây là 6-Tare-14.
Các anh có nghe được không? Hãy trả lời, Blue Base.
Hết.
Đội trưởng?
Nói đi.
Trên kênh vô tuyến.
Tôi đã nghe thấy tiếng quân Nhật (Kẻ thù).
Tôi đã tháo dây cắm ra rồi.
Đã nhận được. Hãy chuyển qua im lặng trên hệ thống.
Im lặng trên hệ thống, đã rõ.
Lượng nhiên liệu của ta còn nhiều không đội trưởng?
Thấp.
Pastula, ta cần phải bay cao lên. Hãy bỏ bớt đồ tiếp tế.
Rõ, đội trưởng.
Bỏ bớt bom đây.
Aldrich
mở lại vô tuyến đi.
Nhưng còn quân Nhật thì sao?
Làm đi!
Blue Base
đây là 6-Tare-14. Các anh có nghe được không? 6-Tare-14
tới Blue Base. Trả lời đi, Blue Base. Hết!
Chắc chắn là ta đang bay theo phía Đông rồi.
Enterprise, đây là 6-Tare-14.
Các anh có nghe được không?
Tiếp tục đi, Aldrich!
Tôi đang làm đây.
Ta đã ra khỏi vùng phủ sóng rồi.
Các chàng trai...
tôi sẽ phải hạ cánh trước khi ta cạn nhiên liệu.
Hãy chuẩn bị
và sẵn sàng cho việc hạ cánh xuống nước. Rõ chứ?
Chết tiệt!
Đã rõ.
Pastula?
Aldrich, lấy hết pháo sáng, nến khói
và bộ dụng cụ cứu trợ.
Ta sẽ cần đèn pin đấy.
Pastula, lấy thức ăn và nước
và bè cứu hộ.
Coi chừng cái đầu nhé các chàng trai.
Đem theo cái này.
Rồi.
Đây.
Lấy dù đi!
Dù á?
Chuẩn bị để nhảy đi.
Chuẩn bị va chạm!
Pastula!
Đây, đội trưởng.
Aldrich!
Đây!
Hãy bình đi các chàng trai!
Coi nào!
Đội trưởng!
Không!
Tới đây.
Cái chết tiệt này nó không chịu phồng lên!
Cái van bị kẹt rồi! Hãy cố bám trụ.
Tháo bớt vũ khí của cậu ra đi.
Nó đang kéo chúng ta xuống đấy.
Tôi không thể với tới được.
Tôi tháo của tôi rồi!
Tôi cũng vậy.
Đỡ hơn rồi đấy.
Cái thứ...
chết tiệt này.
Đây rồi!
Nó quá nặng để nâng lên!
Có lẽ nếu ta...
Aldrich!
Nếu cậu bị mắc kẹt trong đó lần nữa
hãy xì bớt hơi trong áo phao đi.
Lặn xuống và bơi ra ngoài. Rõ chứ?
Tôi bơi không được giỏi lắm.
Cậu đùa à?
Cậu?
Không hắn đâu, đội trưởng.
Không!
Để kêu ca....
Được rồi.
Sẽ khó để lật nó lại khi biển động thế này.
Nếu ta tháo áo phao ra
cột chúng lại, thắt 1 cái ở đây
và ném cái còn lại qua bên kia
rồi sau đó ta qua bên kia và lật lên.
Ý tưởng hay đấy.
Ngoại trừ 1 trong 2 cậu không biết bơi ra.
Hãy cố gắng nắm chặt tay cầm.
Chặt vào.
Được rồi, làm thôi nào.
Đây.
Được rồi.
Được rồi, qua bên kia đi và tôi sẽ ném qua.
Được rồi. Sẵn sàng chưa?
Rồi.
Tới đây!
Được chưa?
Được rồi.
Được rồi, cầm chặt nào.
Giờ thì cố kéo hết sức nhé!
1, 2, 3!
Giữ nó lại.
Tôi sẽ qua phía bên kia và trèo lên.
Nằm như thế hết chỗ rồi đấy.
Hãy thử nằm ngang xem nào.
Aldrich...
Tôi nghĩ chúng ta vẫn chưa biết nhiều về nhau lắm nhỉ.
Harold Dixon.
Gene Aldrich.
Ngày mai ông sẽ thấy tôi khờ dại cho xem, đội trưởng.
Tôi chắc là mình sẽ ở đây.
Pastula. Có phải Ý không?
Ba Lan, đội trưởng.
Tôi đã từng bay cùng với ông vài lần rồi.
Vậy à?
Tôi không nhớ nữa.
Ta sẽ được đón vào sáng mai.
Ông có nghĩ thế không, đội trưởng?
Tôi cũng mong vậy đấy.
Mong?
Sáng ngày mai, họ sẽ tới đóng ta mà thôi.
Trong máy bay đó nóng quá.
Ở ngoài này thật là lạnh.
Dậy đi các chàng trai.
Ta đã thành công.
Tôi đã lo rằng chiếc bè sẽ không trụ nổi
nhưng nó vẫn còn rất tốt.
Cảm ơn Chúa.
Gene Aldrich.
Giờ tôi nhận ra cậu rồi.
Tôi đã từng không thể nhớ tên người khác.
Rất vinh dự, đội trưởng.
Ai muốn uống một tách cà phê đây?
Henree!
Nhấc bình lên đi nào.
Cảm ơn, Henry.
'Henry'. Tại sao lại là Henry?
À...
lần đó, ông biết chứ, radio ấy
Henree!
Henry Aldrich!
Chưa bao giờ nghe cả.
Đội trưởng này, ông nói ông sẽ hạ cánh xuống biển, tôi đã nghĩ "Nhóc à, là thế đấy."
Nghĩ tôi không thể hạ cánh hả?
Cũng bình thường mà nhỉ!
Ý tôi là ông ấy cứ thế mà đáp xuống thôi!
Ừ, chắc rồi.
Cậu biết không, Aladrich.
Tôi cứ thắc mắc...
Tôi không hiểu làm sao câu có thể theo được nghề này.
Đáng lẽ ta không thể ra khỏi 20 dặm
ở một điểm.
Thậm chí là 40,
cậu phải bắt được gì đó chứ, nhỉ?
Ông nói xem, đội trưởng. Ta đã đi xa bao nhiêu?
Ta cần phải để mắt xung quanh.
Phải không?
Đúng rồi. Mọi người chọn một điểm đi. Ta cần phải quan sát được mọi phía.
Tầm nhìn tốt.
Ừ, họ sẽ kiểm tra từng dặm ở ngoài này.
No comments yet. Be the first to leave one.