As primeras 200 linias.
TRẬN CHIẾN THẦM LẶNG
Bác sĩ.
Bác sĩ.
Bác sĩ.
Ông ổn chứ?
Còn bao nhiêu người nữa?
Thêm rất nhiều. Bệnh nhân tiếp tục đến.
Khá tệ.
- Miguel. - Vâng.
- Quạt đi. - Vâng.
- Mạch? - Hơi nhanh.
Làm gì đi!
Kéo ra cho tôi.
Ông không sao chứ? Mang một ít Iốt đến đây.
Anh ta đang yếu đi.
- Long não. - Vâng.
Tôi muốn được gặp vợ tôi.
Tôi không gặp cô ấy đã ba năm rồi.
Phụ nữ thiếu gì, đâu mà không có.
Vợ tôi chắc phải chết vì tôi mất.
Anh biết đấy, tôi không muốn dính phải mấy thứ bệnh quái đản ở đây.
Nhưng nhờ nó mà anh có thể được về nhà.
Anh...
- Binh nhì Nakata. - Vâng?
Anh bị giang mai? Đúng không?
- Anh dính giang mai, phải không?! - Vâng.
- Horiguchi! - Vâng?
- Dạ? - Ờ.
- Về người lính, Nakata... - Vâng?
- Hãy xét nghiệm máu cho anh ta. - Vâng.
Vết mổ của anh ta vẫn chưa kín lại.
Anh ta dường như bị xoắn khuẩn.
Tôi chỉ có thể thử nghiệm máu ở đây.
- Ừ. - Vâng.
Hãy xét nghiệm máu cho tôi trong ít ngày.
Sao? Xét nghiệm máu cho ông, bác sĩ?
Vết cắt này đã nhúng vào máu anh ta cả tiếng đồng hồ.
Horiguchi!
- Horiguchi! - Vâng!
Anh đã nhận được kết quả xét nghiệm máu chưa?
Chưa.
Đã hơn hai tuần rồi kể từ khi tôi gửi mẫu máu.
Anh đã nhận được gì từ trụ sở chính hôm nay?
Vâng ...
Sao anh không thể nói?
Dù anh không muốn nói nhưng tôi đã biết kết quả ra sao rồi.
Tôi đã có kết quả dương tính, phải không?
- Bác sĩ! - Tôi biết.
Vâng ...
Chúng ta không có Salvarsan ở đây, phải không?
Tôi nghĩ chúng ta có một ít.
Antiphlogistic?
- Anh có thể đi được rồi. - Vâng.
BÁC SĨ SẢN KHOA
Chào em.
- Bác sĩ đâu rồi? - Anh ấy ở đây.
Hôm nay anh bệnh kinh khủng.
Anh lại chơi trò cáo ốm à?
Những người đáng thương nên chết sớm cho rồi.
Em vẫn còn nổi điên vì anh đã cản em muốn tự giết mình sao?
Như bác sĩ đã nói, sao em không thể bắt đầu cuộc sống mới như một y tá?
Vậy, còn đứa bé thì sao?
- Tôi làm gì được với cái bụng này? - Để anh nói em nghe...
em sẽ rất vui khi có em bé. - Đàn ông làm sao biết được chuyện đó?
Anh không sinh được em bé.
Bác sĩ ở đây cũng vậy.
Nếu ông ấy muốn giúp, ông ấy nên tống khứ đứa bé đi giùm tôi.
Anh ấy đang ở phòng mổ sao?
- Có phải chờ lâu không? - Chắc vậy.
- Đó là một "appe". - Ồ, vậy sao?
- "Appe" nghĩa là gì? - Viêm ruột thừa.
"Appe".
"Appe". Bây giờ em đã bắt đầu nói giống như một y tá.
Cô ấy là vợ sắp cưới của anh bác sĩ trẻ ở đây, phải không?
Cô ấy đã từng là vợ sắp cưới của anh ấy.
- "Đã từng..."? - Cô Imai đã nói với tôi như vậy.
Anh ấy đã để cô phải chờ suốt sáu năm. Giờ anh ấy lại chưa muốn kết hôn.
Bọn đàn ông đều giống y nhau.
Đừng có kỳ cục như thế! Bác sĩ ở đây là một người đàn ông tốt.
Anh ấy cư xử thật kỳ lạ! Cô Imai đã phàn nàn là...
bệnh viện này từng rất sạch sẽ.
Cô Minegishi! Cô Minegishi, giúp chúng tôi!
Tôi ổn mà.
Không cần phải lo lắng.
Không cho anh ta ăn trong 24 giờ. Ngay cả uống nước cũng không được.
- Tôi đưa anh ấy về nhà được không? - Không được.
- Ít nhất một tuần... - Mày làm tao phá sản mất, đồ ngốc!
Tôi không thể trả 300 hay 400 yên một ngày...
Ba ơi, con sẽ chữa chạy ở nhà.
Tuy nhiên, ba có thể mua cho con một chiếc găng tay được không?
Bác sĩ, tôi có thể về nhà được không?
Vị trí đánh bóng của cháu là chỗ nào?
- Vị trí số ba. - Ổn thôi.
Ráng ngủ ngon và mơ thấy lúc cháu ôm banh chạy.
Nếu bệnh trở nặng, cháu sẽ không thể chơi bóng chày được nữa. Hiểu chứ?
Đừng lo lắng về tiền bạc.
Chúng tôi có sẵn một phòng trống.
Bé à, nhìn bé thấy tếu quá!
Chào cháu.
Bác không biết là cháu đã đến hôm nay.
Chà, hoa đẹp quá!
Nhờ cháu mà nhà kho này nhìn rất là sống động.
Cháu đang nhìn gì vậy?
Khi đó chúng tôi đều còn trẻ.
Ngôi nhà của bác nhìn rất là bừa bộn.
Nhìn thằng quỷ Kyoji này...
Có thể nào cuộc chiến lại làm một con người thay đổi nhiều như vậy sao?
Cháu Misao, về Kyoji...
Không hiểu sao...
Bác không biết anh ấy đang nghĩ gì trong mấy lúc sau này.
Bác thực sự xin lỗi.
Sau khi bắt cháu phải chờ đợi suốt sáu năm...
Anh ấy lại nói là muốn tạm ngưng làm đám cưới trong ít lâu.
Bác không biết phải nói gì với cháu và bố mẹ cháu...
Thưa bác, xin bác đừng lo nghĩ đến chuyện đó.
Cháu không quan tâm đến chuyện đó...
Cháu không biết phải nói gì... Cháu không biết tại sao...
nhưng cháu cảm thấy như khoảng thời gian cháu quen với Kyoji như một chuyện thần tiên cũ.
Một chuyện thần tiên?
Cháu không còn là một đứa trẻ.
Cháu sẽ ổn thôi.
Cháu có thể... tự chăm sóc bản thân...
- Kyoji, đưa cô ấy về nhà đi. - Ồ...
- Nhưng con vẫn còn một bệnh nhân. - Bố sẽ lo chuyện đó. Hãy đưa cô ấy về nhà.
Bố em lúc này rất yếu.
Bố em dường như đã từ bỏ không nghĩ đến cuộc hôn nhân của chúng ta...
từ lâu lắm rồi.
Ông bắt đầu nói đến chuyện sẽ tìm cho em một người.
Vậy... em đã có người khác?
- Anh nghĩ sao? - Nếu đó là...
Em có nên lấy anh ta nếu em muốn thế?
Nếu em nói em sẽ đợi anh cho đến khi anh cưới em thì sao?
Anh nghĩ là anh đã nói với em những suy nghĩ của anh về chuyện ấy...
Nhưng anh vẫn chưa nói cho em biết tại sao anh không thể lấy em.
Em rất sợ hãi khi phải nghe nó.
Nhưng em đã sẵn sàng để nghe dù là một điều khủng khiếp.
Làm ơn cho em biết. Làm ơn đi anh.
Giả sử... có một người đàn ông.
Đây chỉ là một giả định. Nó có thể là một đàn ông hoặc một phụ nữ.
Người ấy... cơ thể của người ấy...
trong sáng, nhưng không trong sạch. Nó dơ bẩn.
Em đã bao giờ tưởng tượng ra tình trạng như thế bao giờ chưa?
Cô Minegishi! Cô Minegishi!
Gì vậy?
Quái thật! Lại mất một hộp Salvarsan nữa rồi!
- Chị có biết tại sao không? - Salvarsan?
Nó là thuốc chích cho bệnh giang mai.
Gì vậy?! Sao cô lại nghĩ rằng tôi biết về loại thuốc này?
Cô muốn kết tội gì cho tôi, phải không?
Tôi không tệ quá như vậy đâu!
Nếu tôi làm chuyện để phải vướng vào giang mai, sao tôi phải nghèo như vầy?
Anh nói cơ thể trong sáng, nhưng không phải trong sạch.
Em biết anh không mắc bệnh di truyền như vậy.
Sao anh không thể cho em biết sự thật là anh không còn yêu em nữa?
Em sẽ không đi đến chỗ của anh nữa.
Làm ơn cho em gởi lời chúc tốt đẹp nhất đến cha của anh.
Cô... bây giờ cô nghỉ ngơi được rồi.
Anh đã làm việc rất căng thẳng. Anh chắc mệt mỏi lắm.
Tôi thường chích thứ đó suốt. Nó là vitamin, phải không?
"Salvarsan."
- Buổi sáng tốt lành. - Buổi sáng tốt lành.
Cháu đã mơ đến màn ôm banh chạy?
Không. Cháu chỉ mơ thấy nước.
Cháu uống nước được không? Đã qua một ngày rồi.
Được chứ. Nhưng chỉ một chút thôi.
- Trà ngon lắm. - Vâng.
Thấy chưa! Con đã nói với mẹ là đã một ngày rồi.
Mẹ, mẹ không còn nhanh nhẹn chút nào.
Bác sĩ, có một con bọ chét trong bó bột thạch cao của tôi.
- Ai cũng đều nói như vậy. - Ngứa quá.
- Tôi cho cậu ấy cỡ này được không? - Chắc chắn rồi.
Đây là chuyện đặc biệt. Uống đi nào.
Cái gì? Cái gì đây?
Bác sĩ ơi, khi nào cháu có thể ăn được?
Hả? Chừng nào cháu xì hơi được.
Sau khi cắt ruột thừa, cháu sẽ ổn khi nào cháu xì hơi được.
- Xì hơi là điều tốt nhất. - "Xì hơi" là sao?
- Là đánh rắm. - Gì chứ? Là nó sao?
Không biết sao... em lại đến đây.
Chân em cứ tự động hướng đến anh mà mình không hề biết.
Kyoji, anh không vui phải không?
Tại sao? Làm ơn cho em biết tại sao.
Tại sao? Anh đang phải chịu đựng điều gì đó? Tại sao?
Tại sao anh lại thay đổi nhiều như vậy?
- Anh chỉ thấy anh già đi. Vậy thôi. - Nói dối!
Đôi khi anh làm như anh đến từ...
một thế giới khác, ở một nơi nào đó rất xa.
Ồ. Tôi đã quấy rầy hai người sao?
Cô đang qua đợt kiểm tra, phải không?
Gì vậy? Anh nói kiểm tra nào chứ?
Kiểm tra dành cho các nữ y tá.
Thật không vui khi trở thành một nữ y tá tập sự.
Bài kiểm tra đó? Chắc chắn rồi, tôi đang qua đợt kiểm tra đó.
Nhưng, tôi không chắc một người đã từng là vũ nữ như tôi...
có thể làm một nghề thiêng liêng như vậy.
Ngay cả một người đáng tin cậy như cô Imai...
cũng nói rằng cô ấy sẽ sớm nghỉ việc.
Tôi đã yêu cầu cô Imai ở lại, nhưng...
Tôi không thể ép buộc bất cứ ai. Công việc của một y tá rất cực nhọc.
Thế giới không phải là một nơi dễ dàng...
No comments yet. Be the first to leave one.