As primeras 200 linias.
Tỷ tỷ của đại nương tử,
Khang Vương thị,
các con gọi cô ấy một tiếng di mẫu.
Mỗi lần đến,
đều xúi giục đại nương tử,
sau này đừng đến nữa thì hơn.
Lâm tiểu nương, tự ý bán đất đai,
cũng là cái thứ phá của.
Hiện trong nội trạch,
thật sự không còn ai khác,
có thể đảm đương trọng trách quán xuyến nhà cửa.
Con thật sự không còn cách nào khác,
mới đến thỉnh giáo.
Con muốn để ta làm chủ?
Mẫu thân đích thân quán xuyến tất nhiên là tốt,
chỉ sợ sẽ khiến mẫu thân mệt nhọc.
Hay là,
con muốn ta làm kẻ xấu,
chọn giữa đại nương tử và
Lâm nương tử.
Tiếng xấu do bà già này gánh.
Mẫu thân nói vậy,
con trai hổ thẹn vô cùng.
Ta nói đùa mà thôi.
Con ngồi xuống đi.
Thật sự muốn ta làm chủ,
chọn người quản gia thay đại nương tử,
ta đúng là có một ứng cử viên.
Thư An, mang cuốn vở đó ra đây.
Minh Lan.
Bút tích này cũng chỉ có nó thôi.
Mẫu thân không nói đùa đấy chứ?
Minh Lan chỉ vừa đến tuổi cập kê,
lại là một cô nương chưa xuất giá.
Sao con bé có thể quản lý,
nội trạch rộng lớn như vậy được?
Con nhìn cho kỹ xem.
Đây đều là thường ngày Minh Lan,
viết từng nét bút từng chữ
về chuyện chi tiêu thường ngày của từng phòng từng viện.
Ta hỏi con bé viết lại để làm gì.
Con bé nói một là để luyện chữ,
hai là để học chuyện quản lý tiền bạc nhà cửa.
Đây cũng là bài học cần thiết của
nữ nhi khuê các.
Như Lan theo đại nương tử,
Mặc Lan theo Lâm tiểu nương,
đều được thấm nhuần dần.
Con bé chỉ có thể học được
bằng cách thường ngày chú ý nhiều hơn thôi.
Không thể học được mười phần,
cũng có thể học được một hai.
Con bé là đứa bé ngoan,
hiểu chuyện hơn hai tỷ tỷ nhiều.
Con nhìn chữ của con bé xem,
ghi chép rõ ràng rành mạch biết mấy.
Có những khoản tiền không rõ ràng,
con bé còn có thể truy ra sai lệch,
đây chính là thiên bẩm.
Nhất định giỏi trong việc quán xuyến nhà cửa.
Còn có một chuyện,
mấy câu nói của Minh Lan từng nhắc nhở con,
khiến con thoát nạn trong hoàng cung.
Con bé hiểu biết như vậy,
cũng có thể công bằng trong chuyện nhà cửa.
Thế thì để Minh Lan tạm thời quản chuyện nhà cửa.
Vậy quản gia,
phải có dáng vẻ của người quán xuyến.
Minh Lan cũng nên tự lập.
Cho người thu xếp cái viện
ở kế Thọ An Đường,
để con bé ra ở riêng.
Đương gia thì nên có phong thái của một đương gia.
Sao không nói gì?
Có phải không muốn làm đại quản gia không?
Không phải đâu tổ mẫu,
chỉ là con thấy,
ở bên cạnh người tốt lắm.
Cô nương trưởng thành,
rồi cũng phải rời xa phụ mẫu,
phải lấy chồng,
rời khỏi gia đình.
Sau này là khổ hay sướng,
đều do một mình con gánh chịu.
Nếu cứ nuông chiều con,
tổ mẫu cũng muốn nuông chiều con suốt vậy.
Chỉ đành nhẫn tâm vậy.
Sao con có thể không hiểu
nỗi khổ tâm của tổ mẫu được.
Vậy nếu tổ mẫu và phụ thân đều tin tưởng con.
Vậy con sẽ cả gan thử một phen.
Còn cả gan thử một phen nữa.
Hôm qua con ở Uy Nhuy Hiên
chuyển lời thay ta.
Có chừng mực, có khí khái,
ta đã có thể nhìn thấy,
con có khả năng này.
Trước mặt tổ mẫu đừng giả vờ nữa.
Người ta muốn mãi mãi là trẻ con
cả đời không trưởng thành
trước mặt tổ mẫu mà.
Con yên tâm, nếu gặp gì khó khăn,
tổ mẫu nhất định sẽ giúp con.
Ngày mai ta sẽ phái một
tỳ nữ đắc lực đến cạnh con,
tùy con sai sử.
Có gì phiền lòng,
cứ nói với ta.
Tổ mẫu.
Tạm thời không cần tỳ nữ đâu ạ.
Nếu vừa phải quản nhà cửa vừa quản tiền nong,
thì không thể chuyện gì cũng để tổ mẫu bận tâm được.
Nếu lỡ như con thật sự không xử lý được,
con sẽ cầu cứu người sau.
Người của Lâm tiểu nương
từng âm thầm đến nhà ta,
lại từng lộ diện ở phố Đông.
Theo Tiểu Điệp nhớ,
trong đây từng có một lang trung họ Trương,
từng chẩn bệnh ở nhà cô.
Ta nghĩ manh mối nhất định ở chỗ hắn.
Bọn ta vội vàng đến đó,
hàng xóm đều bảo đúng là từng ở chỗ này,
nay lại không rõ tăm tích.
Di phụ cô từng đi thăm dò,
vẫn không có manh mối gì.
Cố hết sức mình, mong cô yên tâm.
Cô nương, nhị công tử tặng
một bình hoa làm quà mừng.
Để ở đâu thì được ạ?
Cô nương, để đây được không ạ?
Lâm Thê các tặng món gì?
Mặc Lan cô nương
hình như tặng một bức tranh.
Để em lấy cho cô nương xem.
Cô nương, người xem.
Tứ tỷ tỷ lại tặng ta
một bức mẫu tử tình thâm.
Đúng vậy.
Mau treo bức tranh này của tứ tỷ
chung với bức tranh Lý nương tử trấn thủ
Nương tử quan của tiểu nương ta.
Vâng.
Thế được rồi, treo chung với nhau,
để ta ngày đêm đều có thể thấy.
Không bao giờ quên.
Cô nương, cô đốt gì vậy ạ?
Luyện chữ viết sai.
Mấy ngày này,
cô đừng lo luyện chữ suốt.
Chúng ta mới đến,
cô nương phải trông chừng,
đừng để thuộc hạ làm gì sai.
Có em trông chừng là được rồi.
Em không tiện trông chừng đâu.
Chẳng phải lão thái thái bảo cô nương
chọn vài người có khả năng qua đây sao?
Tại sao cô nương không cần?
Dù gì viện ta cũng là viện mới,
cộng thêm em và Tiểu Đào
cũng chẳng có mấy người.
Lỡ có sơ suất gì không ứng phó kịp,
thì phải làm sao?
Không cần lo.
Ắt có người đưa người đến.
Ai đưa người đến chứ?
Chỉ trong hai hôm nay thôi.
Nhìn cách làm của lão thái thái.
Ta đã sửa lại viện bên đó hai ba lần rồi,
mà đều nói không được.
Cứ phải để đích thân tướng công đi thuê
thợ mộc đến sửa toàn bộ.
Người không biết,
còn tưởng lục nha đầu
sẽ ở trong ngôi viện đó cả đời,
làm chủ nhà.
Đại nương tử đừng bực dọc với trẻ con.
Lão thái thái không tự lo liệu,
mà để lục cô nương ra mặt,
cũng là nghĩ cho đại nương tử.
Tránh để quyền quản lý nhà cửa,
rơi vào tay Lâm tiểu nương.
Ả tiện nhân Lâm Cầm Sương,
cơ hội tốt như thế
mà không khiến ả chết được.
Hại ta mất cả quyền quản lý nhà cửa.
Tổ tiên nhà ả không biết đã tạo phúc gì nữa.
Chuyện hôm qua đại nương tử căn dặn,
nô tỳ đã nghĩ cả rồi.
Chi bằng để Cửu Nhi và Ngân Hạnh
đến phòng lục cô nương hầu hạ đi.
Cửu Nhi là con ruột của ngươi.
Ngươi nỡ cho nó qua đó à?
Chính vì nó là con ruột của nô tỳ,
nên qua đó, mới không sợ bị lục cô nương
lôi kéo mất.
Đợi Cửu Nhi đến tuổi xuất giá,
ta sẽ chuẩn bị cho nó,
thật nhiều của hồi môn.
Đa tạ nương tử.
No comments yet. Be the first to leave one.