As primeras 200 linias.
NÓI VỚI CÔ ẤY
Sân khấu toàn bàn ghế gỗ.
Hai phụ nữ đi ra ngoài với áo choàng.
Mắt họ nhắm lại. Họ như mộng du ấy.
Em sợ kìa... họ bước lên mọi thứ, tôi nghiệp.
Bất chợt, một người đàn ông xuất hiện.
Với một khuôn mặt rất buồn, buồn nhất mà anh từng thấy.
Ông ta dẹp bàn và ghế lấy đường đi.
Em không thể tưởng tượng được vở kịch cảm động thế nào đâu.
Có người ngồi cạnh anh. Khoảng 40, đẹp trai.
Anh ấy khóc rất cảm động, rất nhiều lần.
Anh không hiểu tại sao... Vở kịch rất hay!
Anh có một bất ngờ cho em!
Anh có một bức hình Rina Baus cho em.
Anh đã phải mua bức hình này.
Câu này bằng tiếng:
Tôi mong các bạn vượt qua mọi trở ngại...
... và bắt đầu nhảy múa.
- Cô ấy có kinh rồi. - Sớm quá.
Xin chào.
Benigno, anh có thể ở lại đêm nay không?
Chị tôi không thể, và tôi không thể nhờ được ai khác.
Sao bà lại đến. Bà nên gọi trước.
Tôi không định lợi dụng anh đâu. Tuần này anh làm 3 đêm rồi.
Đừng lo. Nghỉ một buổi chiều là đủ rồi.
Tôi phải trông người làm đêm. Bừa bộn lắm.
Và phải đóng khung bức ảnh..
Tình hình của tôi không được cải thiện. Bệnh viện sẽ quyết định.
Chồng bà đã bỏ cô và các con.
Chỉ cần đến hôm nào cô có thể thôi. Chúng tôi sẽ ổn mà.
Cám ơn nhiều.
- Anh đã bỏ thức anh trong ruột cô ấy. - Cô ấy không hấp thụ được.
- Chúng ta sẽ thử lại ngày mai. - Được rồi, đi đi.
Và giữ tinh thần nhé!
6 con bò và một phụ nữ. Thứ tư ở Briuega.
Lydia P Gonzales sẽ chiến đấu với 6 con bò.
Sao lại quyết định mạo hiểm như thế?
Đó là công việc của tôi. 2 con bò, 6 con. Họ nói thế nào cũng được.
Mọi người nói rất nhiều người đấu bò không muốn đấu cùng cô...
... vì cô là phụ nữ.
Mọi người có thể nói điều họ muốn.
Quá nhiều chủ nghĩa Sô - Vanh* trong môn đấu bò, nhưng cũng có những ngoại lệ. (*Chủ nghĩa đề cao sự vượt trội của nam giới so với phụ nữ)
Nino Valencia có vẻ rất vui khi sắp sửa trả chung tiền hóa đơn với cô trong vài tháng nữa.
Cô có nghĩ anh ấy làm thế để thăng tiến bản thân?
Và khi anh ấy đạt được điều đó, anh ấy sẽ bỏ rơi cô?
Tôi đã nói với cô rồi, tôi không muốn nói về chuyện này!
Nhưng bằng cách nói thằng vào vấn đề...
... là bước đầu tiên cho sự giải quyết.
- Nino Valencia... - Đủ rồi!
Lydia thân mến, để tôi kết thúc câu hỏi.
Tôi không nói về chuyện này. Tôi đã nói trước rồi.
Cô không nói gì trước cả! Những điều cô nói thật tệ!
Mọi người sẽ nghĩ đây là một cuộc phỏng vấn dàn cảnh.
Và tôi là một trong số ít người dám nói sự thật...
... và cô cũng nên dám chấp nhận.
... rằng Nino Valencia đã lợi dụng cô.
Hắn ta không chỉ chia sẽ sự nổi tiếng với cô, mà cả tình dục nữa.
Và hắn sẽ bỏ cô khi có điều kiện.
Juan Luis, Marco đây... Cô thế nào?
Tôi muốn hỏi cô một chuyện.
Tôi muốn viết một bài báo về Lydia Gonzales.
Ừ, tôi cũng xem rồi...
Tôi muốn làm một điều gì đó thật sâu sắc.
Cho số Chủ nhật? Tuyệt...
- Cô ấy điên rồi! - Cô ấy dành điều đó cho anh đấy.
Cô ấy định để cho con bò làm cô ấy bị thương, chính là để cho anh thấy.
Anh không nên đến.
Đừng nói gì với tôi. Tôi biết tôi đang làm gì.
Nino nên tập trung. Anh ấy không cần thêm một điều lo lắng nào nữa.
Chẳng có gì phải lo cả. Anh ấy nên đến và mang đồ đi.
- Hoặc là nói với tôi gửi chúng đi đâu - Gửi chúng đến chỗ tôi.
Anh ta nên nói thế. Việc này không liên quan gì đến ông.
Các anh có thể đi nếu muốn.
- Xin chào. - Scotch.
- Quý bà thích cốc nào hơn? - Cốc cao.
Tôi có thể nói chuyện với cô một phút được không?
Quên nó đi. Khi một thứ kết thúc thì nghĩa là nó kết thúc.
- Anh đang nói gì thế? - Tôi có thể nói chuyện với cô được không?
Nếu anh có thể đưa tôi đến Madrid, chúng ta có thể nói trên đường.
Tôi rất hân hạnh.
- Ai đặt cho cô cái tên Lydia; - Bố tôi.
Như thể là ông ấy định gắn vận mệnh cho cô vậy.
Bố luôn muốn trở thành vận động viên đấu bò, nhưng mà ông ấy chỉ làm được người phụ tá thôi.
Bố là người luôn ở đó bên tôi, hơn tất cả những người khác.
Nhưng bố tôi mất năm ngoái.
Tôi rất tiếc.
Tờ 'El Pais' muốn tôi viết một bài vể tiểu sử của cô cho số Chủ nhật.
Anh viết về đấu bò à? Tôi chưa biết tên anh.
Thành thực mà nói, tôi không biết gì về nó cả
Nhưng tôi biết rất nhiều về những phụ nữ liều lĩnh.
Và ai nói với anh là tôi liều lĩnh?
- Đó là ấn tượng tôi có. - Đấu bò đâu có hấp dẫn anh.
Anh quan tâm đến mối quan hệ của tôi và Nino Valencia.
Nói với tờ EI Pais hãy để tôi yên!
- Đưa tôi ra khỏi đây! - Có chuyện gì thế?
Đưa tôi ra khỏi đây! Có con rắn trong bếp.
- Đưa chìa khóa cho tôi. - Cửa mở.
Bình tĩnh. Và ở yên đây.
Ví của tôi.
Đưa tôi đến khách sạn.
Tôi sẽ không bao giờ quay lại căn nhà này.
- Khách sạn nào? - Tới Eurobuilding.
Làm ơn đừng nói gì với tôi về rắn.
Chỉ có gia đình tôi biết.
Tôi luôn tôn trọng nỗi ám ảnh của người khác.
Sau những gì anh làm, sao tôi có thể nói không với bài tiểu sử của anh được chứ.
Hãy nghĩ lại về nó, tôi sẽ gọi cho cô sáng mai, ta sẽ nói sau.
Cảm ơn về mọi thứ.
Cô có muốn tôi ở lại không? Tôi có thể ngủ trên ghế sofa.
Không, tôi cần quen với việc sống một mình.
Cô tắm rửa cho cô ấy à?
Thế anh nghĩ gì?
- Tối qua thế nào? - Bình thường.
- Đưa cho tôi. Tôi sẽ làm. - Tôi định đi ngay.
- Tạm biệt. - Tạm biệt, Matilde.
Nóng quá!
Cắt ngắn tóc cô ấy cho tiện.
Chúng ta sẽ để giống như lúc cô ấy mới vào đây...
... như thế cô ấy sẽ không bị ngạc nhiên khi tỉnh lại.
Sau 4 năm sao, sẽ rất tuyệt vời đấy.
Tôi tin vào phép màu, chị cũng nên thế.
- Sao tôi phải thế? - Vì chị cần chúng.
Nó có thể xảy ra với chị, chị không thể biết được.
Nóng quá!
Tôi đã lấy thuốc ở nhà thuốc...
... để không bị vết mồ hôi trên áo.
Nách thì ổn, nhưng nhìn mặt tôi này.
- Thuốc gì? - Perspirex.
Marco đây... Nhớ tôi không?
- Cô thế nào? - Không mặc gì.
Tôi cần mua vài bộ quần áo. Đó là tất cả tôi có.
Tôi có thể lấy ở nhà cô cho cô.
Tôi không muốn lấy gì ở đó. Có thể lần khác.
- Chúng ta sẽ đi đâu? - Tới Sybilla.
- Anh nghĩ tôi điên. - Sao?
- Vì tôi không muốn về nhà. - Không, tôi hiểu.
Khi tôi li dị, tôi không thể ngủ ở giường cũ...
Tôi đã ngủ trên ghế sofa.
Một tuần. Cho đến khi tôi mua được giường mới.
Vậy anh đã li dị.
Giờ tôi một mình.
VÀI THÁNG SAU
Marco, chúng ta nói chuyện sau đi.
- Chúng ta đã nói cả giờ rồi. - Anh nói, không phải em.
Đúng.
Anh đã đọc về những nữ tu sĩ bị cưỡng bức bởi những người truyền giáo chưa?
Các thầy tu, bản thân họ! Thật kinh khủng.
Đúng, họ thật tệ. Chúng ta đang hướng về cái gì?
Đầu tiên họ cưỡng bức những người địa phương.
Sau đó, vì bị AIDS, họ bắt đầu cưỡng bức các nữ tu.
Và tôi rất ngưỡng mộ họ!
Chắc chắn không phải tất cả họ đều phạm tội cưỡng bức.
Không, một vài trong số họ nhiễm chứng nghiện quan hệ.
- Chuyện đó thì sao? Ai chả thích chuyện đó. - Antonio, anh đúng là súc vật!
- Con bò thế nào? - Tốt, nhưng béo.
- Em nghĩ nặng bao nhiêu? - Hơn 500 kg.
Tôi định đến quán bar. Và đừng quên, chúng ta ăn tối ở nhà.
Nếu lũ trẻ không thấy dì của chúng thì sẽ có chuyện đấy.
Đừng khóc, tình yêu của anh.
- Tình hình thế nào? - Rất tệ.
Con bò giày xéo nó.
Bố hẳn sẽ sung sướng lắm đấy!
'Không phải đứa nhỏ!', chúng tôi nói với ông ấy, cả tôi và mẹ.
Và giờ, nó đã giống như ông ấy.
Đừng đau buồn thế.
Mấy giờ rồi?
Đã bốn tiếng rồi.
BA TUẦN SAU
Em định đi Cordoba?
Vâng, em muốn ở lại, nhưng không được
Em không thể làm thêm điều gì nữa.
Quán đã đóng cửa 20 ngày rồi.
Lũ trẻ ở với hàng xóm. Em đã xao lãng các con.
Nếu có chuyện xảy ra, em có thể ở đây trong 2 tiếng được không?
- Em đảm bảo. - Chúng ta phải có niềm tin.
Em đã thắp nến...
... nhưng em thấy rất khó để có niềm tin.
Khi nào chúng ta có thể trả lại những tấm huy chương cho cô ấy?
Chưa phải lúc.
Với những... vết thương này, không thể tự thở...
Cô ấy chưa bao giờ tháo nó ra.
Tôi sẽ đi lấy lọ.
Tôi phải đi Mĩ vài tháng nay.
Việc rất quan trọng.
Và khi đứng ở đây...
... tôi không muốn đi.
Hai ông có thể ra ngoài một chút được không?
Không hút thuốc ở đây.
Cô ấy đã nói chuyện với anh hôm đó à?
- Hoặc đúng hơn là, tôi đã nói. - Và anh đã nói gì?
Những điều liên quan đến tôi.
Cô ấy có nói gì với anh về tôi không?
Thực tình, Lydia không hề nói về anh rất lâu rồi.
- Cơ sự này là lỗi của tôi. - Không, lỗi của tôi.
Caetano làm anh điên mất.
Marco, em luôn muốn nói với anh một điều.
Sao anh lại khóc đêm đó, sau khi giết con rắn?
Nó gợi cho anh rất nhiều kí ức.
Nhiều năm trước, anh đã phải giết một con rắn
Bọn anh ở châu Phi.
No comments yet. Be the first to leave one.