As primeras 200 linias.
DƯA HẤU LẤP LÁNH Tập 07
Tránh ra giúp, có bệnh nhân cần cấp cứu! Tránh ra.
- Tránh ra giúp ạ, xin lỗi. - Xin mọi người tránh đường, có bệnh nhân.
Ba ơi.
Mẹ ơi.
Alô?
Xin chào. Sao rồi ạ?
Quý khách đi du lịch vui chứ?
Gì đây? Là chú hả?
Làm hết hồn hết vía à.
Muốn gọi điện lẽ ra chú phải gọi trước chứ.
- Không, tôi chỉ là… - Thôi đủ rồi.
Cháu đang sống rất tốt nên chú đừng gọi lại nữa, nha?
Có vẻ cháu thích thú khi sống thế cuộc đời của người khác nhỉ.
Alô?
A, a, a, alô? Alô? Cô có, có, có...
Có nghe không? Nghe không? Có ai đó không?
Gì vậy? Cúp máy rồi ư? Thiệt là.
Đúng vậy.
Hiện tại tôi đang sống thế cuộc đời của người khác.
Tên của tôi là On Eun Yu.
Có thể mọi người đã đoán được,
tôi là con gái của Choi Se Gyeong, đến từ thế kỷ 21.
Này là tôi.
Còn đây là mẹ tôi.
Tôi biết, tôi rất giống mẹ.
Càng lớn tôi càng giống mẹ nhiều hơn.
Gen di truyền quá mạnh, giống y xì đúc.
Tóm lại thì…
(On Eun Yu)
Thật tuyệt vời! Con bé là thiên tài!
Và thế là tôi trở thành châu báu của mẹ.
Tôi có hạnh phúc không ấy hả?
Sao có thể chứ.
Tuyệt vời.
Cũng như mọi người biết, châu báu lúc nào cũng phải chói sáng.
Châu báu mất độ sáng cũng sẽ mất giá.
Chỉ khi nào cần trổ tài hoặc cần tô điểm mới được yêu thương.
Còn bình thường châu báu sẽ bị giữ trong rương.
Chào con.
Thi thoảng ba không lấy châu báu là tôi ra khỏi cái rương là mẹ tôi,
có lẽ tôi đã chết từ lâu rồi.
Nhưng mà...
Eun Yu là con gái của em, nên em sẽ nuôi nó.
Mình em sinh ra được Eun Yu à?
Nếu muốn nuôi Eun Yu, em cai rượu trước đi.
Anh đã soạn xong rồi.
Tôi đã van xin một ai đó.
Xin để ba mẹ đừng vì tôi mà gây nhau.
Xin giúp cho ba mẹ đừng hối hận vì đã sinh ra tôi.
Đây là nhà của ai vậy mẹ?
Nhà của ông ngoại.
Ông ngoại ở Mỹ cơ mà.
Không phải là ông ngoại đó.
Mà là ông ngoại thật của con.
Ông ngoại ở Mỹ là ông ngoại giả hả?
Không.
Mẹ có hai người ba lận.
Con ghen tỵ đúng không?
Làm gì có.
Con chỉ cần một mình ba thôi.
Con biết không?
Từ hồi còn bé, mẹ luôn muốn có một gia đình trọn vẹn.
Một gia đình không quá phức tạp.
Một gia đình mà con không cần lo sợ họ sẽ rời xa con,
hoặc là sợ bị bỏ rơi.
Hiện tại, gia đình trọn vẹn của mẹ chỉ có mỗi mình Eun Yu.
Ba không phải là một gia đình trọn vẹn với mẹ sao?
Eun Yu sẽ ở bên cạnh mẹ chứ?
Con sẽ không bỏ rơi hay rời khỏi mẹ đâu nhỉ?
Tôi đã hối hận.
Lẽ ra hôm đó tôi không nên hứa với mẹ điều đó.
Quan hệ giữa ba mẹ lúc nóng lúc lạnh,
như thời tiết thay đổi giữa các mùa.
Rồi theo định kỳ, lúc họ sống chung, lúc thì họ sống riêng.
Rốt cuộc, họ ly dị vào năm tôi 18 tuổi.
Từ giờ hai mẹ con mình sống ở đây.
Con chỉ cần tập trung vào âm nhạc.
Con hiểu ý mẹ chứ?
Con bé đã bị tăng cân à?
Tôi cảm thấy thế.
Lên đại học sẽ giảm cân thôi.
Từ giờ đến lớp 12, tăng cân là chuyện bình thường.
Cô ơi, cô tăng thêm vòng eo cho con với.
Vì con sợ lúc đàn sẽ thấy khó chịu.
Không đâu, cô cứ giữ nguyên số đo đi.
Con bé sẽ giảm cân ngay thôi.
Choi Se Gyeong?
Là mình đây.
Yun Sang A ở trường Seo Won.
Là Yun Sang A, con gái của nhạc cụ Jin Sung.
Mình có nghe tin đồn cậu về Hàn Quốc, hóa ra là thật nhỉ!
Ôi trời ơi!
Con gái cậu hả?
Chào con.
Sao mà con bé giống y hệt cậu hồi cấp ba thế này.
Rất vui được gặp cậu. Nhưng mà sao giờ? Mình còn lịch hẹn...
Mình có nghe tin rồi.
Nghe bảo cậu đã ly hôn.
Mình nghe tin mà sốc tới óc luôn.
Tiêu rồi.
Đồng hồ trên quả bom hẹn giờ bắt đầu tích tắc.
Người khác không nói làm gì.
Có mơ mình cũng không ngờ cậu và anh Ji Hwan sẽ ly dị.
Ba.
Mà cũng phải. Nghe tin cậu kết hôn mình còn sốc hơn.
Mình tưởng cậu sẽ trở thành nghệ sĩ Cello.
Hai.
Lúc còn ở trường, cậu nổi bần bật mà.
Tài năng, nhan sắc, nổi tiếng, muốn gì có đó.
Những học sinh ở trường nam lân cận đều sùng bái cậu như một nữ thần.
Họ gọi cậu là nữ thần Cello.
Một.
Thật mà.
Có một học sinh nam còn lập ban nhạc vì mẹ nữa.
Bảo rằng sẽ biểu diễn vì mẹ vào đợt lễ hội.
Đúng rồi, nói về ban nhạc nên mẹ chợt nhớ.
Mẹ có kể con nghe mối tình đầu của mẹ cũng chơi trong ban nhạc chưa nhỉ?
Mối tình đầu của mẹ hoàn toàn khác với ba con.
Tươi vui như ánh mặt trời, hoạt bát, đầy nam tính.
Hay bày ra vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra trong nóng ngoài lạnh.
Đôi khi rất nhạy cảm và tỉ mỉ, nhưng lại rất lạc quan yêu đời.
Sao mẹ không cưới mối tình đầu đó, mà cưới ba làm chi?
Vậy con đã không sinh ra trên đời này.
Hả?
Để con hát tiếp đoạn sau nha?
"Chỉ cần mẹ không lấy ba con,
chỉ cần con không có mặt trên đời này,
có lẽ mẹ đã năng nổ chơi đàn Cello và thành nghệ sĩ hàng đầu thế giới.
Sẽ không phải trở thành một phụ nữ
bị quỵ lụy vì chồng, tối ngày chỉ biết nhìn con gái mà sống."
Eun Yu à.
Chuyện đó chỉ là...
Là lời nói lúc say thôi à?
Mẹ nói sẽ không uống rượu nữa à?
Mẹ muốn con lại tin lời hứa đó?
Mẹ nghĩ con muốn được sinh ra thì sẽ được sinh ra à?
Con cũng đâu được lựa chọn người mẹ khi sinh ra đời đâu chứ.
Khoan đã.
Con đang làm trò gì vậy hả?
Con sẽ về với ba.
Con sợ nếu sống cùng mẹ, con sẽ trở thành người như mẹ.
Vậy nên mẹ không bắt con chỉ tập trung vào âm nhạc.
Đừng có giống như mẹ.
Mẹ đừng biện minh nữa.
Cũng đừng lợi dụng con nữa.
Sao con phải thành công cụ bù đắp cho cuộc đời thất bại của mẹ?
Con cứ thế này, chúng ta không trò chuyện được.
Có khi nào chúng ta trò chuyện được đúng nghĩa chưa?
Lúc nào cũng luôn là mẹ nói còn gì.
Lời con nói chỉ như chó sủa bên tai.
Nên con vờ như không nghe thấy rồi diễn kịch như vậy đó hả?
Nên con suy nghĩ buông thả và dễ dàng từ bỏ tất cả?
Chỉ để chống đối mẹ?
Vì mẹ như thế này nên con mới ghét mẹ.
Người mẹ thản nhiên thốt ra những lời tàn nhẫn.
Đôi khi mẹ giống như người rối loạn nhân cách chống đối xã hội.
Vì mẹ như vậy nên ba mới rời khỏi mẹ, mẹ có biết không?
Con nhỏ xấu xa.
Con cũng giống hệt như ba con.
Đúng rồi.
Con vốn hợp với ba.
Ngày hôm đó là lần cuối cùng tôi gặp mẹ.
Bắt đầu chuyến du lịch thật dài.
Xin chào.
Cháu là ai?
Xin lỗi nhưng có phải đây là nhà bác sĩ On không?
Đúng. Nhưng cháu là...
À. Cháu là con gái của bác sĩ On.
Anh yêu ơi!
Anh yêu?
Anh yêu, mau ra đây. Con gái anh đến này.
Chắc anh ấy ở tầng hai nên không nghe thấy.
Vào nhà thôi cháu yêu.
Anh yêu ơi!
Chết tiệt!
Cô gái nhỏ đi đâu đấy?
Đi chơi với tụi anh không?
Khốn kiếp!
Nếu mấy người định làm như này, ngay từ đầu nên lấy người khác đi chứ.
Đừng có tạo ra tôi làm gì.
Đâu có ai hỏi tôi muốn gì.
Mấy người đã tự ý sinh ra tôi,
nhưng đâu sống vì tôi đâu. Sao lại đối xử với tôi thế này?
- Xin chào quý khách. - Giật cả mình.
Tôi là chủ nhân của cửa hàng này.
Nơi hẻo lánh này đâu dễ tìm thấy.
Làm thế nào cháu đến được đây vậy?
Chú vừa mới mở đèn bảng hiệu mà.
À, đúng rồi. Xem nào.
Mình cùng uống một ly trà ấm nhé?
Thôi, không cần uống trà đâu.
Chỗ này có thu mua đàn Cello cũ không?
Cháu muốn bán thứ này.
Cháu thật sự có ý định bán nó ư?
Có vẻ như nó là vật đáng quý được giữ gìn rất cẩn thận.
Giờ cháu không còn cần nữa.
Cháu cũng sắp chết rồi.
Đang trong độ tuổi đẹp như hoa nở sao lại có suy nghĩ đó?
Vì sống mà phải vác thứ đó trên lưng làm cháu cảm thấy quá nặng nề.
No comments yet. Be the first to leave one.