As primeras 200 linias.
Cái gì... Này, chờ đã! Chờ!
- Tôi có thể giúp gì cho anh? - Tại sao không?
Anh muốn gặp ai?
Tôi muốn gặp Lepke. Nói với anh ấy Reles đang ở đây. Abe Reles.
- Anh ấy đang mong đợi anh? - Đương nhiên.
- Có ông Reles đang ở đây. - Đây là một nơi đẳng cấp.
Anh mong đợi điều gì, một cửa hàng kẹo?
Đây là, uh-anh biết đấy, đây là một giải đấu khác ở đây.
Anh biết ngành may mặc chứ? Đó là một-Đó là một mặt trận tốt.
Đúng.
- Nó là gì? Đồ vest nam giới? - Ừ, đàn ông, đàn ông, đàn ông.
Chỉ mong được yên. Đó có phải là yêu cầu quá nhiều không, Lep?
Để thoát khỏi anh. Để không bao giờ gặp lại anh.
Để quên anh đã lấy chỗ làm ăn của tôi. Để quên đi rằng anh đã hủy hoại tôi.
Đó có phải là yêu cầu quá nhiều không, Lep?
Vì đám các anh đã phá nát công việc kinh doanh của tôi...
Đây có phải là điều mà tôi phải dành cả đời để trốn tránh?
Joe, anh nói nhiều quá.
Nghe này, Lep. Nghe tôi đi.
Không bao giờ... Tôi sẽ không bao giờ mở miệng.
Tôi thề. Tôi thề trên cuộc sống của các con tôi.
Những gì làm nó đã làm. Tôi muốn xóa sạch nó khỏi tâm trí mình.
Anh biết không, Joe?
Anh nên cảm ơn những ngôi sao may mắn của anh, tôi rất dễ thương.
Mọi thứ đều có thể thay đổi.
Đó không phải là một sự thật cơ bản sao, Mendy?
Chắc chắn rồi.
Bây giờ, giả sử anh đưa Joe ra thang máy...
và cho anh ta biết chính xác nó có thể thay đổi như thế nào.
Lep, xin làm ơn? Xin làm ơn? Tôi thề.
Tôi thề với các con tôi, tôi sẽ không hé miệng, sẽ không hé miệng.
Tôi... tôi thề, Lep. Làm ơn, xin hãy thương tôi.
Lep, làm ơn đi!
- Anh Reles? - Vâng.
- Xin lỗi vì đã để anh đợi. - Ồ, không, không sao.
Tôi chỉ, uh... chỉ đọc mấy mẩu chuyện cười.
- Ừm, đây là Bug Workman. - Hân hạnh được làm quen với anh.
Anh vào đi.
Này, giữ chỗ cho tôi, hả?
Vậy anh là Reles, hả?
Vâng. Vâng, tôi là Reles.
Albert Anastasia nói với tôi anh là một người tốt.
Vâng. Chà, anh ấy biết tôi.
Anh ta nói, anh đã xử đẹp Venutti sáng hôm đó.
Bây giờ, anh đã sở hữu toàn bộ khu Brownsville.
Làm khá tốt. Ý tôi là, tôi có một vài việc cần làm.
Ah. Như thế nào?
Như đánh bạc, cá ngựa, khu đèn đỏ...
Oh, thôi nào, làm ơn đi.
Xem này...
Bọn này không còn làm ăn giống như thời kỳ Cấm rượu.
Như vậy nghĩa là sao?
Những gì anh làm ở Brownsville...
Tôi đã làm cả trăm lần trong khu may mặc...
Albert Anastasia đã làm ở các bến cảng ở Brooklyn...
và đám Capone đã làm ở Chicago.
Bây giờ, chúng tôi làm việc như một sự kết hợp.
Chúng tôi có thể kêu gọi giúp đỡ nhau như các ngân hàng...
như bất kỳ doanh nghiệp hợp lý nào.
Bây giờ, chúng tôi không muốn làm tổn thương bất kỳ ai.
Nhưng đôi khi, mọi thứ diễn ra theo cách khác.
Đó là lúc anh và nhóm Brownsville của anh can thiệp vào.
Vì các anh rất giỏi về chuyện đó...
Nghiệp đoàn sẽ sử dụng anh.
Chúng tôi sẽ cung cấp cho anh hợp đồng và anh thực hiện công việc.
- Bây giờ, có một điều... - Xin lỗi vì đã ngắt lời. Tôi... tôi...
Tôi muốn hỏi anh một câu.
Tôi thích những gì anh nói, và tôi thích làm việc cho anh, toàn bộ vấn đề.
Nhưng, uh, điều gì sẽ xảy ra?
Hàng năm anh được trả số tiền bằng với hoạt động ở Brownsville của anh...
cộng với một khoản phí cho mỗi hợp đồng.
Oh.
Chà, nghe có vẻ thú vị. Đây là... ờ...
- Tôi bằng lòng. - Bây giờ, không còn việc riêng tư.
Anh đánh khi chúng tôi bảo anh đánh và chúng tôi bảo anh đánh ai.
Và giữa những chuyện đó, ờ... chúng tôi chỉ ngồi không?
Nếu tôi bảo anh ngồi, anh sẽ ngồi cho đến khi nổi mụn.
Tôi nghĩ chúng ta có thể giải quyết được.
Cho Mendy vào, làm ơn.
Để chắc chắn rằng anh không bị nhọt, tôi sẽ giao cho anh hợp đồng đầu tiên của anh.
Tên anh ta là Walter Sage.
Một diễn viên hài ồn ào.
Anh ta sở hữu một vị trí trong Catskills.
Anh ta cũng xử lý các máy kéo cho Nghiệp đoàn.
Đột nhiên, anh ta là một đối tác.
Một cắc cho anh ta, một cắc cho chúng tôi.
Mời vào.
Mendy, đây là Abe Reles.
- Anh khỏe chứ? - Kid Twist, hả?
Vâng.
Tôi thấy các anh ở Brooklyn rất tích cực.
Ồ, chúng tôi thích luôn được bận rộn.
Tôi đã đưa Reles hợp đồng the Sage.
Uh-huh.
Từ giờ trở đi...
anh không bao giờ lên đây.
Anh không bao giờ gọi cho tôi ở đây.
Mendy là liên hệ của anh.
Mọi thứ đều thông qua anh ấy.
- Anh hiểu chứ? - Ừ.
Mendy, bắt đầu đi.
Chà, ờ, tôi nghĩ vậy là chúng ta đã làm ăn với nhau, hả?
- Chuyện này là sao hả, Reles? - Tôi... tôi sẽ...
Anh ấy không gây rắc rối cho anh, phải không?
Joey? Anh ta là một con búp bê.
Điều đó thật tuyệt. Điều đó thật buồn cười.
Chàng trai vui tính. Làm cho tôi cười, hả?
Nghe này, Bug, uh, đi lấy xe, được không?
Kiếm cái nào tốt. Lốp tốt. Anh để nó ở điểm hẹn, và tôi sẽ gặp anh ở đó.
Vậy, uh, anh đã ở đâu, Joe?
- Lòng vòng. - Oh, vậy sao?
Bởi vì, ờ, anh coi bộ hơi khó gặp.
Không phải vì anh nợ tôi tiền chứ?
- Anh sẽ nhận được nó. - Ồ, vâng, chắc rồi. Ý tôi là, tôi biết điều đó.
Tôi biết tôi sẽ nhận được nó. Anh đã vay gì, 300?
Đó là khi nào nhỉ? Đó là hồi, uh...
Ồ, tôi không biết, Joe.
Anh biết đấy, đã hai tháng.
Tôi đã trả lại 180.
Phải, nhưng, uh, đó chỉ là tiền lời.
Anh thấy đấy, còn thêm 5 tuần tiền lời...
cộng với tiền gốc là 600 đô la.
Anh biết đấy, Joe, uh...
một tháng nữa, uh, anh sẽ nợ hơn 1.000.
Chà, tôi sẽ làm gì đây? Tôi đã mất công việc hát với ban nhạc.
Rồi tôi kết hôn.
Anh biết cô gái- Eadie. Cô ấy từng sống trên phố Sullivan.
Anh biết đấy, bọn họ đến từ Châu Âu.
Eadie... Ồ, người tị nạn?
Đúng, đúng, tôi nhớ. Đúng rồi.
Ba ngày ở dưới quê, và họ đi tới đi lui như một công chúa ở đó.
Với mái tóc vàng dài tới cổ.
Chà, cô ấy bị ốm...
và sau đó tôi có một đống hóa đơn viện phí, và tôi phải trả chúng.
Anh thấy đấy, Joe, tôi không biết phải nói gì với anh.
Ý tôi là, tôi có thể thấy anh có vấn đề.
Tôi không biết. Tôi sẽ cho anh biết những gì tôi sẽ làm với anh, Joe.
Ừa. Có lẽ chúng ta sẽ giải quyết một cái gì đó, một thỏa thuận.
Chúng ta quên tiền đi, được chứ? Chúng tôi sẽ xóa sạch toàn bộ khoản nợ.
Tất cả những gì anh nợ, coi như xong. Sạch sẽ. Chấm dứt.
Đồng ý? Nhưng đổi lại, anh phải giúp tôi một việc.
Uh, anh đã từng làm việc trong, uh, Borscht Belt.
- Một doanh nghiệp tên là Ribbon Lodge? - Ừ.
Tôi đã đến đó vài tuần vào mùa hè năm ngoái.
Phải, đó là những gì họ nói với tôi. Họ nói với tôi rằng anh đã rất tốt ở đó.
Anh có biết chủ sở hữu, một người tên, uh, Walter Sage? Một hoạt náo viên?
Chà, tôi và anh, chúng ta lên đó, thăm anh ấy.
Vâng?
Đó là tất cả.
Chà, tôi phải làm gì để xóa sạch nợ?
- Nó là vậy. Đó là thỏa thuận. - Anh muốn gì với Sage?
- Chà, chúng ta có một việc nhỏ. - Loại nào?
Loại của tôi.
Vậy sao?
Này, anh đi đâu vậy, Joe? Anh đi đâu vậy, Joe?
Này, Joey, anh đi đâu vậy? Này, anh đang chạy đi đâu?
- Joe, chúng ta vẫn chưa nói xong. - Thôi, tôi nói xong rồi. Sage là bạn của tôi.
Được rồi, anh ấy là bạn của anh.
Anh ấy tốt với mẹ mình. Anh ấy nuôi chó xù. Nhưng đó là chuyện khác.
Đó là chuyện khác nhau. Nghe. này, đến đây.
Nào. Ngồi xuống.
Bây giờ, hãy nhìn xem, Joe.
Nghe này.
Tất cả những gì chúng tôi sẽ làm là làm việc với anh ta. Chỉ có vậy thôi.
Ý tôi là, chỉ một cái tát nhẹ giữa bạn bè thôi?
Tôi đảm bảo với anh, tệ nhất là anh ta chỉ bị sưng miệng thôi.
Không có chuyện đó. Tôi không muốn dính vào nó.
Được rồi, Joe.
Hãy nói về chuyện này ở đây.
600 đô la đó đã đến hạn ngày hôm qua...
Anh sẽ nhận được nó.
Tôi biết tôi sẽ nhận được nó, vậy hãy đưa nó cho tôi.
- Nhìn kìa, Reles, ngay khi tôi có... - Không, anh nhìn kìa!
Anh không hiểu sao?
Tôi không muốn phải làm việc với anh.
Tôi mến anh. Tôi đang tìm cách giúp anh.
Anh đúng là đồ ngốc nghếch hay gì đó.
Anh nghĩ gì vậy? Tôi phải tìm đến anh vì chuyện của Sage sao?
Bộ không có ai khác sao? Tôi biết nhiều người khác. Nhưng tôi muốn giúp anh.
Nhưng nếu anh không làm điều đó, người khác sẽ làm.
Vì vậy, uh, anh biết đấy, theo cách này...
anh không tự giúp cho anh, anh không giúp cho Sage.
Bạn không nói? Chà, tôi không bao giờ...
Vâng, đó là những gì bạn đã nói lần trước.
Nhưng dù sao tôi cũng không tin bạn. Ồ, thôi nào. - Dừng lại.
- Anh nói gì vậy Joe? - Hey!
- Nói đi. Anh có thể tự xé trang giấy nợ. - Có chuyện gì với bạn vậy?
- Đồ tồi tệ! - Làm đi, xé nó ra.
Cho tôi ra khỏi đây! Anh là thứ gì vậy, bộ điên hả?
Có chuyện gì với anh vậy, đồ tồi tệ? Anh nghĩ anh là ai...
- Chào. - Chào, Joey.
- Chào. - Chào em. Em đang làm gì vậy?
- Không làm gì. - Em gọi đó là múa, hả?
- Em nhảy có gì sai chứ? - Chà, giá em mà biết họ nói gì.
Tình yêu là mù quáng. Không, anh thích màn vũ của em.
Chà, miễn là em nhảy giỏi hơn anh hát.
Và ông già của anh có thể đánh bại ông già của em. Vậy thì sao?
- Vậy hôn em đi. - Này, đến đây.
- Em biết gì không? - Gì?
- Anh may mắn. - Phải, em nghĩ là anh may mắn. Tại sao?
No comments yet. Be the first to leave one.