As primeras 200 linias.
Cuối mùa hè năm 1942. Thế chiến 2 bước vào năm thứ 4.
Quân đội của Hitler chiếm phần lớn châu Âu và một phần Bắc Phi.
Liên Xô đối mặt với cuộc tấn công lớn lần thứ 2 vào cuối mùa hè.
Mục tiêu: Biển Caspian và dầu mỏ vùng Caucus.
Tập đoàn quân số 6 của Paulus nhanh chóng hành quân đến những thành phố bên bờ sông Volga,
nơi diễn ra cuộc thảm sát đẫm máu nhất thế kỉ:
Stalingrad.
Porto Corvo (Ý), Tháng 8/1942.
Cơ chủ.
- Đúng rồi, Trung úy. - Tiến lên.
Nó ấm. Mùi như nước tiểu ấy. Mặt trời sẽ nướng chín cậu đấy.
Lời đểu cáng của bọn đê tiện...
- Được rồi, Lupo. - Ngồi xuống đi.
Xin lỗi, Trung úy.
Cậu cần bích, không phải cơ. Dùng con bích này.
Đây là tiến lên, Rollo.
Anh lau khô cho em nhé?
- Quân này của tớ. - Không, không.
- Ai thắng? - Tớ chứ ai.
Fritz, bao giờ cậu chím vứt cái chai nước tiểu đấy đi hả?
Sắp rồi. Đưa 10 mác đây tớ bán cho cậu.
Với 10 mác thì tớ thà mua cây trồng lên đầu cậu còn hơn.
Sao cũng được, bài cậu thì bao giờ cũng đẹp ... còn bài tớ thì đen như cú.
Tớ đã bảo để hắn ta ở bệnh viện, nhưng không...
Lạy chúa, thỉnh thoảng tớ nghĩ...
bọn Anh nên đập vỡ đầu câu thay vì đầu hắn.
- Ngày cuối cùng của cậu ấy. Để cậu ấy chơi. - Cô bồ cũ của cậu ta sắp có bất ngờ.
- Lupo! - Bác sĩ bảo cậu ấy không được uống.
- Cậu ta sẽ bị đau đầu đấy. - Rượu Ý ngon đấy.
Mấy giờ rồi?
Khoảng 1:00. Chúng ta vẫn có thể tìm gái, phải không Trung úy?
Nhìn các cô kia kìa.
- Quà của vợ cậu đấy à? - Chỉ vài giây thôi.
Đội hình chiến đấu. Này, các đồng chí, ra đây giúp Trung úy nào.
Đội hình khác à. Kéo kiểu gì thế.
Cẩn thận! Cái chai của tớ đấy.
Cẩn thận.
Chả thấy gì cả.
Cậu bán cho tớ cái loại đồng hồ chết tiệt nào thế?
Không thấm nước ở độ sâu 30m..
Cậu vẫn phải chỉnh lại giờ chứ, đồ ngu
Chúng ta sẽ đỡ anh ấy kiểu này. Cầm cái xe lăn đi.
Chúng ta sẽ làm thế này.
Còn áo khoác của tớ?
Nhanh lên, anh em. Di chuyển.
- Áo của tớ. - Áo của Rollo đâu?
Cẩn thận!
Anh em: Quốc trưởng khen ngợi anh em...
vì sự cống hiến trong chiến dịch Châu Phi.
Đẩy bọn Anh xuống sông Nile là bất khả thi nếu không có anh em
với cống hiến anh hùng của mình. Trước hết là sự dũng cảm của quân xung kích (Storm Troopers).
Anh em đã được chọn
vì anh em là những người giỏi nhất. Đừng quên điều đó.
Nhiệm vụ mới đang chờ đợi anh em.
Nhưng trước tiên, anh em sẽ là nòng cốt của một đại đội tinh nhuệ mới.
Trước khi giải tán, để tôi giới thiệu,
nhân danh Quốc Trưởng, với huân chương dành cho vai trò quan trọng..
trong trận chiến lừng lẫy tại El Alamein
Anh em, đây là chỉ huy Trung đội
cho Trung đội 1, Đại đội 2.
Trung úy Von Witzland. Bước lên phía trước.
Những ai được tặng thưởng huân chương... Bước lên phía trước!
Tiểu đoàn, nghiêm!
Được rồi!
Trung úy von Witzland, trao huân chương cho lính của anh!
Sao anh đến muộn, Hạ sĩ?
Bệnh viện đến. Người tiền nhiệm của anh, trung úy.
Anh hùng không đến muộn, Hạ sĩ.
Hãy nhớ lấy điều đó.
Trung sĩ, anh định đón nhận phần thưởng của Quốc trưởng ... với cái cổ áo để mở?
- Vâng, thưa sếp. - Phần thưởng bị rút lại.
Tiểu đoàn, nghỉ!
Giải tán!
Quân xung kích, sẵn sàng di chuyển trong nửa giờ nữa.
Tiểu đoàn, giải tán!
Đừng bỏ tớ lại, các cậu!
Cho tớ đi với!
Đi nào, nhanh lên.
Viola!
Tạm biệt, tình yêu.
Sao thế, Fritz? Đang yêu à?
Bao giờ thì cưới?
Gửi Clara, Nga.
2000 km chia rẽ chúng ta.
Sự bao la của khoảng cách là quá lớn.
Anh có thể không nhận được thư của em trong 1 thời gian.
Em vẫn nên viết...
mặc dù sẽ tốn nhiều thời gian để nó đến nơi.
Có khó khăn với em không?
Anh biết em có lựa chọn riêng, anh nên ngồi trên...
cái ghế da trong văn phòng của bố em...
thay vì giường nằm trên tàu vận tải.
Hãy tha thứ cho anh, và cố thấu hiểu hạnh phúc của anh.
Sự lưỡng lự vài tháng trước đã biến mất.
Thật bất ngờ, cuộc đời anh có ý nghĩa, 1 mục tiêu.
Trước khi mọi thứ có vẻ như mất sự quan trọng...
nhưng anh càng đến gần chiến tuyến thì sự u sầu càng tăng.
Những cảm xúc anh cảm thấy không có giá trị...
- đặc biệt là cảm xúc của anh đối với em - sáng trở lại.
Em nên nhìn thấy anh,
được bao quanh bởi những đồng đội khỏe mạnh.
Đồng đội của anh.
Anh yêu quí họ, vì anh thấy phải cố gắng...
để nhận được sự tôn trọng của họ.
Nếu em ở đây, em sẽ thấy uể oải với không khí này.
Biết đếm không đấy? Cậu đánh con 10.
Thôi đi.
Lupo điên cuồng chơi còn hay hơn cậu.
Ai mới chơi cũng thế. Đừng lo
Cậu ta chỉ không thể chống được chiến thuật tuyệt vời của tớ, đúng không Rollo?
Này, mìn đấy!
Không còn thế nữa đâu.
Tóm lại là thùng này đang ở đâu vậy nhỉ?
Stalingrad thì sao, các quí ông?
Đến lúc phải dạy bọn Liên Xô một bài học.
Ta sẽ chiếm thành phố trong ba ngày. Hoan hô!
Cậu lúc nào trông cũng ngu vậy hả?
Nếu tớ không nhầm... Tớ thề bọn mình đã đi qua điểm này 10 tiếng trước.
Nước Nga rộng lắm.
Sau chiến tranh, ai muốn gì thì được nấy.
Tớ đã đặt mua 200 mẫu đất và 10 người vợ.
Ở đây?
- Không được nếu chưa trả tiền cho tớ. - Rồi cậu sống ở cái thị trấn nhỏ đầy rận.
Nhìn kìa! Họ đã làm việc cho ta.
Làm đi!
Đào nhanh lên!
- Nói "nhanh lên" thế nào nhỉ? - "Davai".
"Davai" và "Ruki vyerkh" là tất cả những gì cần biết.
Adolf sẽ xây cho chúng ta một con đường
Mọi con đường đều đến Kirkov, hay cậu muốn gọi thế nào cũng được.
Đất nước này sẽ chỉ làm khó ai đó với vài đội xe tải.
Đủ rồi đấy, Rieser.
Tôi thấy cảm động rằng... Trung úy đang gìn giữ đại đội của mình.
Xin hỏi một câu, thưa sếp?
Hỏi đi.
Đây là lần đầu anh ra chiến trường?
- Anh cũng khởi đầu ở nơi nào đó, đúng không? - Sẽ vui đấy.
Cá cược nhé, sếp.
Tôi sống sót rời khỏi đây còn anh thì không.
Và...tiền cược là gì?
Từ anh... hai bi đông nước.
Đồng ý.
Và làm sao anh ấy phải trả khi anh ấy chết rồi?
Cảnh đẹp thế...
Ta còn chưa đến Stalingrad.
Muốn tao cõng mày hả, con lợn Nga?
Đi đi!
Đứng dậy, thằng Nga ngố chết tiệt. Đi đi!
Mày còn chờ gì nữa?
Dừng lại đi. Để hắn đấy. Cho hắn cơ hội đứng dậy.
Đại úy,
Tôi hoàn toàn phản đối hành vi của lính của ngài.
Anh muốn phản đối hả?
Được. Đi mà bảo với Quốc trưởng.
Trung úy! Lại đây!
Trung úy von Witzland. Tiểu đoàn Xung kích 336, Đại đội 2, Trung đội 1.
Chào mừng đến với Stalingrad.
Cuối cùng quân đặc nhiệm đều đã đến cả.
Để tôi giới thiệu Trung sĩ Pfluger. Tiểu đoàn 179.
Anh ta vừa mới trở về từ Voronezh.
Tôi mừng vì anh đến đúng lúc, Trung úy.
Giờ hãy dạy bọn Liên Xô bơi trên sông Volga.
- Thuốc lá? - Cảm ơn, tôi không hút! Đại úy...
Tôi muốn báo cáo về vụ xô xát xảy ra ở thềm sân ga.
Tôi nghe rồi. Có vẻ như cậu rất yêu mến bọn Nga.
Quên việc đó đi.
Lính phải được phát đạn dược và lựu đạn sớm nhất có thể.
Sau đó là chỉ dẫn chiến thuật của sĩ quan. Giải tán.
Bác của cậu, Đại tá Von Witzland, là bạn thân của tôi.
Ông ấy bảo tôi phải trông nom cậu.
"Chúa bên cạnh chúng ta".
Nó được khắc vào
cái khóa thắt lưng của mỗi binh sĩ Đức.
Chết tiệt. Tớ không để ý.
Không có việc nào thần thánh hơn việc...
bảo vệ những giá trị Thiên chúa giáo phương Tây...
chống lại bọn Cộng sản Vô thần phương Đông.
Và đó là sự khác nhau giữa các anh và bọn Bolsheviks...
cái bọn mà không có thời gian dành cho Chúa..
Các anh không bao giờ đơn độc,
cho dù có ở trong lòng địch.
Muller, đi thôi!
Vâng, thưa sếp.
Bọn điên. Bọn điên này sẽ giết cả quân mình mất.
Bọn pháo binh chết tiệt.
Nằm xuống!
Ông ta điên rồi.
Im lặng nào, các cậu bé. Theo sau tôi nhé.
Anh em, mục tiêu của chúng ta là nhà máy đó... chiếm bằng mọi giá.
Bắt đầu với ổ súng máy bên tay phải.
Mỗi khi pháo bắn trúng, bọn Nga phải nấp.
- Sếp thấy gì không? - Mập mờ lắm.
Đây, Đại úy.
Chúng tôi đang ở Frieda 20. Ngừng bắn.
Tôi nhắc lại, ngừng bắn.
Năm khẩu pháo công kích đâu?
Chúng tôi chả thấy gì cả, như mọi khi.
Tuân lệnh, thiếu tá.
Trống trải đến điểm thứ 2.
Giữ im lặng và chỉ bắn khi có lệnh.
No comments yet. Be the first to leave one.