As primeras 200 linias.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
TẬP 11
Gì vậy?
Ôi trời. Trời đất quỷ thần ơi!
Ai đây?
Tôi đã đến tiệm làm tóc lúc sáng sớm.
- Trông kỳ lắm à? - Không! Dĩ nhiên là không!
Rất hợp với thím!
Kiểu tóc và quần áo thế này
làm thím giống người phụ nữ của công việc.
May quá.
Hôm nay thuyết trình nên đã bỏ công chải chuốt nhỉ?
Đó cũng là một lý do,
nhưng tôi muốn cho bản thân thấy rằng
tôi có thể thay đổi.
Ngầu lắm, Bahn Ha Ni.
Tôi đi làm đây.
Cố lên, Bahn Ha Ni
Bahn Ha Ni tuyệt vời nhất
Tôi thích bạn, say đắm bạn Bahn Ha Ni quyến rũ
Nào, cố lên!
BUỔI THUYẾT TRÌNH CUỘC THI Ý TƯỞNG CỦA BÁNH KẸO JOA 2020
Còn tưởng không phải bà cô.
Hợp với chị lắm.
- Được không? - Ừ.
À, đúng rồi. Tìm được thứ đó chưa?
Rồi, may mà chị dâu chưa vứt đi.
Mà sao chị lại cần cái này?
Tôi muốn dùng nó để làm lại từ đầu.
Gì cơ?
Cô Bahn Ha Ni, vui lòng chuẩn bị để thuyết trình.
- Tôi đi đây. - Vâng.
Bà cô!
Cứ là chính mình nhé.
Cảm ơn vì đã thành một đội với tôi.
Nhờ có cậu Yu Hyeon mà tôi đi được đến đây.
Đương nhiên.
Ta giỏi nhất, nhỉ?
Cố lên.
Tôi đi đây.
Vâng, anh vất vả rồi.
BAN GIÁM KHẢO
Người tiếp theo đã sẵn sàng.
Bắt đầu thôi.
BUỔI THUYẾT TRÌNH CUỘC THI Ý TƯỞNG CỦA BÁNH KẸO JOA 2020
Xin chào các vị. Tôi đến từ Phòng Phát triển Sản phẩm,
xin giới thiệu ý tưởng sản phẩm Xứ Sở Sao.
Tôi là Bahn Ha Ni.
Ngày nào con cũng chỉ cầu nguyện cho trời sớm đổ mưa.
Nhưng hôm nay con sẽ cầu điều khác.
Thay vì giúp con,
xin hãy giúp Bahn Ha Ni năm 37 tuổi bình tĩnh thuyết trình thật tốt.
Khoan đã.
Là điện thoại của mình kêu mà.
Trước khi được bổ nhiệm vào Phòng Phát triển Sản phẩm,
tôi làm việc ở một siêu thị.
Mực ống ngon, vị ngon ngon
Tôi từng là nhân viên chào bán các sản phẩm của công ty chúng ta.
Nhân vật chính của làn sóng tẩy chay Mực Ống Ngon mà mọi người đều biết
chính là tôi.
Trong lúc tôi chuẩn bị cho buổi thuyết trình này,
ký ức về sự cố đó bỗng ùa về.
Còn có một người bạn mắc chứng không dung nạp lactose
đã nói với tôi như thế này.
Trên thế giới, có khá nhiều người
không thể tùy ý ăn món mà mình thích.
Lúc đó, ý tưởng này chợt nảy ra.
Nếu thị trường có loại bim bim mà trẻ em không dung nạp lactose
có thể yên tâm ăn thì sẽ tốt thế nào chứ?
Chính lo lắng đó đã giúp tôi nghĩ ra ý tưởng
bim bim không chứa gluten Xứ Sở Sao.
Không thể nào.
Sao nó lại kêu?
Sao cuộc gọi đến đây được?
Ha Ni à. Bahn Ha Ni?
Giọng nói đó…
Lẽ nào…
Là Đại Bàng Đầu Hói!
À, không. Dì.
Sao cháu không khóa cửa?
- Mẹ cháu đâu? - Mẹ cháu đi làm rồi.
Dì đem kimchi và đồ ăn tới.
- Cho vào tủ lạnh đi. - Vâng.
Mà dì tự làm cái này ạ?
Dì mua ở trung tâm thương mại. Sao không?
Không có gì. Nếu dì tự làm
thì cháu phải lo là đồ ăn có độc chứ.
- Cái gì? - Cháu đùa thôi.
Trời ạ, nhà cửa bừa bộn hết sức.
Mẹ con cháu không dọn nhà à?
Đâu phải thế. Mọi khi mẹ con cháu vẫn dọn,
nhưng gần đây hơi bận rộn.
Không cần đâu mà dì.
- Không có máy hút bụi à? - Không có ạ.
Nhưng bây giờ là mấy giờ rồi mà cháu chưa đi học?
- Cháu không đi học. - Hả? Rốt cuộc mẹ cháu đang nghĩ gì vậy?
Cháu từ Mỹ về lâu lắm rồi mà còn chưa đi học sao?
Khi nào trở về, cháu sẽ học tiếp, nhưng…
Trở về?
Không phải cháu ở đây luôn à?
À…
Chuyện đó…
Có sao không?
Hậu đậu y hệt mẹ cháu. Có băng cá nhân không?
Là móc khóa có hoa linh lan!
- Cháu biết cái đó à? - Cái này là bố…
À, không…
Ông ngoại làm cho mẹ và dì mỗi người một cái mà.
Mang nó theo để làm bùa may mắn.
Cháu có việc quan trọng phải đi, dì tự về nhé.
- Cảm ơn vì cho cháu đồ ăn. - Này, cháu đi đâu đấy?
Lúc nắng lúc mưa y như mẹ nó vậy.
Không thể tin nổi.
Gì đây? Vẫn còn giữ đến giờ này cơ à.
Dĩ nhiên các vị có quyền lo lắng
thị trường mục tiêu nhỏ
sẽ dẫn đến lợi nhuận thấp.
Do đó chúng tôi đã cố sức tìm ra những mùi vị
mà cả người không dung nạp lactose lẫn người bình thường đều thích.
Hồi còn nhỏ, vào những ngày không vui,
bố lại dắt tôi đến tiệm tạp hóa trong khu
và mua cho tôi một gói bim bim ngọt.
Cho đến giờ, khi ở độ tuổi này,
tôi vẫn tìm đến bim bim khi tâm trạng chán nản.
Bắt đầu rồi à?
Chị ấy vừa vào, chắc là đang thuyết trình rồi.
Tôi định đưa cái này cho mẹ để mẹ cầm lúc thuyết trình.
- Cái gì thế? - Móc khóa.
Cái này… là do tôi đưa cho mẹ em mà.
Gì cơ? Sao chú lại có nó?
Hồi trước tôi kể rồi mà. Tôi từng gặp mẹ em 20 năm trước.
Lúc đó bà cô đánh rơi,
tôi đã giữ tới gần đây mới trả được.
À, thì ra là đánh rơi lúc đó!
Vậy là tôi lục tung phòng vô ích rồi.
Gì cơ?
À không, ý tôi là mẹ tôi nói đã lục khắp phòng để tìm nó.
Ra là vậy.
Vậy cái này có ý nghĩa gì à?
- Là ý nghĩa của hoa linh lan. - Ý nghĩa gì?
Tôi không nói với chú đâu.
Làm như tôi muốn biết vậy.
Cứ như thế, đối với tôi, bim bim đã trở thành ký ức ấm áp
và khoảng thời gian hạnh phúc.
Do đó, tôi mong bim bim sẽ không còn là nỗi sợ, mà trở thành hạnh phúc
của những đứa trẻ không thể dung nạp lactose.
Liệu còn điều gì tuyệt vời hơn
tặng hạnh phúc cho ai đó?
Khi nào mới có việc nhỉ?
Anh, anh thấy khó chịu ở đâu à?
Tôi không biết.
Dạo này tôi cứ thấy ốm yếu.
Triệu chứng thế nào?
Tim đập loạn xạ.
Hít thở cũng khó khăn.
Anh bị rối loạn hoảng sợ à?
- Rối loạn hoảng sợ? - Người nổi tiếng bị nhiều lắm.
Còn gì nữa không?
Khi nhắm mắt, tôi không nghĩ được gì,
- trong đầu chỉ có một thứ. - Là thứ gì?
Gương mặt tươi cười của Ha Ni.
Anh à.
Không phải rối loạn hoảng sợ đâu.
- Vậy là gì? - Nhìn là biết mà.
Là bệnh tương tư.
Bệnh tương tư? Tôi à? Anthony tôi?
Anthony!
- Cuối cùng cũng gọi rồi. - Ha Ni à?
Cậu nói cái gì vậy? Là phim mới của biên kịch Kim.
Được thử vai vòng cuối rồi.
Vậy à?
Sao vậy? Sao lại ủ ê thế?
Không lẽ cậu bị ốm à?
Tôi đang lo vì phải làm hết sức thôi.
Từ xa xưa, khi có việc cần ăn mừng,
người ta thường ăn thịt ba chỉ nướng.
Không phải là ăn mì tương đen để chúc mừng sao?
- Đúng thế. Mì tương đen. - Không, phải là thịt.
Mà chúng ta ăn mừng chuyện gì thế?
Đạt giải nhất cuộc thi.
Còn chưa thắng nữa mà.
Chúng ta chăm chỉ chuẩn bị và chị thuyết trình,
đương nhiên phải đạt giải nhất.
- Thật à? - Ừ, chắc vậy.
Vì ý nghĩa đó, cạn.
- Cạn! - Cạn!
Thật đấy, tôi càng nhìn càng thấy hai người giống nhau.
- Gì cơ? - Đúng vậy mà.
Cùng thích một món, hành động cũng như nhau.
Quan trọng nhất là con bé này giống bà cô hồi xưa như hai giọt nước.
Cậu Yu Hyeon biết hồi xưa mặt tôi trông thế nào à?
Gì chứ?
Thì hồi xưa, lúc tôi khóc vì bị lấy dây chuyền,
bà cô là Siêu Nhân xuất hiện cứu tôi mà.
Tôi cứu cậu Yu Hyeon lúc nào cơ?
Trời ơi, làm sao đây? Tôi hậu đậu quá.
Dính hết vào áo rồi.
Thật là. Phải cẩn thận hơn chứ.
Đúng thế. Làm thế nào đây?
Phải vào nhà vệ sinh giặt áo rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.